Nồng Độ Bão Hoà - Chương 7: Ý cười
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:41:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Trong tích tắc đó, Tùy Xán Nùng bắt đầu cảm thấy hoảng hốt mà rõ lý do — đó là một loại cảm giác nóng ruột ngang xương thể rõ cụ thể vấn đề là gì.
“Martin và William, hai đứa dọn sạch đống mảnh vỡ đất cho thầy.” Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh ngẩng đầu đồng hồ, với các học sinh xung quanh, “Những bạn khác tiếp tục thí nghiệm của , còn 25 phút nữa mới tan học.”
Lúc bọn học sinh mới tản , lục tục về bàn thí nghiệm của .
Nhóm con trai gặp rắc rối cầm chổi, mặt xám mày tro tạt ngang qua Tùy Xán Nùng để trốn , nhưng túm ngay lấy, mắng cho té tát bờm đầu.
Sau khi mắng xong, thấy Kỷ Linh bên bờ ao ở góc phòng, dùng nước sạch rửa vết thương cánh tay.
Vài nữ sinh đến gần hỏi Kỷ Linh cần giúp đỡ , lắc đầu, ý bảo bọn nhỏ trở về tiếp tục thí nghiệm, ngay đó rũ mắt xuống, chằm chằm vết thương cánh tay một lát.
Kỷ Linh luôn mang đến cho Tùy Xán Nùng một cảm giác đặc biệt, an tĩnh, ở bên cạnh , thời gian dường như cũng trôi thật chậm.
Máu dòng nước pha loãng và phân tán, nhưng tạm thời vẫn thể ngừng , nước dừng, m.á.u chảy .
Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh nhíu mày, do dự một chút rút hai ba tờ khăn giấy từ hộp giấy bên bờ ao, đó trực tiếp ấn lên miệng vết thương.
Tùy Xán Nùng thấy mà hãi hùng khiếp vía, vội vàng bước một bước dài, nắm lấy cổ tay Kỷ Linh.
“Thầy Kỷ, tiên thầy đừng cử động.” Tùy Xán Nùng hít sâu một , “Về phòng học của , sẽ xử lý sơ qua cho thầy, nếu thì đến phòng y tế một chuyến.”
Vẻ mặt Kỷ Linh chút kinh ngạc.
Một lúc lâu , cúi đầu, về phía cái tay Tùy Xán Nùng đang nắm lấy cổ tay , chậm rãi gật đầu : “Làm phiền thầy .”
“Đừng, lời là mới đúng.” Tùy Xán Nùng .
Ngày hôm qua mới nhận khoáng thạch và v.ũ k.h.í của , hôm nay nợ một ân tình lớn.
Nếu cái cốc chịu nóng nổ tung mà Kỷ Linh giúp chặn , mảnh vỡ văng đến các nữ sinh hề ở cạnh đó, hoặc là chỗ Kỷ Linh thương cánh tay, mà là mặt mắt thì… Tùy Xán Nùng thật sự nghĩ cũng dám nghĩ.
Cổ tay Kỷ Linh nhỏ, thể mơ hồ thấy những mạch m.á.u màu xanh nhạt. Cũng may miệng vết thương sâu, chỉ là tạm thời m.á.u cứ chảy mãi nên ghê một tí.
Trong túi t.h.u.ố.c của phòng học dự trữ sẵn tăm bông và băng gạc, Tùy Xán Nùng cẩn thận nâng cổ tay Kỷ Linh lên và dùng tăm bông lau m.á.u chảy quanh miệng vết thương.
Anh lực tay của vấn đề gì nên hỏi : “Có đau ?”
Kỷ Linh mãi gì.
Tùy Xán Nùng chợt sửng sốt, ngẩng đầu lên. Anh cho rằng đau đến nỗi tê đơ , vội vàng dừng động tác hỏi: “Làm ? mạnh tay quá hả?”
Lúc Kỷ Linh mới tỉnh táo .
Cậu chậm chạp lắc đầu trả lời: “… Không đau chút nào.”
Tùy Xán Nùng vô thức nhíu mày : “Sao đau chứ —”
“Thầy Tùy, cảm thấy bây giờ thầy nên phòng thí nghiệm, vì lãng phí thời gian ở chỗ thế .” Kỷ Linh do dự một chút, vẫn ngắt lời Tùy Xán Nùng, “ thật sự hết, chỉ là chảy m.á.u nhiều hơn bình thường một chút thôi, cho nên trông sẽ nghiêm trọng một tí.”
Kỷ Linh ào ào Tùy Xán Nùng sửng sốt, hồi lâu mới phản ứng .
Tùy Xán Nùng đặt tăm bông xuống : “Được , nếu thầy để xử lý thì bây giờ chúng đến phòng y tế nhé?”
Kỷ Linh gì.
Tùy Xán Nùng cũng gì thêm, chỉ tiếp tục giúp ấn giữ miệng vết thương một lát, lúc ngẩng đầu lên thì phát hiện Kỷ Linh đang mặt chằm chằm.
