Nông gia tiểu địa chủ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-13 16:03:49
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mộc Lan trẻ con thực sự, chút cám dỗ tự nhiên để mắt. hai đứa nhỏ thèm thuồng c.h.ế.t. Chẳng hiểu cha Tô cực kỳ nghiêm khắc với , cấm chúng ăn kẹo của cô, chỉ đến ngày lễ tết mới mua một hai viên về cho chúng ăn.

 

Nếu tự thấy hai đứa trẻ đời, cô suýt nữa tưởng chúng là con cái của Tô gia.

 

Mỗi khi kẹo, Mộc Lan đều cất , đó lén lút chia cho chúng ăn.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Mộc Lan chơi với một lát thì tiếng Tiền thị gọi vọng từ nhà : "Mộc Lan, mau dẫn các em ăn cơm."

 

Mộc Lan lau sạch nước dãi cho hai đứa nhỏ, dắt tay chúng ăn.

 

Trên bàn ăn, bà nội Tô gắp cá cho Mộc Lan, chồng và con trai chuyện. Nhìn thấy cháu trai thòm thèm đĩa cá, bà khựng tay , gắp cho Tô Văn và Tô Đào mỗi đứa một miếng, cuối cùng gắp cho Mộc Lan thêm một đũa nữa mới chịu thôi.

 

Ông nội Tô thấy thế cũng gì.

 

Tô Đại Tráng trầm ngâm : "Con vẫn mua thêm một mảnh ruộng."

 

Ông nội Tô nhíu mày: "Ta thấy cứ cày cấy mấy sào ruộng , mỗi năm chúng còn thuê thêm mười mẫu đất của Đông gia để . Con mua thêm đất thì cày cấy bao nhiêu? Không con cho A Văn học ? Dù thế nào cũng để dành chút bạc bên chứ."

 

Tô Đại Tráng cố chấp đáp: "A Văn năm nay mới bốn tuổi, một hai năm nữa mới học. Chỉ cần đất, cho con hai năm, nhà chắc chắn sẽ khấm khá hơn bây giờ. Hơn nữa, dùng tiền mua đất thì bao giờ lỗ."

 

Vàng còn lúc mất giá, nhưng đất đai , chỉ cần nắm trong tay, nó chính là thứ hái tiền.

 

Ông nội Tô im lặng.

 

Tô Đại Tráng đầy hi vọng cha. Khác với sự thật thà cố chấp của cha , Tô Đại Tráng nguyên tắc, chăm chỉ lụng nhưng đồng thời đầu óc cũng linh hoạt. Hắn chuyện mạo hiểm buôn bán như khác, ước lớn nhất của ruộng kiếm tiền mua thêm nhiều đất, đó nuôi con trai học, chuẩn cho các con gái một phần hồi môn hậu hĩnh.

 

So với tám mươi phần trăm tá điền trong thôn chỉ mong ăn no mặc ấm, Tô Đại Tráng lý tưởng hơn, và lý tưởng cũng sát với thực tế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-dia-chu/chuong-3.html.]

 

Tiền thị chỉ lẳng lặng gắp thức ăn cho ba đứa con, thỉnh thoảng chăm sóc bà nội Tô, chỉ thỉnh thoảng đưa mắt chồng đầy khích lệ. Khác với những nông phụ bình thường, Tiền thị từ nhỏ theo ca ca học vài chữ. So với những phụ nữ chỉ dùng đòn roi để dạy dỗ con cái, nàng dịu dàng hơn, nhưng cũng kiên quyết hơn.

 

Nàng hiểu phận nữ nhi nên xen chuyện bên ngoài quá nhiều, nhưng điều đó ngăn cản việc nàng ủng hộ phu quân của .

 

Ông bà nội Tô , cùng thở dài một tiếng.

 

Ăn xong, ông nội Tô gọi đôi vợ chồng trẻ phòng, rít hai t.h.u.ố.c lào, gõ gõ lên mép giường hỏi: "Các con định dùng tiền của Mộc Lan?"

 

Tiền thị cúi đầu, Tô Đại Tráng liền đáp: "Con sẽ cố gắng kiếm tiền, đến khi Mộc Lan xuất giá nhất định sẽ sắm cho con bé một phần hồi môn t.ử tế."

 

Tiền thị liên tục gật đầu: "Sẽ để Mộc Lan chịu thiệt ạ."

 

Ông nội Tô rít một t.h.u.ố.c thật sâu, sang với Tiền thị: "Ta con là hiền thục, để nó chịu thiệt thì nhất định sẽ . Những năm qua chúng cũng thấy cả, con thực sự coi nó như con gái ruột mà yêu thương. Cha tin tưởng các con, chỉ là dùng bạc của con bé, trong lòng lão già thấy thoải mái, luôn thấy như mắc nợ nó."

 

Bà nội Tô kéo tay áo chồng một cái.

 

Ông nội Tô đành thở dài: " con cũng đúng, việc mua đất chỉ lãi chứ lỗ. Con bây giờ hãy một tờ giấy nợ, đó hẵng mua đất."

 

Trong lòng Tô Đại Tráng mừng rỡ, nghĩ ngợi gì liền một tờ giấy nợ cho Mộc Lan, giao cho ông nội Tô cất giữ cẩn thận. Lúc mới về phòng, moi hai viên gạch gầm giường, lấy một chiếc hộp. Mở nắp, bên trong là mười mấy nén bạc xếp đầy đặn, tính cũng hơn một trăm lượng.

 

Năm xưa khi nương t.ử của quản gia Tô gia đưa Mộc Lan đến, đưa cho nhà hai trăm lượng bạc phí nuôi dưỡng. Theo quy củ, tiền là để báo đáp gia đình Tô Đại Tráng nuôi nấng Mộc Lan. Chỉ là vợ chồng Tô Đại Tráng mất đứa con gái yêu quý, lúc thấy đứa bé trạc tuổi Đại Nha tự nhiên sinh lòng yêu mến. Hơn nữa, ông nội Tô là thật thà, cảm thấy vô cớ tặng một cô cháu gái, lấy tiền thì thôi còn cho thêm bạc, nên trong đầu đinh ninh rằng bạc chính là của hồi môn của Mộc Lan, chỉ dùng cho Mộc Lan.

 

Bởi vì gia cảnh bần hàn, cả nhà bốn sợ Mộc Lan chịu ấm ức, nên mới động đến bạc để mua gạo tẻ thượng hạng chuyên xay xát riêng cho cô bé ăn. Sau còn thường xuyên mua thịt về bồi bổ cơ thể cho cô bé. Trong sáu năm qua tổng cộng tiêu tốn hơn hai mươi lượng bạc, hiện giờ còn hơn một trăm bảy mươi lượng.

 

 

 

 

Loading...