Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 628: Ghen tị
Cập nhật lúc: 2026-02-25 08:21:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dứt lời, một tiếng hét to từ bên ngoài truyền : "Kim thúc, lão tứ và Mãn Bảo nhà chú về ——"
Câu chỉ Tam Đầu thấy, Chu Đại lang cũng thấy. Hắn sững một chút mới phản ứng , đó bật dậy.
Chu Lập Học nhảy dựng lên từ đất, ba chân bốn cẳng chạy ngoài: "Tiểu cô về , tiểu cô về ..."
Lúc trời tối hẳn, nhưng cũng thấy rõ lắm, chỉ thấy những chỗ gần, còn xa xa là một màn đen m.ô.n.g lung.
Chu Lập Học kéo Tứ chạy ngoài, chạy như bay đến gốc đa, thấy đường trống trơn, chẳng gì cả.
Nó vui, túm lấy một đứa nhóc hỏi: "Không bảo tiểu cô tao về ? Lừa bọn tao ?"
"Không lừa , họ đến nhà họ Bạch . Rất nhiều đều theo đấy."
Chu Lập Học xong, lập tức kéo Chu Lập Cố chạy về phía bờ sông bên .
Xe ngựa là của nhà họ Bạch, hơn nữa đồ đạc xe phần lớn là của Trang và Bạch Thiện Bảo, Bạch Nhị lang, để thuận tiện, tự nhiên là thẳng đến nhà họ Bạch thì hơn.
Đồ đạc Mãn Bảo bọn họ mang về cũng ít, nhưng nhà họ Chu đông mà.
Quả nhiên, xe ngựa dừng cửa nhà họ Bạch, phía liền truyền đến tiếng la hét ầm ĩ của Tam Đầu, Tứ Đầu.
Mãn Bảo vui vẻ nhảy xuống xe, cùng hai đứa cháu nhảy nhót tưng bừng. Bạch Thiện Bảo xuống xe theo , đỡ xuống.
Cậu đầu , chút chướng mắt, đưa tay kéo cổ áo của nàng một cái, : "Mau dọn đồ , dọn đồ nhà xuống , các dùng xe kéo về."
"Không cần," Mãn Bảo đặc biệt hào sảng phất tay : "Nhà tự khuân về ."
Vừa dứt lời, Chu Đại lang cũng dẫn cả nhà chạy tới.
Bạch Thiện Bảo nhà họ Chu lục tục kéo đến, yên lặng gì.
Chu Tứ lang và Chu Lập Quân nhanh ch.óng xuống xe lấy đồ.
Đồ buộc nóc xe, buộc xe, nhét góc nào đó, vì mỗi kiện đều do Chu Tứ lang buộc, nên nắm rõ nhất.
Cho dù lấy nhầm lấy thiếu cũng , mai đổi là .
Chỉ chốc lát mặt đất chất một đống đồ nhỏ, nhóm Chu Đại lang lập tức tiến lên giúp di chuyển.
Bạch lão gia và Lưu thị đón còn muộn hơn một chút, dù cũng ở trong nhà sâu, hạ nhân tin vốn muộn, thông báo thì càng chậm.
Bạch lão gia khỏi cửa, con trai út tiên, thấy nó gầy , còn cao lên một chút, vẻ khỏe mạnh bệnh tật gì, liền vui mừng khôn xiết, nắm c.h.ặ.t t.a.y Trang : "Đường xá xa xôi thật vất vả cho Trang , mau mời nhà nghỉ ngơi."
Đang chuyện, Lưu thị cũng dẫn Trịnh thị , tìm Bạch Thiện , kéo xong cũng tìm Trang cảm tạ, tạ xong Trang tạ Chu Tứ lang, cổng lớn hai nhà nháy mắt ồn ào náo nhiệt hẳn lên.
Mọi chào hỏi , một cái, kéo một cái. Mãn Bảo mơ mơ màng màng kéo đến mặt nhóm Lưu thị, vẩy nước ngải cứu đầy mặt, bước qua chậu than, kéo cửa lớn Chu Nhị lang nhanh tay lẹ mắt lôi , đó ngơ ngác vây giữa để qua sông.
Còn đám ồn ào bên nhà họ Bạch cũng tản . Bạch lão gia sớm kéo Trang mất dạng, Bạch Nhị lang cũng Bạch lão thái thái và Bạch thái thái kéo trong phòng.
Bạch Thiện Bảo cũng chẳng thấy . Đại Cát từ đầu gạt ngoài đám đông, thấy còn trơ hai chiếc xe ngựa, đám phần lớn tản , liền thở phào nhẹ nhõm tiến lên, lấy tay nải của từ trong xe , đó với hạ nhân hai nhà còn ở : "Hành lý xe, cái nào chữ 'đại' là của thiếu gia nhà , chữ 'nhị' là của đường thiếu gia, chữ 'trang' là của Trang , các ngươi cẩn thận phân đưa về các phòng ."
