Nông Gia Tiểu Phúc Nữ - Chương 342: Tiên mộng
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:49:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nụ của đứa trẻ thật sự quá rạng rỡ, khiến đạo sĩ ngơ cũng . Hắn tươi hơn một chút, tay đang hướng về phía Tiền thị lập tức hạ thấp xuống, xoa đầu Mãn Bảo, hỏi: "Tiền cư sĩ đến, hơn nửa năm gặp, tiểu cư sĩ Mãn Bảo cao lên ít, hơn nữa sắc mặt hồng hào, khỏe mạnh lắm."
Tiền thị liền cao hứng: " , mang con bé lên núi để lễ tạ thần. Không chỉ con bé khỏe lên nhiều, mà năm nay cũng thấy khỏe ."
Tiền thị tiếp: "Ngoài , đến còn để nhờ Quan chủ giải giúp một giấc mộng."
Đạo sĩ chiếc giỏ trong tay Tiền thị, suy nghĩ một chút : "Thủ Thanh quan chủ đang bế quan, Tiền cư sĩ vui lòng đợi một lát. Hay là cư sĩ cùng tiểu cư sĩ bái Đạo Tôn ?"
Tiền thị đương nhiên ý kiến.
Bà đặt chiếc giỏ sang một bên, kéo Mãn Bảo quỳ xuống đệm hương bồ, cung kính dập đầu tượng đất Thái Thượng Lão Quân.
Tiền thị vô cùng thành kính, Mãn Bảo cũng . Từ khi còn nhỏ xíu, nàng bái Thiên Tôn lão gia. Bái trong đạo quan, bái ở nhà, đôi khi cửa thôn cũng bái. Nàng bái khi ốm, bái khi chán ăn, bái khi mất ngủ, thậm chí buổi tối gặp ác mộng cũng bái. Nghiệp vụ bái Thiên Tôn lão gia của nàng quá thành thạo.
Ngay cả lời cầu nguyện mỗi cũng y hệt . Đây là lời thoại Tiền thị soạn sẵn cho nàng từ khi nàng còn trong tã lót. Mãn Bảo quen, cứ tưởng hứa nguyện thì chỉ hứa đúng một câu .
Cho nên nàng cung kính cúi đầu, thầm nhủ với Thiên Tôn lão gia: "Cầu Thiên Tôn lão gia phù hộ cho Mãn Bảo bình an, thể khỏe mạnh, cả đời suôn sẻ."
Mãn Bảo dập đầu ba cái, thấy vẫn nhắm mắt, liền chút tiếc rẻ dập thêm mấy cái nữa cho Thiên Tôn lão gia. Mãi đến khi Tiền thị hứa nguyện xong, dập đầu dậy, nàng mới vội vàng bò dậy theo.
Vị đạo sĩ bên cạnh tủm tỉm , chờ hai con hứa nguyện xong mới dẫn họ hậu viện.
Gọi là hậu viện, thực là nơi sinh hoạt hàng ngày của các đạo sĩ, ở sân thứ ba.
Thủ Thanh quan chủ, cho là "đang bế quan", vác hai bó củi từ núi xuống. Ông ném bó củi một góc sân, đó lập tức về phòng rửa tay rửa mặt, y phục. Khi bước , ông trở về dáng vẻ quan chủ tiên phong đạo cốt.
Tiền thị thấy nhiều nên trách, sớm quen, kéo Mãn Bảo trong sân chờ.
Sau khi cất xe cút kít chỗ, Chu Tam Lang cũng , lưng , tò mò ngó nghiêng khắp nơi. Trừ dịp hội chùa, ít khi đến đạo quan. Mà mỗi năm hội chùa, họ nhiều nhất chỉ thắp hương ở điện thứ nhất, thỉnh thoảng dạo qua điện thứ hai, chứ bao giờ tận hậu viện thứ ba tham quan. Cho nên chẳng quen thuộc nơi chút nào.
Thủ Thanh quan chủ bước đến với phong thái nhẹ nhàng như gió. Tiền thị vội kéo Mãn Bảo hành lễ với ông, đó đẩy Mãn Bảo mặt ông, tủm tỉm : "Quan chủ ngài xem, vận thế năm nay của Mãn Bảo nhà thế nào?"
Thủ Thanh quan chủ nheo mắt Mãn Bảo, giơ tay sờ bàn tay nhỏ của nàng, nhạt với Tiền thị: "Không tồi, đứa nhỏ cường tráng hơn nhiều, Tiền cư sĩ cứ yên tâm."
Tiền thị quả nhiên thở phào nhẹ nhõm, : "Trước Quan chủ bảo bảy tuổi là một cái hạn của Mãn Bảo, vượt qua bảy tuổi sẽ cả đời suôn sẻ, còn bán tín bán nghi, hôm nay xem là thật."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-phuc-nu-nohj/chuong-342-tien-mong.html.]
