Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 778: Phòng riêng
Cập nhật lúc: 2026-02-25 08:36:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba đang ghé bên cửa sổ ngắm nghía, chưởng quầy liền tự bưng . Nhìn thấy ba đứa trẻ, ông cảm thấy quen mặt nhưng nhớ là ai, bèn do dự hỏi: "Các tiểu công t.ử và tiểu nương t.ử cũng là huyện La Giang chúng ?"
"Đương nhiên ."
Chưởng quầy liền hỏi: "Không công t.ử là con cái nhà ai, thứ cho tiểu lão nhân mắt kém, thế mà nhận ."
Bạch Thiện : "Chúng là Bạch gia."
Chưởng quầy vội vàng đặt lên bàn, rót cho họ, : "Hóa là công t.ử và nương t.ử Bạch gia. Ngoài bánh gọi, các vị dùng thêm món ăn gì ?"
Bọn họ đều ăn cơm đoàn viên ở nhà mới ngoài, tuy nhiên khả năng sẽ chơi đến khuya, ăn đêm chắc chắn là .
Vì thế Bạch Thiện : "Cứ chờ một chút , khi nào đói chúng sẽ tự gọi."
Chưởng quầy đồng ý, hành lễ lui xuống.
Vừa đến bên ngoài, ông liền vỗ một cái đầu tiểu nhị, : "Mới quên dặn một câu mà ngươi đưa cái vị trí cho , ngươi thật là..."
Tiểu nhị ôm đầu : "Thúc , khách đến cửa con thể đuổi . Ai Trương gia và Lưu gia lão gia đến đây ngắm đèn ? Nếu đến mà phòng của chúng để trống, chẳng lãng phí ?"
"Ngươi sẽ xếp chỗ khác ? Trừ cái phòng giữ , thì phòng và phòng bên cạnh là nhất, năm đều là Trương gia đặt." Chưởng quầy đau đầu : "Chờ tối nay hai nhà bọn họ đến, cho nhà thì mất lòng nhà , ngươi chê đầu đủ hói ?"
Tiểu nhị nhịn lầm bầm: "Vậy ngài chẳng bảo đổi phòng cho , đổi?"
"Đổi cái gì mà đổi?" Chưởng quầy thấy thầm, nhịn giận dữ: "Đây là Bạch gia, cũng là thể đắc tội."
Nhà thể đắc tội, nhà cũng thể đắc tội, cuối cùng chưởng quầy cũng chỉ thể tự chịu khổ.
Ông véo tai tiểu nhị xuống lầu. Đại Cát thấy họ , lúc mới khép cửa phòng , đầu bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của thiếu gia.
Đại Cát dựa cạnh cửa, thấy Mãn tiểu thư và đường thiếu gia đang nhoài nửa vẫy tay với bán hạt dẻ rang đường lầu...
Bạch Thiện thu hồi ánh mắt, với : "Đại Cát, ngươi nghỉ , ở trong phòng cần quá câu nệ."
Đại Cát một tiếng, tìm một chỗ bên cạnh bàn xuống.
Không bao lâu , cửa phòng gõ vang, một đàn ông trung niên mặc áo vải thô màu nâu cầm một lá sen gói hạt dẻ rang đường, khom lưng hỏi: "Vừa nãy là các thiếu gia tiểu thư gọi hạt dẻ ạ?"
" , là chúng gọi." Mãn Bảo móc tiền trả, híp mắt nhận lấy hạt dẻ rang đường.
Bạch Thiện và Bạch Nhị Lang đưa tay cầm một hạt ăn, nhịn gật đầu : "Ăn cũng khá lắm, thơm mềm, mua thêm chút nữa ."
Mãn Bảo liền móc thêm một nắm tiền đồng: "Giúp chúng rang thêm một ít mang lên nhé."
Người trung niên vui vẻ nhận tiền, khom lưng : "Các thiếu gia tiểu thư chờ một lát, mang lên ngay đây."
Mãn Bảo mời Đại Cát cùng ăn, Đại Cát cũng câu nệ, bên bàn ăn luôn. Còn ba đứa trẻ thì dời ghế bên cửa sổ, đường phố bên ngoài dần dần náo nhiệt, ăn.
Màn đêm buông xuống, ít nhà hẹn mà cùng thắp sáng những chiếc đèn l.ồ.ng treo cửa và hành lang. Bọn họ ở tầng hai xuống, trong bóng đêm mờ ảo, từng chiếc đèn l.ồ.ng đủ kiểu dáng thắp lên, tỏa ánh sáng vàng cam ấm áp, khiến cả màn đêm cũng trở nên dịu dàng.
