Nồng Độ Bão Hoà - Chương 41: Bồi thường

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:44:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy.

Kỷ Linh cảm thấy trạng thái của Tùy Xán Nùng lúc kỳ lạ.

Tùy Xán Nùng đưa lựa chọn nên Kỷ Linh cũng nghiêm túc suy nghĩ một tí mới trả lời: "Súp trứng gà."

Lý do chọn súp kem nấm, một là vì Kỷ Linh cảm giác súp trứng nấm ngon hơn, hai là vì Kỷ Linh trong nhà vốn kem.

Tùy Xán Nùng mắt Kỷ Linh chuyện dịu dàng: "Được, đều theo thầy."

Trông Tùy Xán Nùng tự nhiên, bất kỳ vấn đề gì cả, chỉ âm lượng là tăng cao lên thôi, vẻ như đang cho khác .

Kỷ Linh mơ hồ cảm thấy gì đó đúng.

Adam ở bên cạnh còn kịp gì thì đột nhiên nhận một cuộc gọi.

Sau khi đặt điện thoại xuống, Adam chút tiếc nuối với Kỷ Linh: "Kỷ, lẽ ."

Dường như nhớ điều gì đó, Adam đầu thoáng qua Tùy Xán Nùng, do dự một chút ghé tai Kỷ Linh len lén : "...À đúng , hôm nay còn hỏi cách đan khăn quàng cổ ? Đến tối sẽ liên lạc và dạy cách đan."

Kỷ Linh khẽ gật đầu, Adam vẫy tay Tùy Xán Nùng một cái, đó híp mắt rời khỏi phòng học.

Lúc xoay Kỷ Linh phát hiện Tùy Xán Nùng đang chăm chú với vẻ mặt bình tĩnh.

Bởi vì Tùy Xán Nùng dự định nên lỡ tay cắt quá nhiều nấm, cuối cùng hai xách một túi nấm lớn trở về nhà.

Thật Kỷ Linh đau lòng.

Bởi vì cảm thấy những chậu nấm chỉ là nguyên liệu nấu ăn mà còn giá trị thưởng thức cao, hơn nữa là vì bọn nó đều do Tùy Xán Nùng tặng cho nên Kỷ Linh cảm giác mỗi ngày chỉ cần ngắm nghía nó là tâm trạng cũng sẽ lên.

Cuối cùng trong nhà cũng đổi một bộ d.a.o tiện dụng, Tùy Xán Nùng sắc ngọt sớt, cạch cạch cạch cắt nấm thành những khối dễ ăn.

là ảo giác của Kỷ Linh cảm giác hôm nay Tùy Xán Nùng sắc rau củ... hình như dùng quá sức một chút.

Thật thì thời gian trôi qua chút dày vò đối với Kỷ Linh.

Dày vò là ở chỗ đôi khi bầu khí giữa và Tùy Xán Nùng , Kỷ Linh cũng vài hành động mật với nhưng thể tiến thêm một bước.

Kỷ Linh quyết tâm , cần cho Tùy Xán Nùng một chút thời gian để suy nghĩ rõ về tình cảm của với . Bởi trong thời gian Kỷ Linh chuyện gì vượt quá giới hạn cả.

điều nghĩa là Kỷ Linh sẽ thật sự gì, mỗi ngày vẫn nghiêm túc thực hiện kế hoạch — Kế hoạch theo đuổi Tùy Xán Nùng.

Kế hoạch chủ yếu của Kỷ Linh bây giờ là nắm bắt dày của Tùy Xán Nùng . Mặc dù Kỷ Linh cảm giác thức ăn tự nấu cũng ngon lắm nhưng nào Tùy Xán Nùng cũng cổ vũ khen .

Hơn nữa Kỷ Linh phát hiện trong cái chuyện theo đuổi , lúc lấy lùi tiến ngược sẽ sinh vài hiệu quả tồi.

Trong khi Kỷ Linh đang nấu súp thì Adam gửi tin nhắn thoại đến.

Khoảng một tuần Kỷ Linh năm nay Adam sẽ đến trao đổi ở trường phân hiệu, lúc hai một cuộc trò chuyện ngắn. Adam vẫn luôn Kỷ Linh một ngưỡng mộ trong lòng, luôn gặp , cả cái chuyện đan khăn quàng cổ thật cũng là ý tưởng mà đề xuất với Kỷ Linh.

Giọng của Adam vang lên trong tin nhắn thoại: "Thật cá nhân thích đeo khăn quàng cổ hoa văn hoặc là tua rua hơn, nhưng vì mới nên tiên cứ màu trơn thì hơn."

Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng hình như tắt bếp.

Trong phòng bếp lập tức trở yên tĩnh, thế là giọng của Adam càng vang rõ hơn từ trong điện thoại: "Nếu xem mấy giáo trình hiểu thì ngày mai đến tìm , dạy cách đan, cực kỳ giỏi vụ đấy..."

Kỷ Linh mới gõ hai chữ "Cảm ơn" ở khung chat thì thấy một tiếng "Uỳnh" rõ to.

