Nồng Độ Bão Hoà - Chương 5: Sau này cũng sẽ không cần
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:41:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Ảnh đại diện WeChat của Kỷ Linh là một bát súp màu nâu.
Tùy Xán Nùng nhận đây là hình chụp trong game, bởi vì bát súp là một loại món ăn mà chơi thể nấu , gọi là súp kem nấm cục đen.
Hầu hết giáo viên trong trường là giáo viên nước ngoài, bình thường đều sẽ dùng hộp thư trong trường hoặc là phần mềm như Teams để liên hệ. WeChat là phương thức liên lạc tương đối tư nhân, thật chỉ những giáo viên quan hệ mới thêm .
Tùy Xán Nùng lướt qua vòng bạn bè của Kỷ Linh.
Kỷ Linh thiết lập vòng bạn bè chỉ hiển thị trong nửa năm, cho nên tổng cộng cũng chỉ hai bức ảnh thể xem . ảnh chụp cũng đều là ảnh phong cảnh hết sức bình thường, tóm dấu hiệu rõ ràng của việc buồn chán, chán nản gì đó.
Tùy Xán Nùng nghĩ những khuynh hướng trầm cảm thường che giấu bản kỹ và thường chia sẻ tâm tình của mạng xã hội.
Trưa nay hỏi Kỷ Linh chuyện gì phiền não , thể cùng tâm sự với , nhưng trả lời là , Tùy Xán Nùng thể bằng lòng mở rộng cửa lòng với .
Tùy Xán Nùng cảm giác ngố tàu, nhưng bây giờ chỉ lập tức chứng minh chuyện đều là nghĩ sai.
Anh trong phòng, chờ đến bảy giờ rưỡi, mới do dự gửi WeChat cho Kỷ Linh: “Bây giờ thể lên mạng thầy?”
Một lát , Kỷ Linh trả lời: “Được.”
Tùy Xán Nùng online, phát hiện ảnh đại diện của Kỷ Linh cũng sáng lên nên trực tiếp lập tổ đội.
Hôm nay Kỷ Linh dùng hùng Bướm Nhỏ mà tặng, hơn nữa Tùy Xán Nùng chú ý thấy còn mua một bộ skin 98 đồng cho Bướm Nhỏ, chắc là vì dùng khá thuận tay.
là hôm nay phó bản mới hoạt động, nhưng Tùy Xán Nùng độ khó thật sự của nó, lúc chỉ là cái khó ló cái khôn lấy cớ, gián tiếp xin WeChat của Kỷ Linh.
Anh mở mà hề chuẩn gì nhiều, kết quả trợn tròn mắt.
Mức độ chỉ khó, mà là khó kinh dị — hai mươi phút trôi qua còn đụng con quái nào, bởi vì chỉ mới tìm lời giải mở đầu thôi trực tiếp nhốt bọn họ trong hang núi .
Tùy Xán Nùng sứt đầu mẻ trán chạy tới chạy lui trong hang, Kỷ Linh yên tĩnh tại chỗ giơ cây đuốc chiếu sáng cho .
mà càng giải càng sốt ruột, càng sốt ruột càng giải , Tùy Xán Nùng cứ chạy trong game mà đổ cả mồ hôi đầu.
Nếu là bình thường thì cũng , ít nhất mất mặt trong trò chơi còn cách một lớp màn hình, nhưng bây giờ đang mở hắc với đồng nghiệp ở thế giới thực.
Tùy Xán Nùng do dự một chút, cuối cùng vẫn gõ chữ khung tiểu đội: “Hay là chúng bật mic , thầy báo vị trí của hòn đá giúp , như thể giải nhanh hơn một chút.”
Phó bản mở buổi chiều, bây giờ tất nhiên thể lên mạng chép bản chiến lược.
Tùy Xán Nùng vẫn tự giải đố, một là bỏ qua trải nghiệm chơi, hai là vẫn quên mục đích của , tìm cơ hội chuyện, tìm hiểu suy nghĩ trong lòng của Kỷ Linh luôn.
【Antelope】: Được.
Vì thế Tùy Xán Nùng bật micro lên: “Alo, thầy thấy ?”
Bên ống yên tĩnh thật lâu, đó tiếng sột soạt vang lên, Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh đáp nhẹ.
“Nghe .” Cậu .
“Ừm. Thầy chờ một lát ha.”
Tùy Xán Nùng chằm chằm ký hiệu vách đá, giẫm lên cơ quan, nhưng cửa vẫn mở , chút buồn bực: “Não hình như ngừng hoạt động .”
Kỷ Linh : “Đừng sốt ruột.”
Tùy Xán Nùng “ừm” một tiếng, hít một thật sâu bước qua cơ quan dựa theo suy nghĩ của đó, kết quả cửa vẫn yên tĩnh đóng kín.
