Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 433: Giác ngộ
Cập nhật lúc: 2026-02-25 07:52:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãn Bảo hỏi: "Đây là đề thứ nhất, đề thứ hai là gì?"
Bạch Thiện Bảo và Bạch Nhị Lang , cùng lắc đầu.
Mãn Bảo cùng Bạch Thiện Bảo mặt trời bên ngoài một cái, thấy ánh nắng vẫn rực rỡ như , nhưng còn cảm giác gay gắt nữa, liền sắp đến chiều tối, chừng lát nữa mặt trời sẽ xuống núi.
Vì thế Bạch Thiện Bảo : "Chúng thỉnh giáo ."
Bạch Nhị Lang vui: "Không , ngày mai chẳng vẫn học ?"
Mãn Bảo : "Vẫn nên hỏi , lát nữa chúng còn tính sổ chia tiền mà."
Hai chọi một, Bạch Nhị Lang thể khuất phục.
Trang đang ở bên Bạch gia, uống cùng Bạch lão gia, chuẩn cùng ăn cơm tối.
Thấy ba đứa trẻ ôm sổ sách tới, Trang và Bạch lão gia , đều mỉm nhẹ.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Ba đứa thấy nụ mặt hai họ liền kìm bĩu môi. Bạch Nhị Lang oán trách: "Cha, cha thể giữ chữ tín như thế?"
Bạch lão gia đáp: "Cái gọi là thương trường như chiến trường, các con lừa mua đứt hạt giống trong thôn , chẳng lẽ thế là giảng đạo nghĩa ?"
Bạch Nhị Lang cứng họng, đầu hai bạn nhỏ, thấy họ cũng im lặng, bèn ngậm miệng gì nữa.
Bạch lão gia liền dạy bảo ba đứa trẻ: "Thương nhân trục lợi, các con chịu thiệt thòi thì bỏ công sức hợp đồng, khiến chỗ sơ hở để chui. Hôm nay coi như giơ cao đ.á.n.h khẽ, chỉ đong đấu một nửa, nếu các con chỉ mất ngần tiền ."
Trang đặt chén xuống : "Đề thứ nhất các trò giải , đề thứ hai chính là sửa hợp đồng, còn đề thứ ba..."
Trang nghĩ ngợi Bạch lão gia, : "Bạch lão gia, mượn quý bảo địa dạy cho ba đứa trẻ một bài học ?"
Bạch lão gia đang định dậy rời , sực nhớ điều gì liền xuống, : "Tiên sinh cứ coi như ở đây, cứ tự nhiên dạy bảo chúng."
Chính ông cũng xem Trang ngày thường dạy dỗ ba đứa trẻ thế nào.
Trang trầm ngâm một lát, gật đầu đồng ý, đó bảo ba đứa trẻ tìm chỗ xuống.
Bạch Thiện Bảo bọn họ lười tìm ghế, dứt khoát tìm một bãi cỏ gốc cây xuống.
Nhìn thấy ba đứa trẻ ngay cạnh đám hoa cỏ quý giá của , Bạch lão gia run b.ắ.n cả .
"Hợp đồng là thứ thể hảo kẽ hở ngay trong chốc lát , bài tập các trò cứ giữ từ từ mà ," Trang : "Đợi các trò lớn thêm chút nữa, hiểu nhiều đạo lý hơn, còn học luật pháp của triều đình, hợp đồng các trò hiệu lực thì phù hợp với luật pháp."
Ba đứa trẻ tỏ vẻ hiểu.
Trang dậy, một tay chắp lưng, mặt ba đứa trẻ, suy tư một lát : "Vừa nãy Bạch lão gia thương nhân trục lợi, lời sai, nhưng hết. Trên đời chỉ thương nhân mới trục lợi; sĩ, nông, công, thậm chí xuống đến nô lệ, lên đến hoàng tộc đều trục lợi, cho nên trục lợi cũng chẳng gì đáng hổ."
Ba đứa trẻ với vẻ mặt nghiêm túc, Bạch Thiện Bảo và Mãn Bảo nghĩ ngợi gật đầu tán thành. Còn Bạch lão gia bên bàn đá sững sờ, chén trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-433-giac-ngo.html.]
Này, cái thuyết pháp ...
", dù trục lợi, cũng nên việc nên , việc nên ," Trang chuyển giọng : "Vi sư tương lai các trò lấy nghề gì kế sinh nhai, là thương nhân. Đề bài thứ ba cho các trò là bài tập các trò lâu hơn nữa, lâu dài hơn đề thứ hai nhiều nhiều, lẽ đề các trò cả đời."