Đó là tiếng va chạm của một vật nặng, Kỷ Linh giật nảy , mờ mịt ngước mắt lên thì phát hiện là Tùy Xán Nùng đặt nguyên một nồi súp lớn lên mặt bàn.

Lọt ánh của Kỷ Linh, Tùy Xán Nùng híp mắt : "Súp xong ."

Tùy Xán Nùng bưng cái bát húp hai ngụm súp , thấy Kỷ Linh mãi thản nhiên hỏi: "Sao em?"

Kỷ Linh do dự đặt điện thoại xuống : "Không gì."

Tùy Xán Nùng "ừm" một tiếng.

Hai yên lặng ăn vài miếng thức ăn, Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh húp một ngụm súp nấm liền hỏi: "Có ngon ?"

Kỷ Linh đang cân nhắc xem nên thật là khen lời đường mật.

Cuối cùng Kỷ Linh đưa một đáp án khá chung chung là: "Ngon, trứng nấu mềm, chỉ là hương vị với em... lẽ là đậm."

Tùy Xán Nùng lặng lẽ ngẫm nghĩ một lát mới : "Ừm, cũng thấy vị nồng, cho nhiều tiêu nữa."

Kỷ Linh "ừm" một tiếng.

Một giây , Kỷ Linh liền thấy Tùy Xán Nùng tùy ý hỏi: "Cái Adam ... hai quen bao lâu ?"

Kỷ Linh : "Cậu bạn mà em quen thời đại học, bọn em đều học Vật lý Lý thuyết."

Tùy Xán Nùng : "À, thấy dáng dấp ... cao quá nhỉ."

Kỷ Linh : "Vâng, Adam thường xuyên tập thể d.ụ.c lắm, hồi đại học từng mẫu bán thời gian đó."

Tùy Xán Nùng gì.

Kỷ Linh do dự một chút, đặt bát đũa xuống với Tùy Xán Nùng: "Em xin nhé."

Tùy Xán Nùng ngạc nhiên: "Sao em?"

"Có lẽ sáng mai em thể bữa sáng cho ." Kỷ Linh , "Em hứa thứ bảy sẽ bánh kếp việt quất cho nhưng ngày mai thể em ngoài gặp Adam một chút."

Tùy Xán Nùng "a" một tiếng, một lúc mới hỏi: "Em tìm ?"

Kỷ Linh : "Bởi vì em đan một chiếc khăn quàng cổ cho , mà Adam giỏi mấy vụ đan lắm nên em học hỏi ."

Vẻ mặt Tùy Xán Nùng phức tạp.

Anh mắt Kỷ Linh, mãi mới : "Không ."

" mà, thật cũng thấy hứng thú với vụ đan khăn lắm." Tùy Xán Nùng bình tĩnh , "Chủ yếu là vì loại thủ công thú vị mà."

"Dẫn theo nữa nhé." Anh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-41-boi-thuong.html.]

Thế là ngày hôm ba gặp mặt ở một quán cà phê.

Bởi vì ở trường học cho nên lúc gặp mặt Adam cũng thoải mái với phong cách cá nhân của .

Cậu trực tiếp mặc chiếc áo len màu hồng barbie mà thích nhất, cộng thêm chiều cao khá là vượt trội , tác động thị giác thật sự lớn.

Kỷ Linh dường như quen với cách ăn mặc của nhưng Tùy Xán Nùng thì ngây mất mấy giây, mơ hồ cảm thấy chỗ nào đó khác với những gì nghĩ.

Kỷ Linh mang theo một túi len lớn mua mạng.

Tùy Xán Nùng thật sự tí ti hứng thú nào với chuyện đan khăn nhưng cũng chỉ thể kiên trì theo học. Thế là ba tên đàn ông to đầu bọn họ trong quán cà phê, chụm thành một vòng và bắt đầu giao lưu cách đan khăn quàng cổ.

Adam giảng giải nhiệt tình, Kỷ Linh học nghiêm túc, còn Tùy Xán Nùng buồn ngủ.

Adam xem qua những quả bóng len: "Hay thử một cái màu xám , thấy màu xám trông cũng lắm đó, bởi vì mùa đông mà, nghĩ tính linh hoạt khá quan trọng..."

Kỷ Linh còn kịp gì thì Tùy Xán Nùng ở bên cạnh đột nhiên hăng hái : " thấy màu cam trông hơn đó."

Thấy hai đều sửng sốt, Tùy Xán Nùng với vẻ mặt áy náy: "À, xin , bởi vì nhớ là Kỷ Linh tặng chiếc khăn quàng cho ."

"Cho nên vô thức chọn màu thích." Anh mỉm .

Kỷ Linh do dự một chút cũng : "Vẫn nên chọn màu cam ."

Cuối cùng Tùy Xán Nùng cũng nở nụ đầu tiên trong hôm nay, dậy : " vệ sinh."

Nhìn bóng lưng Tùy Xán Nùng rời , Adam nhịn thở một : "Kỷ, nếu như ánh mắt thể hóa thành vật chất thì chắc bây giờ là một đống tro tàn đấy."

