Mộc Lan theo bóng cha, nghĩ ngợi giây lát. Cô cũng lén lút rời khỏi gốc cây, rón rén men ngoài. Khi vượt khỏi phạm vi ngóng của bầy hươu, cô nhắm chuẩn một hướng cắm đầu chạy thục mạng. Cô từng tự tay hạ hươu, nhưng từng xem ông chú thợ săn ở thôn bên . Mới đây ông còn mang biếu nhà cô tới ba cân thịt hươu cơ mà. Cùng với những gì Tô Đại Tráng chỉ dạy, Mộc Lan cũng đoán lờ mờ hướng tháo chạy của con hươu lát nữa.
Tới nơi, Mộc Lan nhanh thoăn thoắt kéo mớ dây leo tươi cuốn ngang con đường mà cô đoán chắc con hươu sẽ chạy qua. Dùng chân áng chừng cách, cô vội lấy chĩa đào một cái hố nhỏ, vót mấy que gỗ nhọn cắm xuống phủ đầy lá khô ngụy trang.
Đã cài bẫy nửa năm trời, cộng thêm môn Toán và Vật lý thời hiện đại cô vốn là sở trường, mấy phép tính toán sơ sài khó cô .
Mặc dù Mộc Lan tay chớp nhoáng, nhưng khi cô kịp thiện cái hố thì loáng thoáng tiếng ồn ào hỗn loạn truyền tới từ phía . Tim Mộc Lan đ.á.n.h thót một cái, vội vàng rúc chỗ nấp, tay siết c.h.ặ.t sợi dây rừng giăng ngang.
Từ xa, bóng dáng một con hươu cổ cắm một mũi tên, m.á.u tuôn xối xả đang lao tới. Mặc dù bước chân phần loạng choạng, nhưng tốc độ của nó hề chậm chạp. Cô từng loài hươu chạy trốn nhanh lắm, ai ngờ thương nặng mà nó vẫn còn sung sức thế .
Mộc Lan thần tốc nhẩm tính trong đầu. Con hươu lọt phạm vi định, cô lập tức giật căng sợi dây rừng. Dẫu con hươu thấy nhưng nó hãm đà kịp, chân vướng , cả hình đổ nhào về phía ...
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Lúc Mộc Lan buông thõng sợi dây leo, ngã phịch xuống đất. Cô kịp xuýt xoa vì đau thì thấy mấy thanh gỗ nhọn xuyên thủng móng và cổ con hươu. Con vật giãy giụa chẳng lên nổi. Mộc Lan cầm sẵn cây chĩa lùi thủ thế. Mặc dù con hươu thương tích đầy , cô cũng chẳng dại gì mà xấn xổ . Cặp sừng hươu bén nhọn vô cùng, sơ sẩy một cái là rách bụng như chơi.
Mộc Lan còn kịp nghĩ cách chọc chĩa nó thì Tô Đại Tráng lao tới. Một mũi tên cắm ngập t.ử huyệt, con hươu trút thở cuối cùng. Lúc mới xoay lôi xềnh xệch Mộc Lan , "bốp bốp" đ.á.n.h m.ô.n.g cô. Lực đ.á.n.h mạnh tới mức suýt nữa hất văng cả cô .
Tô Đại Tráng một phen hoảng hồn vía lạnh. Thấy bóng con gái lấp ló phía đằng xa, chân bủn rủn, suýt nữa trượt ngã xuống dốc. Hắn "liều thì ăn nhiều, nhát thì c.h.ế.t đói", cái con nhãi liền giở cái trò với , nó định tức c.h.ế.t ?
Giờ phút , đầu óc Tô Đại Tráng trống rỗng, chỉ đét cho nó một trận tơi bời.
Mộc Lan ngớ một lúc òa nức nở. Quả là mất mặt, nhưng m.ô.n.g đau quá.
Tiếng của Mộc Lan kéo tâm trí Tô Đại Tráng về thực tại. Hắn ngừng tay, hung hăng quát lớn: "Sau con còn dám thế nữa ? To gan lớn mật quá đấy? Ta nên để con rừng mới ."
Chẳng chính cha bảo "liều thì ăn nhiều, nhát thì c.h.ế.t đói" ? Cơ mà lúc Mộc Lan dám cãi, chỉ sụt sùi: "Cha ơi, mau về thôi, mùi m.á.u tanh thu hút dã thú tới bây giờ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-gia-tieu-dia-chu/chuong-21.html.]
Đây nào rừng cạn, hai cha con họ lấn sang lãnh địa của rừng sâu một quãng .
Tô Đại Tráng cũng lúc là lúc dạy dỗ con cái. Hắn ném cung tên cho Mộc Lan cầm, tự túm lấy một bên hươu lôi xềnh xệch ngoài.
Nhà của Tô Đại Tráng dựa lưng núi nên qua cửa nhà ai. chuyện Tô Đại Tráng và con gái săn hươu cũng nhanh ch.óng lan truyền khắp thôn, xôn xao bàn tán.
"Đừng thấy Đại Tráng bây giờ què một chân, vẫn còn bản lĩnh chán, đổi là ông, ông b.ắ.n con hươu nào ?"
"Tiền thị phúc quá, đợi bệnh tình của bố chồng khỏi hẳn, cuộc sống gia đình đó chỉ lên thôi."
"Con cái nhà cũng hiểu chuyện. Mộc Lan mới tí tuổi đầu mà nửa năm nay gánh vác việc bằng một lớn ."
" thấy lớn chắc ngoan cường bằng Mộc Lan . Mà chẳng con đẻ nên xài cũng xót, hai đứa ruột rà nhà cô thấy bắt gì ?"
"Nói thế là khẩu nghiệp đấy. Đào T.ử mới hơn hai tuổi, ngày nào cũng lên núi nhổ cỏ cho thỏ ăn, cho gà ăn, quét dọn nhà cửa, còn ngoan ngoãn thế nào nữa..."
Người nhà họ Tô chẳng hề bận tâm đến những tranh cãi , hiện tại họ đang vắt óc nghĩ cách đưa đồ lên trấn bán.
Chuyện đồ ngon quý hiếm thế mang lên huyện thành mới giá, nhưng nghĩ tới lão huyện lệnh nhỏ mọn, Tô gia quyết định thôi cứ mang lên trấn .
Tô Đại Tráng chạy sang nhà bên gọi Tô Đại Phúc sang giúp một tay.