Mãn Bảo chút thấp thỏm: "Tiên sinh, chúng con chuyện sai ạ?"
Trang im lặng một lúc lâu mới lắc đầu, : "Các trò sai, nhưng cũng thể các trò đúng. Chuyện đời do vi sư định đoạt. Các trò đều thông minh, đặc biệt là trong chuyện , thông minh hơn tưởng tượng nhiều."
Trang liếc Bạch Nhị Lang : "Ngay cả Bạch Thành, cũng ngoài dự đoán của vi sư."
Bạch Nhị Lang chẳng thấy vui, trái , trong lòng cũng chút bất an, thật sự là khí lúc kỳ lạ.
Trang cúi đầu ba t.ử : "Cho nên các trò nghiêm túc sách, nhiều sách, suy nghĩ nhiều hơn. Có lẽ trong tương lai, các trò thể trả lời những câu hỏi mà hôm nay thể giải đáp."
"Chúng sách, chỉ để học bản lĩnh của tiên hiền, mà còn học cách của tiên hiền. Nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, chỉ là đạo của Nho gia mà thôi, mà Nho gia còn Đạo gia, Pháp gia, Binh gia, Mặc gia..."
Bạch Thiện Bảo hỏi: "Tiên sinh thích đạo của nhà nào hơn ạ?"
Trang mỉm : "Trong điển tịch các nhà, Nho gia nhiều nhất, cũng hiểu sâu nhất. Tuy nhiên xử thế yêu thích Đạo gia, chung sống với thiên về Pháp gia, từ khi xuống nông thôn dạy học, thích Mặc gia. Trò xem, thích nhà nào hơn?"
Bạch Thiện Bảo nghĩ, , con giun trong bụng .
Trang sắc mặt liền hiểu, ha hả : "Cho dù là con giun trong bụng cũng , bởi vì ngay cả chính cũng , nhưng tại cứ nhất định chứ?"
" , tại nhất định ạ?" Mãn Bảo hỏi . Sách trong Bách Khoa Quán cũng chẳng chia nhà nào với nhà nào, sách bên trong bao la vạn tượng, gì . Khoa Khoa cũng từng , ngươi học thuyết nhà thì nhà , chỉ cần trả đủ tích phân, tùy ý cô bé .
Đồng thời, những bạn giao thiệp với cô bé như Tiến sĩ D cũng bao giờ hỏi: Ngươi thích đạo lý nhà nào hơn?
Cái định đoạt thế nào ?
Mãn Bảo cau mày hỏi: "Làm , chẳng là mà trở thành ? Hà tất quan tâm giống học thuyết nhà nào? Nho gia đề cao chữ Hiếu, chẳng lẽ theo Đạo gia thì hiếu thuận với cha ? Người thích Nho gia, cũng chẳng thích Đạo gia chẳng lẽ hiếu thuận với cha ?"
Mãn Bảo rốt cuộc tuổi còn nhỏ, nàng diễn đạt suy nghĩ trong lòng cho , chỉ thể dùng ngôn ngữ đơn giản nhất : "Con cảm thấy những thứ vốn dĩ đời, cái gọi là học thuyết chẳng qua là do các tiên hiền quy nạp tổng kết mà thôi. Trước khi Khổng phu t.ử về nhân nghĩa lễ trí tín, chẳng lẽ đời đều bất nhân bất nghĩa, vô lễ, ngu dốt, bất tín ?"
Trang hỏi đến nghẹn lời, ông nhất thời chút hoảng hốt, lảo đảo hai cái suýt ngã xuống đất.
Mãn Bảo, Bạch Thiện Bảo và Bạch Nhị Lang sợ hết hồn, vội vàng bò dậy đỡ lấy ông. Trang nắm c.h.ặ.t t.a.y Mãn Bảo, mắt sáng rực, miệng lẩm bẩm: " , đúng , hồ đồ thế , , đúng, là tuyệt đại bộ phận đời đều hồ đồ... Ha ha ha ha, tranh cãi Nho Đạo Phật Pháp cái gì, hóa chúng đều hồ đồ..."
Mãn Bảo hiểu về phía Bạch Thiện Bảo.
Bạch Thiện Bảo lờ mờ hiểu chút ít, nhưng cũng thực sự rõ ràng.
Lời Mãn Bảo hiểu, lời lúc cũng hiểu, nhưng lời lúc hiểu.
Bạch lão gia cũng hiểu, nhưng điều đó ảnh hưởng đến việc ông giúp ba đứa trẻ đỡ lấy Trang .