Tùy Xán Nùng còn kịp phản ứng thì thấy Kỷ Linh chớp mắt một cái nhanh ch.óng chuyển ánh mắt sang chỗ khác.
“Thầy Tùy, thầy vẫn nên xem các em .” Một lát , Kỷ Linh lên tiếng, “Có vài nhóm chắc là xong thí nghiệm đó.”
Tùy Xán Nùng hiểu cứ luôn đẩy ngoài, nhưng cũng nhận cách của bọn họ lúc hình như quá gần.
Đặc biệt là Tùy Xán Nùng còn đang nắm c.h.ặ.t cổ tay Kỷ Linh. Có lẽ đối với mặt mỏng mà , cách xã giao như thật sự bọn họ cảm thấy thoải mái.
Tùy Xán Nùng đồng hồ phía , phát hiện chỉ còn năm phút nữa là tan học .
“Được , thầy cứ giữ thế một lát nhé.” Tùy Xán Nùng buông lỏng tay Kỷ Linh , “ sang xem một lát, giao bài tập cho bọn nhỏ xong sẽ liền.”
Kỷ Linh , gật gật đầu.
mà Tùy Xán Nùng khỏi cửa, mấy bước đột nhiên nhớ bài tập in sẵn cho học sinh vẫn còn đặt bàn lấy.
Anh cảm giác sáng nay mơ ngủ, nhưng cũng chỉ thể thở dài một , đầu trở về phòng học.
Tùy Xán Nùng xa xa từ cửa thấy Kỷ Linh vẫn còn ở vị trí trong phòng học.
Không là xuất phát từ tâm lý gì, Tùy Xán Nùng tạm dừng một chút, cuối cùng dừng bước ở cửa sổ .
Xuyên qua cửa sổ, thấy khuôn mặt Kỷ Linh biểu cảm gì, chỉ là yên lặng chằm chằm miệng vết thương tay .
Kỷ Linh chần chừ lấy miếng băng gạc , đầu tiên là quan sát tình trạng của vết thương một chút.
Ngay đó vươn một ngón tay , dường như chạm miệng vết thương, nhưng cuối cùng vẫn do dự rụt tay về.
Sau đó Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh ngẩn một lúc.
Tiếp đó, lông mi run run, cứ như vết thương tay, nở một nụ nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.
...
Kỷ Linh rời giường sớm.
Đầu tiên đăng nhập game, bởi vì các quặng bản đồ mới hai ngày một , Kỷ Linh bảo đảm thu chúng ngay khi chúng đổi mới để tối đa hóa lợi nhuận.
Tối qua Tùy Xán Nùng nhận một trăm khoáng thạch mà Kỷ Linh tặng nên vui.
Thật lúc trong ba lô của Kỷ Linh tổng cộng 372 khoáng thạch, nhưng do dự một lúc, cuối cùng vẫn tặng hết, bởi vì cảm thấy Tùy Xán Nùng sẽ nhận.
Sau khi hẹn gặp Tùy Xán Nùng ở cửa phòng Sinh ngày hôm , Kỷ Linh mất ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-7-y-cuoi.html.]
Cậu phòng bếp lúc hai giờ sáng, chậm rãi mở cửa tủ lạnh đóng , đóng mở , cứ như thế lặp lặp nhiều , nhưng cảm giác mặt hình như vẫn còn nóng.
Vì thế Kỷ Linh một uống cạn một chai Coca lạnh lớn.
Dạ dày trướng đến nỗi chút khó chịu, nhưng giường và ngủ trong cảm giác no căng thỏa mãn.
Sau khi tỉnh dậy, Kỷ Linh đặt ba mục tiêu cho ngày hôm nay —
Thứ nhất, đừng tỏ tẻ nhạt lúc chuyện.
Thứ hai, giúp Tùy Xán Nùng hết sức .
Thứ ba, hỏi Tùy Xán Nùng xem tối nay đồng ý tiếp tục chơi game với .
Thật lúc đầu thứ đều suôn sẻ, Kỷ Linh cảm thấy chuyện ngớ ngẩn như , hơn nữa thật sự giúp Tùy Xán Nùng nâng cao hiệu suất của tiết thí nghiệm .
Cho đến khi cái cốc chịu nóng đột nhiên nổ tung.
Khi Kỷ Linh phát hiện vết thương tay , vô thức giấu nó , nhưng ngẩng đầu lên thì thấy Tùy Xán Nùng đang ở cửa, hơn nữa chú ý tới vết thương của .
Rốt cuộc vẫn gây phiền cho , Kỷ Linh thầm nghĩ.
Thật là vẫn đau, hơn nữa chức năng đông m.á.u của Kỷ Linh luôn lắm.
Kỷ Linh nghĩ hôm nay đến giúp Tùy Xán Nùng, để lưu ấn tượng rằng là một nhiều chuyện, lắm rắc rối.
