Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 779: Đoán đố đèn
Cập nhật lúc: 2026-02-25 08:36:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửa phòng đóng mắt Dương huyện lệnh, ông lắc đầu, chắp tay lưng thong thả bước phòng .
Ông đến bên cửa sổ thoáng qua con phố đang dần náo nhiệt bên ngoài, hài lòng gật đầu, xoay phân phó: "Thắp thêm mấy ngọn đèn, cho trong phòng sáng chút."
Nha dịch , thắp thêm mấy ngọn đèn mới khoanh tay sang một bên.
Dương huyện lệnh chắp tay cửa sổ, cảnh tượng náo nhiệt bên : "Đi với Trương huyện úy, tối nay vất vả một chút, đảm bảo thành an , đợi qua Tết Nguyên Tiêu, bản huyện sẽ trọng thưởng."
Nha dịch vui vẻ nhận lệnh, huyện lệnh trọng thưởng thì chắc chắn là trọng thưởng.
Mãn Bảo kéo hai bạn nhỏ về phòng, Bạch Nhị Lang hỏi: "Nhà phân gia ?"
"Không ," Mãn Bảo : "Cha bảo, chỉ cần ông và còn sống, nhà sẽ phân gia."
Ngay cả Bạch Thiện cũng nhịn tặc lưỡi: "Cha vẫn còn thể xuống ruộng việc đấy, thế thì bao nhiêu năm nữa? Hèn chi Dương huyện lệnh sốt ruột, lúc chắc con trai của cháu trai lớn nhà cũng lớn nhỉ?"
Mãn Bảo tính toán, đúng thật là , nhưng mà: "Hời cho nhà còn hơn hời cho nha môn chứ. Hừ, nếu mà phân gia, sáu trai của mỗi năm đều lao dịch. Hiện tại Dương huyện lệnh ở đây còn đỡ, lỡ gặp một huyện lệnh xa, chẳng là một trở ?"
Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang đều từng theo xem cảnh lao dịch, quả thực vất vả, về cơ bản ai phục dịch về cũng gầy rộc cả .
các đinh phu , Phó huyện lệnh đối xử với họ cũng coi như , ít nhất sáng tối đều việc nghỉ ngơi đúng giờ, trời mưa hoặc tuyết rơi thì ngừng việc, chuyện bắt họ đội mưa đội tuyết việc thâu đêm suốt sáng, nếu thì mới thật sự là đòi mạng .
Nghĩ , Bạch Thiện gật đầu : "Vậy thì đừng phân gia."
Mãn Bảo lúc cuối cùng cũng hiểu một chút tâm tư của cha khi phân gia, nàng hì hì: "Thảo nào cha gì cũng chịu phân gia."
Bạch Thiện: "Thảo nào trong thôn 'trong nhà một già như một báu vật', mỗi trong thôn già mất, nhà họ đều thương tâm như , rõ ràng lúc sống cũng chẳng thấy họ hiếu thuận bao nhiêu."
"Ủa, nhà nào thế? Sao cảm thấy trong thôn chúng đều hiếu thuận mà?"
Bạch Thiện : "Cũng bình thường thôi, tuy đến mức bất hiếu, nhưng hiếu thuận lắm thì cũng ."
Hắn cũng chẳng rõ là nhà nào, đến bên cửa sổ bảo: "Các xem, núi đèn sắp thắp sáng ."
Mãn Bảo và Bạch Nhị Lang lập tức dời sự chú ý, chạy ào đến thò đầu ngoài . Chỉ thấy trong tầm mắt, núi đèn từng chút từng chút sáng lên, đến nửa khắc, cả một ngọn núi kết bằng đèn l.ồ.ng đều rực sáng. Mãn Bảo lớn thế vẫn là đầu tiên thấy núi đèn như , nhịn "Oa" một tiếng, há hốc mồm.
Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang đều từng thấy, nhưng dù cũng là thiếu niên, vẫn phấn khích vô cùng, tự chủ cũng theo Mãn Bảo "Oa" lên một tiếng.
Dương huyện lệnh cửa sổ phòng bên cạnh thấy tiếng oa oa truyền sang, nhịn lắc đầu .
Ông đám đông đang hoan hô náo nhiệt bên ngoài, nở nụ hài lòng.
Thực thế tính là quá náo nhiệt, thậm chí so với những cảnh náo nhiệt ông từng thấy đây thì một phần mười cũng bằng, nhưng ông vẫn cảm thấy sự náo nhiệt dễ chịu.
Dương huyện lệnh nghĩ, lẽ bởi vì đây là huyện thành do ông cai trị chăng?
Sự náo nhiệt công lao của ông ở trong đó, ?
