Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 506: Cửa hàng

Cập nhật lúc: 2026-02-25 07:56:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hiện tại Mãn Bảo thiếu tiền, trứng gà ở trang trại thể bán lấy tiền, gà cũng thể bán, còn lúa mì vụ đông cùng thu hoạch hai mùa xuân thu.

 

Chưa kể lợi nhuận từ lúa nước và các loại đậu, chỉ riêng năm nay bán giống lúa mì cho Dương huyện lệnh và Bạch lão gia, tiểu nông trang của bọn họ kiếm ít.

 

tiền bọn họ chia đều cho cả ba , chỉ phần lẻ chia mới ném quỹ chung để mua sắm vật dụng cho trang trại.

 

Hiện tại tiền đó đang chất đống trong hệ thống, đáng tiếc, một trăm hai mươi lượng bạc quá nặng, tiền đồng càng nặng hơn, nàng tìm lý do gì để mang theo bên , nếu thể mua ngay tại chỗ.

 

Tuy nhiên, Mãn Bảo cũng cẩn thận hỏi : “Hiện tại huyện nha việc , đưa khế đất cho em, còn sẵn giấy tờ giao kèo nữa.”

 

Thạch Hiểu Ân ngờ nàng còn điều , sửng sốt một chút mới : “Yên tâm, Thạch Hiểu Ân sẽ lừa gạt ngươi.”

 

Hắn dựa khung cửa nghiêng , hỏi: “Các xem một chút ?”

 

Cửa hàng cái mà Mãn Bảo thấy , nàng ngó trong thoáng qua, vui vẻ đồng ý.

 

Đám Chu lục lang tự nhiên hứng thú bừng bừng theo.

 

Người mua khung cửa tức giận nhẹ, nghẹn nửa ngày đuổi theo Thạch Hiểu Ân, uất ức : “Một trăm năm mươi lượng, mua!”

 

Thạch Hiểu Ân dừng một chút, cau mày, trầm mặc một lát : “Không bán, hứa với khác , Thạch Hiểu Ân kẻ bội tín.”

 

Mãn Bảo tò mò đầu .

 

Thấy mua phất tay áo bỏ , nàng liền tiếp tục đầu xem cửa hàng.

 

Cửa hàng cũng coi như rộng rãi, bên trong vẫn còn để rải rác bàn ghế, bên cạnh còn cái giá gỗ lớn, cũng dùng gì.

 

Mãn Bảo lục lọi trong ký ức, hỏi: “Em nhớ chỗ cũng bán vải vóc ?”

 

Thạch Hiểu Ân dẫn bọn họ lên lầu hai, : “Là tiệm may đo, chỉ riêng cửa hàng nuôi sáu tú nương, tơ lụa nhà trong thành cũng tiếng tăm đấy.”

 

Hắn chỉ mấy gian phòng nhỏ ngăn cách lầu hai : “Nơi dùng để tiếp đãi khách quý, khách nữ tới chọn kiểu dáng thể nghỉ ngơi tại đây. Ngươi mua cửa hàng định gì?”

 

Thạch Hiểu Ân : “Nếu cần dùng đến thì tự dỡ bỏ, chịu trách nhiệm dỡ .”

 

Chu lục lang đưa tay sờ sờ tấm vách ngăn bằng gỗ, tặc lưỡi : “Phòng nhỏ thế dỡ gì, thể dọn dẹp cho chúng ở mà.”

 

Thạch Hiểu Ân khinh bỉ , tùy tiện chỉ về phía sân : “Thông thường trông cửa hàng đều ở phía , nhưng phía chật hẹp, các ngươi nếu là cả nhà ở thì phỏng chừng , tự mua thêm một căn nhà nữa.”

 

Sau đó bọn họ liền xem cái sân chật hẹp .

 

Mãn Bảo thấy bụi trúc ở sân , òa một tiếng hỏi: “Thế còn nhỏ á?”

 

Sân tuy rộng bằng nhà bọn họ, nhưng nhảy nhót bên trong thì thành vấn đề, một bên góc tường vứt hai bó củi, bên cạnh là một gian bếp, xếp thành một hàng cùng với bếp còn ba gian phòng.

 

Một gian đặc biệt nhỏ, bên trong chỉ một chiếc giường, gian thì khá rộng nhưng trống trơn, chẳng thứ gì.

 

Thạch Hiểu Ân : “Trước đây là nhà kho, để vải vóc, kệ giá bên trong đều chuyển .”

 

Không đến Mãn Bảo, ngay cả Chu lục lang ban đầu quá nguyện ý cũng thích vô cùng, vuốt ve cái cầu thang gỗ trong cửa hàng hỏi: “Anh Thạch, cửa hàng thế cứ thế mà bán ?”

