Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 793: Bạn bè
Cập nhật lúc: 2026-02-25 08:36:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyện vọng Thiên Tôn lão gia dễ dàng giúp bà thực hiện, bởi vì Dương huyện lệnh đang đường xa xôi về kinh thành, dù tâm cũng vô lực tra gì.
Đường huyện lệnh khi nhận thư tay của Dương huyện lệnh thu dọn đồ đạc, chạy tìm Minh thứ sử tán gẫu một chút, đó liền một cái cớ huyện La Giang công vụ.
Trước khi , Đường huyện lệnh suy nghĩ một chút, quyết định gặp Mãn Bảo một . Vì thế cố ý hoãn thời gian khởi hành, chờ cửa hiệu t.h.u.ố.c. Từ xa, Mãn Bảo cõng cái giỏ tre nhỏ đến ngã tư đường, Đường huyện lệnh liền xuống xe, từ xa vẫy tay gọi nàng.
Chu Tứ Lang hôm qua về đến nhà, Mãn Bảo chuyện trong nhà đều , lúc thấy Đường huyện lệnh liền tung tăng chạy tới, ngẩng đầu hỏi: "Đường đại nhân, ngài tìm việc gì? Không hỏi về cha và chú út đấy chứ?"
Đường huyện lệnh Mãn Bảo : "Mãn Bảo, trong lòng ngươi, cha ngươi và chú út là như thế nào?"
Mãn Bảo nghĩ nghĩ : "Ta từng gặp chú út, nhưng cha , các và trong thôn nhắc đến thì chú út là trọng nghĩa khí."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Vậy còn cha ngươi?"
Mãn Bảo : "Cha gan nhỏ, tâm địa thiện lương, yêu thương gia đình, càng là ."
Đường huyện lệnh Mãn Bảo, xác định nàng dối, nhưng cũng đồng thời xác định Lại Đầu dối trong khẩu cung của Dương Hòa Thư. Vì thế thở dài : "Mãn Bảo, con là thứ phức tạp nhất thế giới , đặc biệt là lòng . Hắn ở chỗ ngươi thì từ ái thiện lương, nhưng ở chỗ khác chắc. Ngươi từng nghĩ cha ngươi là ?"
Mãn Bảo lắc đầu, khẳng định : "Cha là . Đường đại nhân, chúng là bạn bè ?"
Đường huyện lệnh chần chờ một chút, sợ Mãn Bảo lúc giảng giải tình cảm với , sợ nàng cái gì cũng đề cập tới, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu một cái : "Tự nhiên."
"Vậy ngài cho , cha phạm tội gì?" Mãn Bảo kiên quyết : "Cha gần đây chẳng cả, tứ ca đều về nhà hỏi , cha ngay cả cổng thôn cũng bước , cho dù Lại Đầu gì thì cũng thể tin, là con bạc mà, lời con bạc thể tin ?"
Đường huyện lệnh liền cổ nàng hỏi: "Trên ngươi một cái khóa trường mệnh?"
Mãn Bảo sửng sốt, đó gật đầu.
Đường huyện lệnh hỏi: "Có thể cho xem một chút ?"
Mãn Bảo lờ mờ đoán điều gì, do dự một chút vẫn lấy khóa trường mệnh , tháo xuống đưa cho xem.
Dương Hòa Thư vẽ kiểu dáng khóa trường mệnh gửi kèm trong thư cho , nhưng Đường huyện lệnh vẫn cẩn thận xem xét chiếc khóa trường mệnh . Quả nhiên như lời Dương Hòa Thư, thứ thợ bạc bình thường thể .
Cúi đầu, bắt gặp đôi mắt sáng lấp lánh của Mãn Bảo, Đường huyện lệnh trầm ngâm một chút hỏi: "Cái khóa ngươi lấy từ ?"
Mãn Bảo : "Ta đeo từ nhỏ."
Đường huyện lệnh liền trả khóa trường mệnh cho nàng, : "Mãn Bảo, cái khóa thứ nhà ngươi thể mua nổi, đặc biệt là nhà họ Chu của mười một, mười hai năm . Nể tình bạn bè, cũng chỉ thể cho ngươi bấy nhiêu thôi."
Đường huyện lệnh Mãn Bảo và Bạch Thiện thông minh, bởi ít khi coi bọn họ là trẻ con, đa thời gian đều đối đãi như bạn bè ngang hàng.
Hắn cái tâm tư cẩn trọng dè dặt như nhà họ Chu và nhà họ Bạch, cho rằng chuyện loại nên để trẻ con , cho nên nguyện ý cho Mãn Bảo, đồng thời cũng hy vọng nàng thể công tác tư tưởng cho Chu Kim một .
Hắn tin tưởng Chu Kim, nhưng nhân phẩm của Chu Mãn vẫn thể tin tưởng . Hắn nghĩ rằng Chu Mãn trong tình huống cha điều ác mà vẫn bao che cho đối phương một cách giới hạn.
Đường huyện lệnh lên xe, thấp giọng với tùy tùng: "Đi thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-793-ban-be.html.]