Ba im lặng, lẳng lặng ngắm cả huyện thành từ từ sáng rực lên. Mãi đến lúc , mặt đường mới truyền đến tiếng hoan hô của .
Có tiếng trẻ con la hét, cũng tiếng lớn chỉ trỏ bàn tán về hoa đăng.
Ba cúi đầu xuống, lúc mới phát hiện mặt đường chẳng từ lúc nào đông nghịt , tuy nhiên, so với con phố ở thành Ích Châu mà họ từng thấy thì vẫn còn ít hơn một chút.
Người phố đông vui nhưng chen chúc tắc nghẽn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-778-phong-rieng.html.]
Mọi cũng vội, cứ chậm rãi dạo bước về phía , bên , kẻ bên trái, ai phiền ai.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mọi cũng chẳng vội vàng xem các sạp hàng và hoa đăng đối diện, dù cả huyện thành chỉ lớn như , một buổi tối dài thế , bọn họ với tốc độ rùa bò cũng dạo hết , thì vội cái gì?
Người dạo phố vội, lầu ngắm cảnh tự nhiên cũng sẽ sốt ruột, cứ thế lẳng lặng bình thản ngắm. Hồi lâu Mãn Bảo mới phá vỡ sự im lặng: "Ta thích như thế hơn."
Bạch Thiện khẽ gật đầu.
Bạch Nhị Lang gãi đầu, bắt kịp suy nghĩ của nàng lắm, nhưng mà kệ , thể cái gì cũng truy cứu đến cùng. Hắn nhoài xuống , chỉ một lát liền kinh ngạc kêu lên: "Dương huyện lệnh!"
Mãn Bảo nhoài theo, cúi đầu liền chạm ngay ánh mắt của Dương huyện lệnh đang ngẩng lên vì tiếng kêu của Bạch Nhị Lang.
Dương huyện lệnh thấy mấy cái đầu nhỏ thò từ cửa sổ tầng hai, nhịn bật , giơ tay vẫy chào bọn họ.
Ba cái đầu nhỏ vèo một cái rụt trở về.
Dương huyện lệnh thu tay , với nha dịch đang khiêng đồ: "Đi thôi, chúng lên đó."
Cái phòng bên cạnh phòng Mãn Bảo, nơi tầm nhất và vị trí nhất, chính là giữ cho Dương huyện lệnh.
Nhóm Mãn Bảo mở cửa , liền thấy Dương huyện lệnh đang lên tầng hai.
Ba chào hỏi Dương huyện lệnh, mấy nha dịch khiêng hòm phòng, nhịn hỏi: "Dương đại nhân, các ngài gì thế?"
Dương huyện lệnh : "Huyện nha cách phố xá xa, cho nên tối nay việc ở chỗ ."
Bạch Nhị Lang: "... Huyện nha chẳng ngay phố chính ?"
Dương huyện lệnh : "À, là cách đoạn náo nhiệt nhất một , tiện điều hành."
Bạch Thiện thắc mắc: "Làm việc chẳng nên chọn nơi giao thông thông suốt , chọn chỗ phồn hoa thế ? Nhỡ nha dịch truyền tin tắc đường..."
Dương huyện lệnh liền cầm cây quạt xếp tay gõ nhẹ đầu Bạch Thiện: "Miệng quạ đen, các ngươi lấy lắm câu hỏi thế?"
Mãn Bảo cây quạt trong tay hỏi: "Dương đại nhân, ngài giống Đường huyện lệnh thế, thích cầm quạt xếp mùa đông? Không lạnh ?"
Dương huyện lệnh cây quạt trong tay : "Cái để quạt mát, đây là để gõ đầu , ngươi thử ?"
Mãn Bảo vội vàng lắc đầu.
Dương huyện lệnh tạm thời chuyện với bọn họ, phất tay bảo: "Được , chơi ."
Ba liền hành lễ cáo lui. Mãn Bảo nhớ điều gì, đầu hỏi: "Dương đại nhân, tối nay sẽ nguy hiểm gì chứ? Người nhà đều thành cả ."
Dương huyện lệnh vẫn tin tưởng dân phong nơi cai trị, phất tay : "Chỉ cần họ gây chuyện, chắc sẽ việc gì chọc đến họ ."
Đùa , nhà họ Chu bao nhiêu chứ?
Nhìn khắp cái huyện thành , ai no cơm rửng mỡ chọc một đám đông như thế?
Có điều...
Dương huyện lệnh Mãn Bảo thở dài : "Mãn Bảo , phụ ngươi suy xét chút về việc phân gia ? Người nhà ngươi cũng quá đông ."
Như mỗi năm triều đình thiệt hại bao nhiêu lao dịch nha.
Mãn Bảo xoay luôn, mỗi tay còn kéo theo một bạn nhỏ.