Nông gia tiểu địa chủ - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-03-13 16:04:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Đại Phúc chần chừ, vác ngay chiếc xe kéo qua phụ giúp Tô Đại Tráng chở con hươu lên trấn.

 

Tiền thị cũng hiếm khi bỏ dở đường kim mũi chỉ, cầm lấy con gà rừng Mộc Lan đem về, tươi tỉnh: "Nương sạch chỗ , tối nay nhà một bữa ngon."

 

Bà nội Tô gật đầu: "Sang gọi cả nhà Đại Phúc sang đây, cùng chung vui."

 

Nói là cải thiện bữa ăn, bà nội Tô và Tiền thị vẫn cẩn thận ướp một ít để dành, sắp sang năm mới , chắc còn may mắn như .

 

Sắp Tết, gia đình điều kiện đều thích nhâm nhi thịt hươu. ở phương Nam ít thạo nghề săn b.ắ.n, hươu hoang thì càng hiếm. Phương Bắc thợ săn đông đúc, nuôi hươu đàn nên mua bán dễ bề hơn. Còn phương Nam thì điều kiện đó.

 

Đồ hiếm thì giá cao. Thịt hươu vốn dĩ quý hơn các loại thịt bình thường, ở phương Nam càng đắt đỏ hơn phương Bắc. Thế nên dẫu con hươu của Tô Đại Tráng mới chừng trăm cân, đưa tới trấn mấy nhà tranh chia sạch.

 

Tô Đại Tráng sờ soạng nắm bạc năm lượng trong n.g.ự.c, móc thêm mấy đồng xu cắc mua ít rượu, cùng Tô Đại Phúc hỉ hả về.

 

Đêm đó, Tô Đại Tráng nước mắt lưng tròng mặt ông nội Tô, cuối cùng cũng cảm thấy cuộc sống nhịp điệu bình thường, nhen nhóm lên tia hy vọng.

 

Ông nội Tô giường, trìu mến con trai, khuyên nhủ: "Lát nữa con qua thăm Mộc Lan một lát, hôm nay con đ.á.n.h nó đau quá đấy. Con cũng thế, cấm tuyệt đối dẫn trẻ con rừng nữa, con bé đó bạo gan quá ."

 

Tô Đại Tráng chẳng hề thấy con gái to gan, trong mắt , Mộc Lan còn nhát gan hơn A Văn và Đào T.ử nhiều. con bé mưu lược, A Văn và Đào T.ử thuộc loại điếc sợ s.ú.n.g, còn cái gan của Mộc Lan là cái gan sự toan tính cặn kẽ. Chính vì thế, càng thể yên tâm để cô bé rừng.

 

Lúc , Tô Đại Tráng ngấm ngầm hối hận vì trót những lời đó với con gái.

 

Tô Đại Tráng và Tiền thị bàn tính sẽ giam chân Mộc Lan trong nhà, cấm tiệt rừng. Mộc Lan chịu? Dễ gì cô mới tìm thú vui ở cái thời cổ đại ?

 

hành động bạo gan hôm nay của Mộc Lan Tô Đại Tráng hú hồn vía lạnh. Dẫu cô nỉ non cỡ nào, ông cũng dứt khoát chịu.

 

Mãi tới mùa xuân năm thứ hai, Mộc Lan mới cho phép rừng.

 

Tuy xuân nhưng mấy hôm trời đổ một trận tuyết lớn. Mùa đông năm nay lạnh cắt da cắt thịt, tuyết cũng dày đặc hơn năm. Ông nội Tô đang giữa sân, đăm đăm bầu trời u ám mà lòng ngổn ngang lo âu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-dia-chu/chuong-22.html.]

 

Mộc Lan mù tịt chuyện đồng áng, nhưng ông nội Tô là một nông phu dạn dày sương gió. Tháng hai âm lịch mà mấy bữa vẫn còn rơi tuyết, điều ở phương Nam là hiện tượng vô cùng bất thường.

 

Cả một đời ông mới chỉ chứng kiến một duy nhất.

 

Trái tim ông nội Tô đ.á.n.h thót một cái, ông bảo bà nội Tô: "Lát nữa bà đích mời mấy em già sang đây cho trò chuyện một lát."

 

Bà nội Tô ngẩn hỏi: "Có chuyện gì ông?"

 

Ông nội Tô cụp mắt xuống: "Chẳng bà còn nhớ chuyện năm Nguyên Đức thứ sáu ..."

 

Bàn tay bà nội Tô run rẩy, sắc mặt trắng bệch. Năm Nguyên Đức thứ sáu, bà mới lên bảy tuổi. Năm em trai gái nhà bà rốt cuộc chỉ bà sống sót. Trận đại nạn cướp sinh mạng của hơn phân nửa dân làng. Cảm giác hãi hùng ngày đó đến giờ bà vẫn quên .

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Đây... mới chỉ chớm xuân thôi mà..." Bà nội Tô theo bản năng tin đó là sự thật.

 

"Thời tiết cả một năm, cứ mùa xuân là ." Ông nội Tô thương xót đứa cháu trai đang hì hục cầm cành cây vạch chữ xuống đất, cất giọng não nề: "Bà mau gọi . Không thì càng , lỡ mà , chúng cũng sự chuẩn ."

 

Ngay hôm đó, mấy cụ già cùng thế hệ với ông nội Tô đóng cửa kín mít trò chuyện với ông trong nhà. Mộc Lan chục tò mò ngó đầu xem, nhưng đều bà nội Tô xua ngoài. Cô đành hì hì rút lui.

 

Tuyết tan, cỏ xuân đ.â.m chồi, các loại rau dại núi thi mọc mơn mởn. Bà nội Tô đích dẫn Mộc Lan, Tô Văn và Đào T.ử lên núi đào rau dại, phơi khô cất trữ hầm.

 

Mộc Lan trợn tròn mắt kinh ngạc. Trải qua bảy mùa xuân ở đây, cô từng thấy bà nội Tô tích trữ rau dại mùa xuân bao giờ, chăng cũng là mùa đông chứ? Bởi vì rau mùa xuân bạt ngàn, chỉ cần đất trồng là rau mọc.

 

Lại thêm một dạo Tô Đại Tráng thành, chỉ mua đủ t.h.u.ố.c cho ông nội Tô, mà còn vung sạch bạc đổi lấy lương thực thô đem về cất giữ.

 

Mùa xuân vốn dĩ là thời điểm thích hợp cho việc núi săn, thế mà xuân năm nay, hễ chút thời gian rảnh rỗi là Tô Đại Tráng chui rừng. Thú săn giữ để tẩm bổ cho cả nhà như nữa, mà mang bán sạch quy lương thực thô.

 

 

 

 

Loading...