xe đẩy nhanh bằng những kẻ chạy trốn tay ? Kẻ gánh chịu đợt xung kích đầu tiên chính là những kịp rút lui rừng. Đám lưu dân lao tới là đè nghiến xuống đ.á.n.h đập dã man, lục lọi cướp sạch thứ thể ăn, thể dùng nạn nhân. Rồi lớp đến xông giành giật những thứ mà lớp cướp . Khung cảnh chỉ dừng ở một chữ "loạn"?
Cướp bóc sạch sẽ những đường, bọn chúng bắt đầu tràn rừng rậm. Gia đình Tô và Lại nhanh ch.óng đuổi kịp. Tô Đại Tráng một tảng đá ném trúng đầu, chỉ kịp kêu rên một tiếng gục xuống đất. Kẻ bám theo đuôi lập tức chồm tới giật tung cái tay nải. Thấy bên trong là màn thầu độn rau dại, nhét vội một cái mồm nhai ngấu nghiến.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mộc Lan hốt hoảng lao tới đỡ Tô Đại Tráng, òa nức nở: "Oa..."
Tiền thị và bà nội Tô cũng nhào tới ôm chầm lấy đám trẻ, cả nhà run rẩy dựa sát .
Lại Đại và Lại Ngũ thì liều c.h.ế.t bảo vệ thức ăn và Lại đại thẩm, nhưng mãnh hổ nan địch quần hồ, ngoài con , bọn họ tài nào giữ nổi lương thực .
Mộc Lan sờ soạng tìm thấy Đào T.ử và Tô Văn, dùng tay véo mạnh bắp thịt hai đứa. Bị đau điếng, hai đứa trẻ "oá" lên thét.
Tô Đại Tráng lúc mới sực tỉnh, định vùng lên liều mạng với bọn cướp, nhưng Tiền thị kịp thời ôm c.h.ặ.t lấy : "Đại Tráng, bọn chúng là lũ liều mạng, nhưng còn con cơ mà!"
Sắc mặt Tô Đại Tráng biến đổi, đám lưu dân quần áo rách nát tơi tả một cái, đành bất lực để mặc bọn chúng bỏ .
Ánh mắt đám đó lướt nhanh qua chỗ đám ông nội Tô. Những kẻ ranh ma lăn lộn nhiều lập tức thấu họ chẳng giấu giếm lương thực gì. Ánh mắt chúng lướt qua đám Mộc Lan, chỉ thấy ba đứa trẻ con, một tên nam nhân ngã gục, một đứa thì bà nội ôm khư khư, một đứa thì đầm đìa nước mắt níu c.h.ặ.t lấy cha. Cả đám thèm đếm xỉa tới, nhanh ch.óng rút lui mất dạng.
Đợi đến khi đợt sóng lưu dân tàn khốc qua, những cướp mới lục tục hồn, tiếng than vang thấu trời xanh. Đó là lương thực cứu mạng của bọn họ cơ mà!
Sắc mặt ông nội Tô cũng tối sầm . Quãng đường phía sẽ càng lúc càng chông gai, nếu thức ăn... Ông nội Tô khe khẽ vuốt ve cái bọc vải cất giấu sát trong ...
Mộc Lan chờ đến khi bắt đầu thu dọn tàn cuộc mới thẳng dậy. Tiền thị, Tô Đại Tráng và Lại Ngũ lập tức tiến lên che chắn tầm của những xung quanh. Mộc Lan nhanh tay lẹ mắt lôi mớ màn thầu giấu trong áo , bọc cẩn thận nhét gùi, tiếp tục móc mấy cái màn thầu trong áo của Tô Văn và Đào T.ử , lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-dia-chu/chuong-32.html.]
Cái túi màn thầu trong gùi lúc nãy cũng cướp mất , hiện giờ cả nhà chỉ còn sót vỏn vẹn bảy cái màn thầu vốn.
Tâm trạng ai nấy đều chùng xuống. Tô Đại Tráng và hai em Lại Đại, Lại Ngũ đều dính thương tích. Bà nội Tô dẫn Tiền thị quanh quẩn tìm nhổ ít thảo d.ư.ợ.c cầm m.á.u đắp lên vết thương cho ba , đó mới chỉnh đốn đồ đạc để chuẩn xuất phát.
Dọc đường , mắt Mộc Lan rời khỏi những bụi rậm hai bên đường. Khi thấy địa điểm quen thuộc phía , cô bé thì thầm: "Lại Ngũ thúc, mau dừng , để cháu tự bộ qua đó xem ."
Lại Ngũ lập tức dừng xe đẩy.
Bọn họ nếu cùng qua đó sẽ quá lộ liễu. Mộc Lan còn nhỏ tuổi, lẩn khuất trong bụi rậm dễ phát hiện, dù bắt gặp thì cũng chỉ nghĩ trẻ con nghịch ngợm lời, chẳng ai rảnh rỗi mà bận tâm.
Mộc Lan cố gắng kìm nén liếc mắt dáo dác xung quanh, hình nhỏ bé thoăn thoắt chui tọt bụi rậm rạp. Mới vài bước thấy ngay cái túi vải ném lúc nãy. Lòng mừng khấp khởi, cô bé rón rén lôi cái bọc , nắn nắn vài cái, cảm giác đúng là nó , khuôn mặt luôn căng thẳng nãy giờ hiếm hoi mới nở một nụ .
Mộc Lan cẩn thận nhét bọc vải trong lớp áo, mới chui khỏi bụi rậm, lững thững về phía Lại Ngũ.
Lại Ngũ cố kiềm chế xúc động liếc Mộc Lan. Thấy cô bé đủng đỉnh tới, trong bụng cồn cào như lửa đốt, chẳng con bé học cái mánh khóe mà thật sự một ai mảy may chú ý đến bọn họ.
Mộc Lan trèo lên xe, ngả ngớn vật , mượn lớp chăn che chắn, khéo léo lôi bọc vải nhét tịt trong chăn.
Lúc nãy Mộc Lan tổng cộng ném bốn bọc , rốt cuộc thu về ba bọc. Lại Ngũ tiếc hùi hụi: "Biết thế nãy chúng ném hết cả thì cướp."
Ông nội Tô thì lắc đầu: "Giữ ngần là vạn hạnh . Ném nhiều đồ thế, kiểu gì đám quanh đó chẳng sinh nghi, đến lúc đó thì một bọc cũng chẳng giữ nổi."