Kỷ Linh nhấn mạnh nhiều với Tùy Xán Nùng là chỉ “ thương một tí”, hơn nữa còn “ đau chút nào” và kêu về lớp tiếp tục theo dõi tiến độ thí nghiệm của học sinh, nhưng Tùy Xán Nùng hình như lọt tai.
Nhiệt độ ở lòng bàn tay Tùy Xán Nùng cao.
Lúc rửa vết thương cho , Tùy Xán Nùng trông nghiêm túc, mà mặt thuộc kiểu mạnh mẽ ngời ngời nên Kỷ Linh nhịn mà lén một lát.
Lúc Tùy Xán Nùng rời khỏi phòng học, Kỷ Linh cảm giác nhịp tim của rốt cuộc cũng về với tốc độ tương đối bình thường.
Cậu cúi đầu cổ tay của , cảm thấy luống cuống, bởi vì độ ấm từ lòng bàn tay của Tùy Xán Nùng dường như vẫn còn lưu da .
Thật Kỷ Linh chạm miệng vết thương, nhưng cảm thấy tay sạch cho lắm, nếu chạm thì thể sẽ gây rối cho Tùy Xán Nùng.
Lại ngẩng đầu lên, thấy Tùy Xán Nùng ở cửa, Kỷ Linh thu ý nhàn nhạt mặt và khôi phục thái độ bình tĩnh thường ngày của .
Kỷ Linh gọi một tiếng: “Thầy Tùy?”
Tùy Xán Nùng Kỷ Linh.
Anh chỉ thẳng phòng học, tìm gì đó bàn việc, một lúc lâu mới “ừm” một tiếng : “Không gì , thầy tiếp tục nghỉ , quên lấy bài tập cho bọn nhỏ thôi.”
Vẻ mặt Tùy Xán Nùng trông bình thường, vì thế Kỷ Linh nghĩ nhiều, cũng lên theo.
“Tiết lớp.” Kỷ Linh , “ cũng .”
Tùy Xán Nùng sửng sốt, : “Chờ , vết thương của thầy — ”
“Không còn chảy m.á.u nữa .” Kỷ Linh bây giờ Tùy Xán Nùng bận, cũng tiếp tục phiền nên , “Trong phòng học của băng cá nhân, thầy cần lo lắng .”
Tùy Xán Nùng , một lúc lâu mới một câu “”.
Vì thế hai cùng một đoạn ngắn hành lang. Vẻ mặt Tùy Xán Nùng lơ đễnh, như đang nghĩ đến chuyện gì đó nên Kỷ Linh quấy rầy .
Kỷ Linh rằng đây sẽ là cơ hội cuối cùng của trong hôm nay.
Cậu do dự một chút, ngẩng đầu lên, dùng lý do mà chuẩn trong lòng từ lâu.
“Thầy Tùy ,” Kỷ Linh hỏi, “ kiếm v.ũ k.h.í hơn cho Bướm Nhỏ của , tối nay thầy rảnh , thể dẫn đ.á.n.h phó bản v.ũ k.h.í ?”
Kỷ Linh sợ Tùy Xán Nùng , vì thế cẩn thận bổ sung: “Với hôm qua đào thêm một ít khoáng thạch, hôm nay thể cho thầy thêm một ít đó.”
Sau đó Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng ngẩn .
Tùy Xán Nùng đầu qua, vẻ mặt hình như chút phức tạp, một lúc mới : “Đương nhiên là .”
“Thật thầy cần tặng khoáng thạch .” Tùy Xán Nùng dừng một chút bổ sung, “Chỉ cần thầy qua giúp xây nhà như là .”
Kỷ Linh “ừm” một tiếng nhẹ.
Cậu cúi đầu, vẻ bình tĩnh mà mũi giày .
“Không gì .” Kỷ Linh , “ thể xây nhà giúp thầy, khoáng thạch cũng thể cho thầy, bởi vì cần khoáng thạch mà.”
Chuông tan học đột nhiên vang lên, nó là một khúc dương cầm dài mười giây. Tiếng chuông vang, cho nên Tùy Xán Nùng gì, Kỷ Linh cũng thêm gì nữa.
Khi tiếng chuông kết thúc, bọn họ tới một ngã rẽ hành lang.
Kỷ Linh ngẩng đầu, với Tùy Xán Nùng: “Tạm biệt thầy Tùy nhé.”
Tùy Xán Nùng im lặng một lát mới : “Tạm biệt.”
Vì thế bọn họ đồng thời .
Lúc tâm tình của Kỷ Linh , tính toán ở trong lòng, phát hiện lớp mười hai học điện từ một tuần rưỡi, nên đến lúc cho bọn nhỏ câu đố bất ngờ .
Kỷ Linh cũng chú ý tới Tùy Xán Nùng ở phía dừng bước.
Cậu càng thấy Tùy Xán Nùng đột nhiên , im lặng chằm chằm bóng lưng của thật lâu.
...
Tác giả lời :
Tiểu Kỷ (vui vẻ): Hôm nay chắc là thể xem như hẹn hò nhỉ.
Thầy Tùy bật chế độ cảnh báo cấp một.