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Nhóm Mãn Bảo kiễng chân bám cửa sổ cho đến khi tất cả núi đèn trong tầm mắt đều thắp sáng, lúc mới xoay vui vẻ gọi : "Đi, chúng cũng xuống xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-779-doan-do-den.html.]
Ba dẫn Đại Cát chạy xuống lầu. Bạch Thiện lấy một thỏi bạc nhỏ ném cho chưởng quầy, : "Phòng chúng đặt , lát nữa sẽ ăn đêm, nhớ giữ cửa trông coi cho chúng đấy."
Chưởng quầy vội vàng đồng ý, theo ba đứa trẻ chạy khỏi t.ửu lầu.
Đại Cát theo ba , ngoài liền bám sát Bạch Thiện.
Trên đường tuy đông nhưng đến mức chen chúc, cho nên sẽ lạc, nhưng chạy nhảy thì cũng thể. Ba liền cùng về phía , thỉnh thoảng dừng xem đồ vật hoặc hoa đăng bán ở các sạp ven đường.
Sau đó...
"Oa, chiếc hoa đăng quá. Ơ, tứ ca, khéo thế, cũng ở đây ?"
Chu Tứ Lang đầu thấy ba đứa, chào một tiếng kéo vợ , tiếp tục dạo chơi việc của họ.
Lại dạo thêm một lúc, Bạch Thiện thấy một món đồ chơi lợi hại ở sạp ven đường, mới đến thoáng qua thì kêu lên: "Cô út, cũng ở đây? Có điều bọn cháu xem xong , cứ xem , bọn cháu qua bên chơi ..."
Chờ bọn họ dạo một đường đến chỗ núi đèn, ba gặp ít quen, trừ nhà họ Chu thì chính là trong thôn. Tuy nhiên cũng hàn huyên, rốt cuộc chuyện thì ngày nào ở trong thôn chẳng , cho nên về cơ bản đều là chào hỏi một tiếng ai chơi việc nấy.
Ba cuối cùng cũng đến chân núi đèn, ngẩng đầu những chiếc đèn l.ồ.ng dựng lên cao ngất, ba theo dòng cùng xoay quanh núi đèn.
"Nhìn kìa, bên đố đèn, đoán trúng thể lấy hoa đăng đấy." Bạch Nhị Lang mắt sắc thấy đèn l.ồ.ng chữ .
Bạch Nhị Lang nheo mắt đố đèn bên , Mãn Bảo và Bạch Thiện cũng thấy hứng thú, nheo mắt theo.
Sau khi dạo một vòng, tay ba đều thêm một chiếc hoa đăng. Bọn họ theo bản năng so sánh hoa đăng trong tay một chút, đó đều hì hì. Mãn Bảo giơ chiếc đèn hoa sen trong tay lên : "Của cao nhất, cũng nhất."
Tất nhiên, câu đố cũng khó nhất.
Bạch Thiện : "Đó là vì mắt tinh nhất thôi, nếu do thấy câu đố của chiếc đèn cùng , thể thắng nó ."
Mãn Bảo: "Ta cũng thế."
Bạch Nhị Lang cũng hùa theo: "Ta cũng thế!"
Dù bọn họ cũng thể leo lên đó xem câu đố, c.h.é.m gió thì cần nộp thuế.
Đây cũng là quy tắc "tham tiền" của núi đèn, thường thì chiếc hoa đăng treo ở nơi cao nhất là nhất, cũng đắt nhất, câu đố cũng khó nhất. Để cho thắng mất, ngươi còn tự nghĩ cách rõ câu đố đó.
Đương nhiên, những nơi chơi như , ví dụ như thành Ích Châu và kinh thành. Ở những thành lớn giàu nhiều, họ ngại tặng hoa đăng ngoài, cho nên đố đèn treo lên, ai nhắm trúng cái nào thì bên chuẩn bản , đoán trúng tự khắc gỡ hoa đăng xuống đưa cho.
Bạch Thiện những vây quanh núi đèn, phát hiện xem thì đông mà giải đố chẳng mấy ai. Hắn đảo mắt, kéo tay Mãn Bảo : "Đi, chúng đoán hết một lượt núi đèn , chọn một chiếc thích nhất, thế nào?"
Mãn Bảo thấy trò chơi , mắt sáng lên, gật đầu: "Được!"
Bạch Nhị Lang tự nhiên theo bọn họ, chột : "Nếu đoán , các giúp đấy."
Bạch Thiện và Mãn Bảo kẹp giữa, an ủi: "Yên tâm , bọn nhất định giúp , hơn nữa cảm thấy đố đèn ở huyện chúng đều khó."