Nông gia tiểu địa chủ - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-03-13 16:04:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mộc Lan chớp mắt ngơ ngác hỏi: "Cha, đằng nhà chẳng còn cả ngọn núi ?" Những bám trụ dựa núi dẫu c.ắ.n rễ cây cũng đến nỗi c.h.ế.t.

 

Tô Đại Tráng buông lời cay đắng: "Đại hạn thế , dã thú núi cũng tràn xuống kiếm ăn. Cứ ở đây, chẳng ăn chúng chúng nhai đầu ."

 

Mộc Lan xong mặt cắt còn hột m.á.u.

 

Suốt mười mấy ngày ròng rã trôi qua, ánh mặt trời vẫn thiêu đốt ch.ói lòa. Trong lòng Tô Đại Tráng luôn nhen nhóm hy vọng, chỉ cần cuối tháng mưa, thiên tai sẽ thuyên giảm, gia đình ông vẫn thể nương náu chốn .

 

Cho đến nay, đại bộ phận dân làng Tô gia vẫn cố thủ bám trụ, cũng chính nhờ ôm giữ niềm hy vọng mong manh . Ra ngoài chạy nạn mang theo chẳng bao nhiêu lương thực, cũng là con đường c.h.ế.t, mà bên ngoài thì trộm cướp như rươi, ai dám đảm bảo sẽ bảo vệ miếng ăn của ?

 

Mộc Lan l.i.ế.m đôi môi nứt nẻ, thấy Tô Văn và Đào T.ử môi khô rang, nứt nẻ tứa m.á.u, vội rúc xuống gầm giường lôi một chiếc hũ nhỏ đút cho hai em uống vài ngụm nước.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Đào T.ử mở to đôi mắt hau háu chằm chằm chiếc hũ, giọng trẻ nhỏ ngọng nghịu: "Tỷ ơi, tỷ lấy nước ở thế?"

 

"Sáng sớm tỷ rừng hứng từng giọt sương đọng lá đấy." Hạn hán kéo dài khiến độ ẩm trong khí bốc mạnh, lượng sương đọng mỗi sớm mai thưa thớt lắm , Mộc Lan hứng mãi mới ngần nước.

 

Mộc Lan cẩn thận đút thêm cho Đào T.ử ngụm nữa đưa hũ cho Tô Văn.

 

Tô Văn lắc đầu, đẩy hũ nước : "Tỷ uống ."

 

"Tỷ uống , Đào T.ử uống hai ngụm, A Văn uống hai ngụm, mỗi chỉ hai ngụm thôi."

 

Tô Văn chần chừ một lúc, lên tiếng: "Thế thì để phần cho ông nội uống ."

 

Khuôn mặt Mộc Lan rạng rỡ hẳn lên, dí chiếc hũ tay Tô Văn: "Vậy mang cho ông nội ."

 

Tô Văn cẩn thận đỡ lấy hũ, nâng niu như báu vật tiến nhà.

 

Mộc Lan vuốt nhẹ đôi má phúng phính của Đào Tử, thầm nghĩ, lỡ một ngày nào đó đến giọt sương cũng còn, thì chỉ còn cách nhai lá cây sống qua ngày. nếu dã thú trong rừng tràn , gia đình cô bám víu khu rừng cạn chắc hẳn sẽ cầm cự ?

 

Tô Đại Tráng mòn mỏi chờ đợi nửa ngày trời mới múc một xô nước từ cái giếng ở đầu thôn. Mang nước về xong, cả nhà vội vã lùa cơm bụng canh gác giếng.

 

Đến giờ phút , cả thôn đang bám víu sự sống cái giếng độc nhất vô nhị . Để phòng thôn khác tới cướp nước, làng phân công túc trực ngày đêm. Đêm nay tới phiên canh gác của mấy em Tô Đại Tráng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-dia-chu/chuong-26.html.]

 

Tô Đại Phúc ái ngại cái chân của Tô Đại Tráng, thủ thỉ: "Hay là chú đừng nữa, bao ngày qua vẫn êm xuôi đấy thôi."

 

"Thế chuyện giếng nước thôn Tiểu Linh cướp trắng, mấy phiến đá chặn đáy cũng bọn chúng khiêng sạch, mất ba ngày thì đừng hòng phục hồi. Em chịu khát ba ngày liền ." Tô Đại Tráng đáp lời tiên phong bước lên .

 

"Hơ," Tô Đại Phúc trừng mắt bóng lưng Tô Đại Tráng: "Ta thế là vì lo cho ai hả?"

 

Đội canh gác mỗi phiên chia năm , ban ngày một kíp, ban đêm một kíp.

 

Năm tới giếng nhận bàn giao từ kíp trực ban ngày, tụm năm tụm ba xổm tán gẫu. Đột nhiên, Tô Đại Phúc chỉ tay con đường mòn dẫn thôn: "Các em xem, bóng ai ?"

 

Cả đám rướn cổ nghển lên ngó: "Chẳng là thằng Ba nhà trưởng thôn đấy ? Nghe bảo nó trong tiệm tạp hóa ngoài trấn cơ mà, nay lóc cóc về đây?"

 

"Chắc tiệm tạp hóa đóng cửa chứ gì. Bây giờ ngoài tiệm lương thực thì ai còn tâm trí mà buôn với bán?"

 

"Chưa chắc , các tưởng ai cũng khố rách áo ôm chịu đói như chắc? Lần trấn, thấy quán nhà đông gia nó vẫn đông khách phết."

 

Đang bàn tán xôn xao, Tô Tam Nguyên chạy hồng hộc tới mặt. Trông t.h.ả.m hại bơ phờ, nhào luôn vòng tay Tô Đại Phúc, thở : "Nhanh... nhanh... gọi đến nhà trưởng thôn... Có chuyện lớn !"

 

Bọn họ ngơ ngác : "Thế cái giếng bỏ ai trông?"

 

"Để ba , Đại Phúc đưa về nhà trưởng thôn ngay, Đại Đông thì huy động ," Tô Đại Tráng dõng dạc phân công.

 

Cả đám cũng quen thói theo sự sắp xếp của Tô Đại Tráng nên tức tốc răm rắp theo.

 

Tô Đại Tráng dõi theo bóng dáng bọn họ, linh cảm điềm gở càng lúc càng mãnh liệt.

 

Tô Đại Phúc nện chiêng inh ỏi "choang choang", gào tướng lên: "Chuyện lớn ! Tất cả đổ nhà trưởng thôn họp khẩn cấp, nhanh lên, chạy nhanh lên, đừng ăn uống gì nữa!"

 

Tất nhiên "tất cả" ở đây bộ dân làng, mà là gia trưởng của từng hộ, phụ nữ và trẻ em thì ngoài lề.

 

 

 

 

Loading...