Cả Tùy Xán Nùng sắp tê liệt .
“Thầy Tùy,” khi yên tĩnh thật lâu, Kỷ Linh đột nhiên một câu, “thật thầy thể bắt đầu với tảng đá ở bên trái .”
Tùy Xán Nùng sửng sốt, kéo tầm mắt sang hòn đó ở bên tay trái.
“Sau đó qua các viên đá từ thấp đến cao.” Kỷ Linh tiếp tục bổ sung.
Tùy Xán Nùng theo lời , đó liền thấy Kỷ Linh : “Bây giờ thầy thể hướng của mũi tên và thử ngược chiều kim đồng hồ nữa.”
Tùy Xán Nùng: “…!”
Anh cân nhắc mười lăm phút cũng thể tìm , kết quả Kỷ Linh chỉ nhẹ nhàng vài câu khiến cho ý nghĩ của lập tức trở nên rõ ràng sáng tỏ.
Sau khi cổng mở chính là phân đoạn đ.á.n.h quái bình thường, Tùy Xán Nùng cố gắng để rời cổng, tuy rằng cảm thấy lượng sát thương lớn thế nào cũng thể giảm bớt sự hổ của .
Kỷ Linh cũng nhận bầu khí bất thường .
Cậu do dự một chút bổ sung: “Thật giải pháp của thầy cũng vấn đề gì, chỉ là đèn ở đây mờ, nếu cho thầy thời gian thì thể…”
Bây giờ Tùy Xán Nùng chỉ dập đầu cầu xin Kỷ Ling đừng gì nữa.
Phần thưởng của phó bản phong phú, hai thủng thẳng rời khỏi phó bản.
Sau nửa tiếng, Tùy Xán Nùng cũng phát hiện bầu khí giữa hai dường như còn câu nệ như lúc đầu nữa.
Tùy Xán Nùng cảm giác bây giờ là thời cơ tồi, do dự nên hỏi chuyện bên cầu ngày hôm đó .
mà mở lời thế nào đây? Cũng thể hỏi là: “ mạo hỏi thầy một câu, xin hỏi hôm đó thầy định nhảy sông tự t.ử ?” Hay là một cách mơ hồ rằng: “Nếu thầy gì khó khăn thể với .”?
mà hai bọn họ quen , thật sự lập trường để hỏi như ?
“Thầy Tùy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-5-sau-nay-cung-se-khong-can.html.]
Hình như là Kỷ Linh đột nhiên để sát micro, âm thanh lập tức trở nên rõ ràng hơn nhiều, âm lượng cũng lớn hơn một chút, chất giọng của trong trẻo mà sạch sẽ.
Tùy Xán Nùng đeo tai , cảm giác giống như là Kỷ Linh đột nhiên ghé sát tai chuyện. Không vì nguyên nhân gì mà cảm giác tim đột nhiên đập lỡ một nhịp.
Tùy Xán Nùng chút lắp bắp: “Sao, ?”
Kỷ Linh vẻ do dự, một lúc lâu mới : “Có thể mở cửa gia viên của thầy cho ?”
Tùy Xán Nùng: “Ồ ồ, .”
Hai đều nhắc chuyện ở quán cà phê hôm đó, giống như những mở hắc mỗi ngày , khi hạ phó bản xong, Kỷ Linh gia viên của Tùy Xán Nùng mà xây nhà.
Chẳng qua khi Antelope là Kỷ Linh, Tùy Xán Nùng cũng ngại khoanh tay như .
Vì thế đưa Bướm Nhỏ trong đội ngũ theo c.h.ặ.t cây.
Giả thiết nhân vật của Bướm Nhỏ là một cô bé ngây thơ với đôi cánh dài lưng, cho nên cảnh tượng bây giờ là hai cục tròn tròn chung một chỗ c.h.ặ.t cây.
Tùy Xán Nùng hỏi: “Thầy thích xây nhà ?”
Hầu hết chơi game đều vì tăng sức mạnh hoặc để thấy sảng khoái khi đ.á.n.h quái, Tùy Xán Nùng thật sự gặp chơi nào chỉ thích xây nhà trồng trọt như Kỷ Linh.
Kỷ Linh dừng một chút, là thích , chỉ mơ hồ ậm ừ một tiếng.
Cậu hỏi: “Thầy cảm thấy căn nhà ?”
Tùy Xán Nùng : “Đương nhiên , từng thấy căn nào như ở ngoài đời hết.”
Kỷ Linh “ừm” một tiếng : “Bởi vì nếu ngôi nhà xây với tỉ lệ tương tự trong đời thực thì nó nhất định sẽ sụp trong vòng ba giây đồng hồ mất.”