Hắn mệt mỏi cả ngày , nghỉ ngơi cho khỏe thôi.
Mãn Bảo qua sông, liền thấy gốc đa một bóng mơ hồ quen thuộc đang , nàng nheo mắt còn nhận ai, nọ gọi một tiếng: "Mãn Bảo?"
Mãn Bảo lập tức nhận ngay, vui vẻ chạy tới: "Cha ——"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-628-ghen-ti.html.]
"Ai da, con gái út của !" Lão Chu xác nhận đúng là nàng, lập tức đưa tay giữ c.h.ặ.t lấy Mãn Bảo đang lao tới, nương theo ánh trăng mờ ảo đ.á.n.h giá nàng: "Con gầy ?"
"Không gầy ạ!" Mãn Bảo bảo ông sờ thịt mặt , tỏ vẻ chẳng gầy chút nào.
Lão Chu dắt Mãn Bảo về nhà, dọc đường chào hỏi vô thôn dân xem náo nhiệt.
Các thôn dân nhà họ Chu ôm đồ lỉnh kỉnh trong lòng, vô cùng hâm mộ: "Mãn Bảo về , mang gì về cho gia đình thế?"
Lão Chu híp mắt, trả lời cho qua chuyện: "Trẻ con mua đồ linh tinh mà, là tấm lòng thôi, quan trọng gì là thứ gì."
Nghe vẻ thứ gì lắm.
Mà đồ đạc đều bọc kín, quả thật cũng là gì.
Về đến nhà họ Chu, Tiền thị sớm sai thắp đèn, trong bếp lửa nhóm lên nấu cơm.
Mãn Bảo Tiền thị kéo đến đèn ngắm nghía kỹ càng, thấy nàng sắc mặt hồng hào, tuy chút mệt mỏi nhưng tinh thần , bà vui mừng khôn xiết, sờ đầu nàng : "Cao lên , mới ba tháng gặp thôi mà. Ở bên ngoài ăn no ?"
"No ạ," Mãn Bảo ngượng ngùng cúi đầu , "Con từng đói ."
"Vậy là , là ."
"Mẹ, con mua quà cho đấy, con cũng mua cho nữa."
Lão Chu sớm thấy, : "Sau về nhà thì cứ về thôi, đừng tốn tiền như thế nữa. Mua nhiều đồ thế tốn bao nhiêu tiền, hơn nữa mua đồ thì mua ở huyện thành cũng mà, tội gì mang từ xa xôi thế về?"
Lão Chu : "Tứ ca con chẳng bảo đồ ở thành Ích Châu đắt lắm ? Con học cách tiết kiệm tiền ?"
"Biết , ạ. Cha , mấy thứ đều rẻ hơn mua ở huyện thành đấy, hơn nữa những thứ huyện thành ," Mãn Bảo : "Không tin cha hỏi Tứ ca xem."
Lão Chu về phía Chu Tứ lang.
Chu Tứ lang gật đầu lia lịa.
Mãn Bảo lục lọi trong đống hành lý, cuối cùng lôi một tấm vải : "Cha, con mua cho cha một tấm vải, còn một đôi mặt giày, đến lúc đó quần áo mới, để mặc hôm đại tỷ xuất giá."
Lần nàng về nhà chủ yếu mua vải vóc và mặt giày quà cho gia đình.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Vải vóc ở thành Ích Châu chỉ nhiều chủng loại, màu sắc phong phú hơn, mà giá cả cũng rẻ hơn huyện thành một chút, cho nên Mãn Bảo mua sắm thả ga.
Trước mua vải cho và các chị dâu ở huyện thành, quanh quẩn cũng chỉ mấy màu xám xịt, thi thoảng màu tươi sáng thì tranh như gì .
Mãn Bảo thấy những tấm vải đó , nhưng thành Ích Châu, ngắm qua các tiệm vải ở đó nàng mới thế nào là chê bai.
Cho nên Mãn Bảo mua vải cho phụ nữ trong nhà đều mua cả sấp, như thể may hai bộ quần áo.
Những tấm vải gấp gọn gàng lấy , ánh đèn hoa văn hiện lên đặc biệt tươi sáng, đều ngẩn một chút.
Nhóm Phùng thị thích mê, nhất là Tam Nha nhỏ tuổi nhất, nó ôm c.h.ặ.t một tấm vải, reo lên: "Đẹp quá, quá, ơi, con lấy cái may áo, con cái may áo."
Lão Chu những tấm vải đó, mặt giày tay , chút tủi . Này... chênh lệch cũng lớn quá ?
Không, đúng, là cái tốn bao nhiêu tiền mới đúng chứ.
Lão Chu: Sự ghen tị nếp nhăn mặt hằn sâu thêm hai đường.