Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 554: Nhiệm vụ

Cập nhật lúc: 2026-02-25 08:01:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mãn Bảo cùng Bạch Thiện Bảo liếc , lúc mới căng da đầu kể chuyện hôm nay bọn họ chuồn êm nhà họ Diêm cách vách.

 

Trang hề chút cảm xúc d.a.o động nào, hiển nhiên ông sớm chuẩn tâm lý cho sự nghịch ngợm của ba đứa trẻ, cho nên chỉ lẳng lặng bọn chúng kể tiếp.

 

Chỉ đến khi Mãn Bảo thuộc lòng hai đoạn nội dung nàng ghi nhớ, sắc mặt Trang mới đổi. Ông trầm mặc một lát hỏi: “Quyển sổ ?”

 

“Đại Cát cầm ạ,” Bạch Thiện Bảo : “Huynh cho chúng con xem, gửi về cho tổ mẫu con.”

 

Trang theo bản năng về phía ngoài cửa sổ, nơi đó một bóng , hiển nhiên chính là Đại Cát.

 

Ba đứa trẻ rõ ràng ngại việc Đại Cát chúng kể chuyện cho ông, cũng như Đại Cát chẳng hề lo lắng về việc ông chuyện.

 

Tuy nhiên, nghĩ kỹ thì việc ai quan trọng, quan trọng là nội dung trong quyển sổ .

 

Trang xoa xoa trán, hỏi: “Các con định thế nào?”

 

Ánh mắt Trang lướt qua vẻ ngây thơ của Bạch Nhị Lang, dừng Bạch Thiện Bảo và Mãn Bảo, hỏi: “Đã một quyển sổ như , các con định gì?”

 

Mãn Bảo ngơ ngác đáp: “Chúng con định gì cả, chỉ nghĩ đây là bằng chứng phạm tội, nên nộp lên triều đình ?”

 

Trang thở dài, hỏi: “Giao cho ai đây?”

 

Bạch Thiện Bảo chút thiếu tự tin đáp: “Giao cho Đường huyện lệnh?”

 

Đó cũng là vị quan duy nhất bọn họ quen ở Ích Châu, hơn nữa nhà họ Diêm cũng do ông quản lý.

 

“Sau đó thì ? Đường huyện lệnh thụ lý vụ án, ông sẽ gì?” Trang dựa đầu giường, ấn tay bảo bọn họ xuống ghế đẩu.

 

Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo xuống, Bạch Nhị Lang cũng theo. Hai bọn họ suy nghĩ một chút : “Hẳn là dâng sớ tấu trình, chuyển giao chứng cứ cho Đại Lý Tự chứ ạ?”

 

“Ích Châu là đất phong của Ích Châu Vương, các con nghĩ chứng cứ của thể an đến Đại Lý Tự ở kinh thành ?” Trang dừng một chút tiếp: “Thậm chí, liệu chứng cứ trong tay các con thể an đến tay Đường huyện lệnh ?”

 

Không chỉ Mãn Bảo và Bạch Thiện Bảo, ngay cả Bạch Nhị Lang cũng há hốc mồm: “Chẳng lẽ bọn họ còn dám g.i.ế.c diệt khẩu ?”

 

“Đứa trẻ ngốc, các con xem sổ sách, mở đầu là năm Đại Trinh thứ chín, mà năm Đại Trinh thứ mười xảy lũ lụt. Bọn họ tham ô bạc gì các con trong lòng còn ?” Trang : “Các con hãy nghĩ xem trận lụt ba năm c.h.ế.t bao nhiêu , đó c.h.é.m đầu bao nhiêu quan . Thêm vài mạng như các con thì gì mà thể.”

 

Mãn Bảo chút tức giận, ngẩng đầu định , Trang tiếp tục: “Không chỉ các con, thậm chí còn liên lụy đến nhà phía các con nữa.”

 

Mãn Bảo nghẹn lời, há hốc mồm.

 

“Cho nên Đại Cát mang là đúng. Hiện giờ các con còn nhỏ, việc các con quản .”

 

Bạch Thiện Bảo thể tin nổi hỏi: “Vậy... cứ mặc kệ ?” Điều trái ngược với những gì giáo d.ụ.c từ nhỏ.

 

Trang đưa tay vỗ vỗ đầu , : “Tĩnh tâm chờ thời cơ.”

 

Ông tiếp: “Các con hiện tại tuổi còn nhỏ, việc gì cũng mong thấy ngay kết quả, nhưng các con rằng, đời , tuyệt đại đa việc thể thấy ngay kết quả trong chốc lát.”

 

“Gieo mạ vụ xuân, đợi đến mùa thu mới thể thu hoạch. Con ba tuổi bắt đầu học chữ, cũng đến lúc mới thi phủ học, thể đến khi cập quan (trưởng thành), thậm chí lâu hơn nữa mới thể nhập sĩ quan. Đây cũng là một sự việc cần thời gian,” Trang chậm rãi : “Chuyện của Ích Châu Vương cũng , chờ thời cơ đến.”

 

Bạch Thiện Bảo và Mãn Bảo trầm tư suy nghĩ.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Trang cũng thúc giục, để mặc bọn họ quỳ tự ngẫm nghĩ.

 

Hồi lâu , Bạch Thiện Bảo mới gật đầu : “Tiên sinh, con hiểu . Con sẽ ghi nhớ việc trong lòng chứ miệng, tĩnh tâm chờ thời cơ đến.”