Tùy Xán Nùng: “…”
Tùy Xán Nùng thật sự lâu từng thấy nào chuyện phiếm như .
“Cho nên cũng thể là thích xây nhà .”
Anh Kỷ Linh điều khiển nhân vật nhảy hai cái đồng ruộng, một lúc : “Chỉ là vài chuyện thể ở hiện thực nhưng thể ở trong trò chơi thôi.”
Tùy Xán Nùng động lòng.
Từ vài ở chung, Tùy Xán Nùng phát hiện Kỷ Linh hề lạnh lùng ít như bề ngoài, chỉ là giỏi biểu đạt mà thôi.
Chẳng hạn như khi đặt câu hỏi cho , sẽ nghiêm túc giải thích nhiều, sẽ vẻ cứng nhắc vụng về, giống như một đứa trẻ sắc mặt khác.
Những hiểu thể sẽ cảm thấy EQ cao, nhưng Tùy Xán Nùng phát hiện, vẻ cung phản xạ của dài một chút, hơn nữa còn thật sự ăn mà thôi.
Tùy Xán Nùng : “Ừm, nhưng mà nhà của thầy đúng là thật.”
Kỷ Linh im lặng thật lâu, Tùy Xán Nùng thấy nhân vật của đột nhiên yên tại chỗ.
Một lúc , giọng của mơ hồ truyền tới: “Cảm ơn thầy dẫn đ.á.n.h phó bản, thầy Tùy.”
Tùy Xán Nùng: “Thầy gì , hôm nay nếu nhờ thầy, còn chẳng cửa —”
Còn dứt lời thì Tùy Xán Nùng ngẩn tò te.
Anh thấy một giao diện đột nhiên nhảy màn hình với nội dung là “Antelope gửi tặng bạn 【Khoáng thạch thuỷ tinh ×100】 và 【Trường cung Lạc Phong】, xin hỏi bạn nhận ?”
Suýt nữa thì Tùy Xán Nùng thành lời: “Thầy gì ?”
Tùy Xán Nùng còn dám chạm màn hình điện thoại, chỉ sợ trượt tay một cái là bấm nhận: “Khoáng thạch thì thầy cứ tự giữ dùng , còn v.ũ k.h.í như thầy cho gì?”
Kỷ Linh ở đầu bên màn hình trầm mặc một lát : “ cần.”
(Hy: Dồi ôi, phái phái chảy nước miếng gòi, cờ rút khen cái là phái phái, tặng quà liền tay luôn he:>)
“Gấu Trúc mà thầy thường dùng cần ít nhất 70 khoáng thạch thủy tinh, mà thầy sắp lên cấp 60 , HP của quái sẽ tăng lên, khoáng thạch sẽ khó đào, cần trữ nhiều một chút để chuẩn .” Cậu nghiêm túc phân tích cho Tùy Xán Nùng.
Tùy Xán Nùng vẫn thể hiểu nổi.
Khoáng là nguyên liệu thể nạp tiền mua trong game, nó yêu cầu chơi tự tay đào và thời gian mới chậm. Hơn nữa rèn v.ũ k.h.í, tinh luyện hùng đều cần dùng đến khoáng thạch, cho nên khoáng thạch chắc chắn là tài nguyên cực kỳ khan hiếm.
Quất một cái là một trăm khoáng thạch, còn tặng cả trường cung cực phẩm, Kỷ Linh chơi game như , thật giống như là… nghĩ đến tương lai của .
“Bây giờ thể thầy cần, nhưng cũng dùng cho hùng khác của thầy mà đúng ?” Tùy Xán Nùng cứ cảm giác đúng chỗ nào đó, “Thầy thể từ thiện như mãi , nghĩ tới của chút nào ? Vì thầy tặng cho chứ?”
Thật lâu Kỷ Linh vẫn gì, Tùy Xán Nùng cảm giác như đang tra hỏi.
Tùy Xán Nùng cũng do dự nữa, chuẩn bấm nút “Từ chối” trả đồ về nguyên vẹn. mà ngay đó, thấy một câu khiến lạnh toát sống lưng —
“… Không vì cả, thầy cứ nhận lấy , thầy Tùy.” Kỷ Linh trả lời chút mơ hồ, “Bởi vì thật sự cần.”
“Hơn nữa chắc là cũng cần .” Cậu .
---
Tác giả lời :
Tiểu Kỷ: Tặng nhiều khoáng thạch cho thầy một chút, thầy nhất định sẽ vui, ngày nào cũng sẽ tìm chơi chung.
Thầy Tùy vẫn trằn trọc khó ngủ đến ba giờ sáng, càng nghĩ càng thấy sợ.