Thủ Thanh quan chủ mỉm , nhưng trong đầu lục lọi ký ức, lòng đầy thắc mắc: Mình từng thế ? Lời giống phong cách của lắm, thể đoán chuẩn mốc bảy tuổi ?
"Hôm nay ngoài việc nhờ Quan chủ xem cho con gái út, còn vì gần đây một giấc mơ kỳ lạ..."
Thủ Thanh quan chủ tinh thần chấn động, giải mộng là sở trường của ông. Ông : "Cư sĩ kể thử xem."
"Giấc mơ mơ liên tiếp mấy đêm, bắt đầu từ tối hôm Trùng Dương..." Ngón tay Tiền thị run run túm lấy vạt áo, vẻ mặt hồi tưởng, "Trong mơ là một màn trắng xóa, nhớ rõ lắm, hình như một giống thần tiên bảo đến hạn, theo ngài . lâu một lão giả gương mặt hiền từ xuất hiện, bảo công dưỡng d.ụ.c tiên t.ử, càng vất vả công lao càng lớn, cho nên cho phép sống thêm mấy năm..."
Thủ Thanh quan chủ sắc mặt như thường, nhưng ánh mắt khỏi liếc qua ngón tay Tiền thị, trầm ngâm suy tư.
Chu Tam Lang mở to mắt, còn Mãn Bảo thì bên cạnh say sưa. Thấy ngừng , nàng liền truy hỏi: "Rồi nữa? Rồi nữa ạ?"
Tiền thị cúi đầu con gái đầy thương yêu, vuốt đầu nàng : "Sau đó lúc khỏe lúc yếu. Con quên , hôm cảm lạnh, ho dữ dội, liệt giường xuống nổi. hôm qua tự nhiên ăn uống ngon miệng, ăn liền mấy cái bánh nướng, cũng còn ho nữa."
Thủ Thanh quan chủ vốn đang với vẻ vân đạm phong khinh, đến đây mới nghiêm túc hơn chút, đưa tay : "Cư sĩ đưa tay cho xem."
Tiền thị nở nụ , đưa tay .
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Thủ Thanh quan chủ sớm nhận bà căng thẳng, ban đầu chỉ nghĩ bà dối, nhưng lúc ông cũng chút chắc chắn. Ông đặt tay bắt mạch cho Tiền thị.
, Thủ Thanh quan chủ bắt mạch. Làm đạo sĩ thể chút y thuật? Đạo sĩ trong quan và thầy lang núi là những đối thủ cạnh tranh lớn nhất. Tín đồ lên núi cầu ngoài tài lộc, sức khỏe và con cái.
Về tài lộc và con cái, các đạo sĩ khéo ăn thường khiến tín đồ hài lòng quyên góp gạo trứng về, bất kể kết quả . về sức khỏe thì thực tài. Vì , họ vọng, văn, vấn, thiết và d.ư.ợ.c lý. Các đạo sĩ cũng thường xuyên lên núi hái t.h.u.ố.c, đôi khi còn bố thí t.h.u.ố.c cho tín đồ.
Tại giữa bao nhiêu tín đồ, Tiền thị tôn là cư sĩ? Bởi vì bà là một trong những tín đồ thành kính nhất trong vùng. Không chỉ thành kính khi lên núi bái Lão Quân, mà ngay cả khi ở núi cũng . Sáu năm , bà cũng chỉ như bao khác, chỉ khi hội chùa hoặc gặp chuyện khó khăn mới lên núi bái vọng.
Bà trở thành tín đồ trung thành từ sáu năm , khi mang một đống tiền đồng, một giỏ gạo và trứng gà lên đạo quan để cầu mạng sống cho Mãn Bảo. Phương t.h.u.ố.c năm đó Mãn Bảo uống chính là do Thủ Thanh quan chủ và thầy lang già cùng cân nhắc gia giảm từ đơn t.h.u.ố.c của đại phu huyện thành. Ngay cả món nước trứng gà mỗi ngày cũng là sáng kiến của họ.
Sau khi Mãn Bảo sống sót qua một tuổi, Tiền thị thỉnh một bức tranh Thái Thượng Lão Quân về treo trong phòng, ngày đêm cúng bái.
Cho nên Thủ Thanh quan chủ chỉ quen thuộc mạch tượng của Mãn Bảo mà còn rành mạch tượng của Tiền thị. Dù cũng là khách quen, mỗi năm ông đều bắt mạch kiểm tra sức khỏe cho bà.
Vì thế, chạm tay mạch, ông phát hiện điều bất thường. Ông kinh ngạc ngẩng đầu Tiền thị, quan sát kỹ sắc mặt bà, quả nhiên thấy làn da vàng vọt, khí sắc hơn một chút.