 

Mãn Bảo cũng gật đầu.

 

Trang vô cùng hài lòng, nghĩ ngợi một chút : “Hai ngày tới các con hãy tìm ‘Hán Thư’ và ‘Hậu Hán Thư’, đừng chỉ lướt qua bề mặt mà hãy xem thật kỹ, đếm xem trong đó bao nhiêu vị quan c.h.é.m đầu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-554-nhiem-vu.html.]

 

Mãn Bảo chớp chớp mắt, cùng Bạch Thiện Bảo ngơ ngác gật đầu.

 

Những vị quan c.h.é.m đầu trong ‘Hán Thư’ và ‘Hậu Hán Thư’ tất nhiên sẽ liệt kê rõ ràng, cần kỹ lưỡng. Ví dụ như thiên đầu tiên của ‘Hậu Hán Thư’ là Quang Vũ Đế kỷ, mô tả thời kỳ chiến loạn, trong đó tính đến thương vong của binh sĩ, chỉ riêng những tên họ đ.á.n.h qua cũng c.h.ế.t ít.

 

Trong thời kỳ đó, việc công phạt lẫn , phản là chuyện thường tình. Trang chỉ bọn họ đếm đầu .

 

Cái đầu c.h.é.m? Cái đầu giữ ? Cuộc đời của c.h.é.m đầu ? Sau khi c.h.ế.t xảy những chuyện gì liên quan đến ?

 

Như , sách bọn họ cần chỉ dừng ở ‘Hán Thư’ và ‘Hậu Hán Thư’.

 

Trang liệt kê các câu hỏi cần trả lời giấy, giao cho bọn họ phất tay : “Các con cũng về nghỉ ngơi .”

 

Bạch Thiện Bảo tờ giấy đầy câu hỏi, rốt cuộc nhớ một việc vô cùng nghiêm trọng: “Tiên sinh, con còn chuẩn thi phủ học nữa mà.”

 

Thế thì lấy thời gian tìm câu trả lời cho nhiều câu hỏi như ?

 

Trang thản nhiên : “Các con thời gian chui lỗ tường chơi, chẳng lẽ thời gian sách?”

 

Bạch Thiện Bảo rụt cổ chột ngoài, Mãn Bảo cũng dám hó hé, ngoan ngoãn theo , Bạch Nhị Lang thì vẻ mặt đầy hả hê.

 

Ra đến bên ngoài, Đại Cát đang trong sân bọn họ.

 

Bạch Thiện Bảo hiện tại để ý đến , ủ rũ cụp đuôi về phòng.

 

Đại Cát lẳng lặng theo, chờ đến khi đèn trong phòng các thiếu niên sáng lên, mới gõ cửa bước phòng Trang .

 

Trang vẫn ngủ, đang bên bàn, thấy Đại Cát liền hiệu cho xuống chuyện.

 

Trang hiện tại đang nhận mức lương hậu hĩnh từ Lưu thị và Bạch lão gia để dạy dỗ riêng cho Bạch Thiện Bảo và Bạch Nhị Lang, tiền đó đương nhiên để .

 

Ở thời đại , quan hệ thầy trò chính thức bái sư cũng thiết như cha con, lợi ích gắn liền với .

 

Cho nên ngay từ đầu Đại Cát cũng ý định giấu giếm Trang chuyện .

 

Hắn kể tỉ mỉ sự việc hôm nay một nữa. Lời kể của chút khác biệt so với lời kể của ba vị tiểu chủ nhân, ví dụ như: Mãn tiểu thư dường như tường giấu đồ vật, trực tiếp đưa tay sờ vách tường.

 

Tuy nhiên, Trang bỏ qua chi tiết , trực tiếp hỏi: “Quyển sổ ?”

 

“Tiểu nhân cho gửi về Thất Lý thôn ạ.”

 

“Người đó đáng tin ?”

 

“Đáng tin ạ, là hạ nhân của Bạch gia chúng con. Lão phu nhân mở một cửa tiệm ở thành Ích Châu, quản sự và tiểu nhị ở đó đều là đáng tin cậy.”

 

Trang ngẩn một chút, ông ngờ Bạch gia còn cửa tiệm ở Ích Châu.

 

Suy nghĩ một chút, ông : “Lão phu nhân nhà ngươi quả thật tin tưởng lão phu, cũng yên tâm về thiếu gia nhà ngươi.”

 

Đại Cát cúi đầu giải thích: “Cửa tiệm đó chuẩn từ hai năm .”

 

Hắn dừng một chút tiếp: “Bạch gia chúng con một vị cô thái thái gả đến thành Ích Châu. Trước khi , lão phu nhân dặn, nếu thiếu gia thi đỗ phủ học thì hãy đến bái phỏng một chuyến. Nếu đỗ, cứ theo lời du học nơi khác là , cũng cần đến quấy rầy.”

 

Trang xong liền hiểu, mối quan hệ họ hàng đó tuy huyết thống nhưng tình cảm lẽ chỉ ở mức bình thường, quá thiết, cho nên ngày thường cần đến quấy rầy.

 

Ông gật đầu: “Ta . Mấy ngày nay ngươi trông chừng bọn họ cẩn thận, đừng để chúng chạy lung tung ngoài nữa.”

 

Đại Cát cúi đầu .

 

 

Loading...