Hắn cho Mãn Bảo huyện La Giang công vụ, Mãn Bảo tự nhiên cũng sẽ đoán . Nàng ngơ ngác xe ngựa của Đường huyện lệnh xa, mãi đến khi còn thấy nữa mới cúi đầu khóa trường mệnh trong tay .
Đây là thứ nàng đeo cổ từ nhỏ, cha đều là họ cố ý đ.á.n.h cho nàng, chính là vì sức khỏe nàng , đây là vật họ cố ý cầu mong nàng sống lâu trăm tuổi, cho nên nhất định tháo xuống, càng thể mất.
Hồi nhỏ nàng còn chê nó quá nặng, lén tháo nhét gối, còn mắng cho nhiều .
Mãn Bảo lật qua lật xem khóa trường mệnh trong tay, cũng chẳng thấy nó gì khác biệt so với cái khác, cùng lắm là hoa văn chạm khắc bên độc đáo mắt hơn chút thôi...
Hoa văn bạc...
Trong lòng Mãn Bảo khẽ động, chằm chằm hoa văn khóa trường mệnh cẩn thận quan sát.
Tiểu Cổ thấy Mãn Bảo cứ mãi cửa , liền thò đầu ngoài , thấy nàng ngẩn ngơ phát ngốc, bèn gọi hai tiếng, thấy nàng thèm đáp , liền chạy sân tìm Kỷ đại phu: "Kỷ đại phu, ngài mau xem , Mãn Bảo chuyện với Đường huyện lệnh xong liền biến thành ngốc ."
Kỷ đại phu liền đặt cái chày giã t.h.u.ố.c trong tay xuống xem. Mãn Bảo đeo khóa trường mệnh trở cổ, thấy Kỷ đại phu liền giơ tay uể oải chào một tiếng.
Kỷ đại phu hỏi: "Sao thế ?"
Mãn Bảo nghĩ nghĩ, lấy giấy b.út trong giỏ , lập tức vẽ hoa văn khóa trường mệnh ghi nhớ, hỏi: "Kỷ đại phu, ngài từng thấy hoa văn khóa trường mệnh như thế ?"
Kỷ đại phu liếc qua : "Nhìn khá mắt đấy, cháu đ.á.n.h khóa trường mệnh ? Vậy tìm tiệm bạc , hoa văn độc đáo, e là khó đ.á.n.h lắm."
Mãn Bảo lúc mới nhớ , nếu là hoa văn bạc, tự nhiên hỏi thợ bạc mới đúng. Khám bệnh tìm đại phu, sách tìm thầy giáo, hỏi về khóa trường mệnh, tự nhiên hỏi thợ bạc.
Mãn Bảo liền vo viên tờ giấy vứt . Nhân lúc bệnh nhân đến, Mãn Bảo bò bàn cẩn thận vẽ bộ kiểu dáng khóa trường mệnh của .
Đợi đến trưa khám bệnh xong, Mãn Bảo liền sớm đeo giỏ tìm tiệm bạc.
Mãn Bảo cầm bản vẽ tìm chưởng quầy tiệm bạc. Chưởng quầy thoáng qua : "Đây là khóa trường mệnh song thọ, tuy khó đ.á.n.h, nhưng tiệm bạc chúng cũng bậc thầy thể đ.á.n.h . Tiểu nương t.ử nếu , thể đặt một cái tại tiệm chúng , chỉ là tiền công sẽ cao một chút."
"Cao bao nhiêu ạ?"
Chưởng quầy : "Xem cháu đến mức nào, ít thì bảy tám lượng, nhiều thì hai ba mươi lượng ."
Bạc dùng cho một cái khóa trường mệnh, nhỏ thì đến một lượng, lớn cũng chỉ hai ba lượng, kết quả riêng tiền công tốn nhiều như ?
Mãn Bảo nghĩ nghĩ, lấy khóa trường mệnh từ trong áo cho chưởng quầy xem, hỏi: "Vậy nếu đ.á.n.h thành như thế thì ?"
Chưởng quầy nhận lấy khóa trường mệnh ngắm, kinh ngạc ngẩng đầu Mãn Bảo một cái, đó hai tay trả khóa trường mệnh, : "Tiểu thư nếu mua khóa trường mệnh do Hạ đại thợ đ.á.n.h, thì mua thêm một cái nữa? Khóa trường mệnh như thế , thợ bạc nhà chúng e là đ.á.n.h nổi."
Mãn Bảo : "Ta thấy cũng khác biệt lắm so với những cái khác, tưởng các ông cũng thể đ.á.n.h ."
Chưởng quầy , suy nghĩ một chút lấy một cái khóa trường mệnh của họ , bề ngoài to bằng cái của Mãn Bảo. Hắn đặt cái khóa đó lòng bàn tay Mãn Bảo, hỏi: "Tiểu thư thể cảm nhận thử xem, thế nào, chúng giống chứ?"
Mãn Bảo cẩn thận cảm nhận, ước lượng : "Hình như cái của nặng hơn?"