 

Bạch Thiện Bảo cũng : “Cửa hàng khó tìm, ít bán cơ nghiệp của tổ tiên, đoạn đường , cho dù buôn bán, giữ cho thuê cũng thể kiếm tiền, tại bán?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-506-cua-hang.html.]

Thạch Hiểu Ân đặt m.ô.n.g xuống bậc thang, chỉ nâng cằm hỏi Mãn Bảo: “Ngươi còn mua ?”

 

“Mua,” Mãn Bảo cũng xuống bên cạnh , nghiêng đầu hỏi: “Anh Thạch, thua bạc đấy chứ?”

 

Lần Thạch Hiểu Ân gì.

 

Mãn Bảo liền kín đáo thở dài một , thêm nữa.

 

Chu lục lang cũng nhíu mày, : “Mãn Bảo, chúng về nhà thôi, việc cũng với cha một tiếng chứ?”

 

Mãn Bảo gật đầu, hẹn với Thạch Hiểu Ân sáng mai giao dịch tại đây.

 

Đi dạo một vòng như , cảm thấy bụng bớt no, liền thuận đường ghé tiệm điểm tâm bên cạnh mua ít bánh, xách đồ ăn về.

 

Đại Cát lặng lẽ theo , mãi cho đến khi khỏi cổng thành, Đại Cát mới kéo tới một chiếc xe bò.

 

Không sai, bọn họ hôm nay thành chính là xe bò của tiểu nông trang.

 

Lưu thị quá đồng ý cho bọn họ thành ăn uống lung tung, cho nên sắp xếp xe ngựa, mấy đứa trẻ cũng chê xe ngựa nhiều chán, dứt khoát đổi sang xe bò của nông trang .

 

Đại Cát lúc đ.á.n.h xe ngựa thì mấy khi vung roi, để ngựa từ từ, đợi đến phiên xe bò thì càng vung roi, dứt khoát lên càng xe bắt đầu lim dim mắt, lắc lư, cứ như ngủ gật .

 

Xe bò chậm rì rì về, Bạch Thiện Bảo liền hỏi Mãn Bảo: “Sao ăn với con bạc? Trong sách , c.ờ b.ạ.c thể tin.”

 

Mãn Bảo gật đầu: “Con bạc thì thể tin, nhưng Thạch Hiểu Ân hiện giờ vẫn còn thể tin.”

 

Chu lục lang cũng gật đầu: “Thạch đại gia ở phố chợ cũng nổi tiếng lắm, vẫn giảng đạo nghĩa, bán cho chúng thì sẽ lừa chúng .”

 

lòng thể phòng,” Bạch Thiện Bảo tin tưởng lắm một con bạc, : “Chi bằng chúng về hỏi bác đường , hỏi rõ thủ tục giao dịch mặt tiền cửa hiệu, xong việc báo cáo với Dương đại nhân một chút, để tránh tương lai tranh chấp thì các chịu thiệt.”

 

Mãn Bảo gật đầu: “Thật kỳ lạ, Thạch đại gia bán cửa hàng, ai ngăn cản nhỉ? Nhà nhiều hầu thế cơ mà?”

 

“Tớ dạo ít thành, việc hỏi thể .”

 

Câu hỏi đặt , bọn họ còn tin tức từ Chu tứ lang, thì Chu tứ lang chuyện bọn họ mua cửa hàng từ chỗ bọn họ , nhất thời kinh ngạc thôi, vội vàng hỏi: “Hắn chỉ bán một gian? Hay là bán nhiều gian?”

 

Mãn Bảo: “Bọn em chỉ thấy bán một gian.”

 

“Ai da, các em thấy nghĩa là bán, các em nên hỏi nhiều một chút.”

 

Mãn Bảo : “Em cũng chỉ mua một gian, hỏi nhiều thế gì?”

 

“Em ngốc hả, nếu mặt tiền cửa hiệu nhà vị trí , đắt, trong nhà cũng thể mua mà.”

 

“Người quản tiền là cha chứ ,” Mãn Bảo : “Anh cũng vô dụng.”

 

Chu tứ lang nghĩ nghĩ : “Anh với cha.”

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

“Cái gì?” Lão Chu kinh ngạc suýt chút nữa đập cái tẩu t.h.u.ố.c đầu Chu tứ lang, trừng mắt hỏi: “Mãn Bảo mua cửa hàng, đó mày cũng mua?”

 

“Cha, con cũng mua, là nhà mua.” Hắn : “Cha quên năm ngoái con từng với cha , trong nhà nhiều tiền như giữ cũng vô dụng, chi bằng đem mua cửa hàng...”

 

“Thôi dẹp ,” Lão Chu ngắt lời , : “Ai vô dụng, mày năm nay chỉ riêng nuôi bọn Đại Đầu học tốn bao nhiêu tiền ?”

 

 

Loading...