Chỉ cần là mắt thì đều có thể Tùy Xán Nùng đang âm thầm cạnh tranh với Adam, dù ngố đến mấy Kỷ Linh cũng nhận chỗ bất .

Kỷ Linh phát hiện Tùy Xán Nùng vui vì qua với Adam.

Tùy Xán Nùng để ý chuyện thiết với khác. Sau khi nhận điều , Kỷ Linh thấy rộn ràng như mùa xuân quê hương tươi vui trẩy hội, nhưng ngay đó cảm thấy rằng để Tùy Xán Nùng hiểu lầm thế .

Sau khi về đến nhà, Kỷ Linh do dự, nhưng vẫn quyết định rõ với Tùy Xán Nùng .

"Adam là bạn của em, bạn đời ở Anh ." Kỷ Linh suy nghĩ tiếp, "Mà đó giờ chỉ thích trai nhiều cơ bắp và nhất là thấp hơn thôi."

Tùy Xán Nùng xoay và yên lặng trong chốc lát.

Kỷ Linh do dự : "Em ý gì khác, chỉ mong ... đừng hiểu lầm."

Mãi Tùy Xán Nùng mới "ồ" một tiếng.

"Không ." Tùy Xán Nùng vô tư , "Thật cũng nghĩ nhiều , thể quan hệ của bọn em là bạn mà."

Kỷ Linh ngớ vì vẻ mặt Tùy Xán Nùng đúng là thản nhiên như việc gì, thật sự giống như thèm để ý đến chút nào.

Thật ngay lúc Kỷ Linh thất vọng, nhưng nghĩ , nếu như từ đầu Tùy Xán Nùng hiểu lầm thì cũng .

Thế là Kỷ Linh "ừm" một tiếng.

Chỉ là cảm giác tự đa tình vẫn khiến Kỷ Linh cảm thấy khó xử, cho nên cúi đầu xuống xoay và quyết định rời khỏi phòng.

Kỷ Linh còn tới cửa thì một cái tay từ phía giữ eo , ngay đó một cái tay khác kéo lấy chốt cửa và đóng sập nó .

Kỷ Linh kịp đầu cảm thấy một lực kéo về phía , đó lưng chạm n.g.ự.c Tùy Xán Nùng.

Kỷ Linh Tùy Xán Nùng ôm trong lòng.

Giọng của Tùy Xán Nùng từ phía truyền đến, lời hỏi của mang theo ý : "...Em tin thật ?"

"Làm thể để ý thật chứ." Tùy Xán Nùng .

Dường như lâu bọn họ ở gần thế . Hơi thở của Tùy Xán Nùng phả tai Kỷ Linh, thấy mặt Tùy Xán Nùng nhưng thể cảm nhận nhiệt độ cơ thể của .

"Cậu cao lớn trai như , còn thiết với em nữa, càng nghĩ càng thấy khó chịu." Tùy Xán Nùng ghé bên tai Kỷ Linh mà thì thầm, "Rõ ràng hỏi bọn em từ lúc nào, quen , tại như ..."

" cảm thấy khi hỏi thì trông vẻ sẽ hẹp hòi lắm." Tùy Xán Nùng .

Tùy Xán Nùng đặt tay bụng Kỷ Linh, cái chạm cảm thấy ngứa ngáy.

Kỷ Linh vẫn cẩn thận giải thích: "Adam chỉ là bạn học chung thời đại học của em thôi, tính tình , nhưng bọn em gì hết."

"Mà nếu bất kỳ vấn đề gì cứ trực tiếp hỏi em ." Kỷ Linh .

Tùy Xán Nùng "ồ" một tiếng.

Anh cúi đầu và úp mặt lên vai Kỷ Linh, yên tĩnh một lúc nhẹ nhàng : " nghĩ , thật với mối quan hệ của chúng bây giờ thì hình như còn chẳng lập trường và tư cách để mà vui nữa..."

Kỷ Linh sửng sốt, vội : "Không —"

Kỷ Linh cũng nên trả lời thế nào, vốn "Anh quyền giận mà", nhưng cảm thấy lời cứ là lạ .

Sau đó Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng trầm trầm.

"Anh đùa thôi." Tùy Xán Nùng .

"Chỉ là hôm nay cứ mải nghĩ đến chuyện của em và vui lâu đó." Tùy Xán Nùng , "Vậy nên thể cho thêm một chút bồi thường ?"

Kỷ Linh do dự : "Được, nhưng mà..."

Kỷ Linh cảm giác hai cánh tay đang ôm c.h.ặ.t eo đột nhiên thả lỏng , xoay tầm mắt rơi ánh của Tùy Xán Nùng.

Kỷ Linh phát hiện đôi con ngươi của Tùy Xán Nùng đen nhánh nhưng cũng thật sáng ngời, trong ánh mắt dường như thứ gì đó đang hừng hực nóng hổi.

"Vậy phiền em ." Tùy Xán Nùng .

Nhìn vẻ mặt mờ mịt của Kỷ Linh, Tùy Xán Nùng cong khóe mắt và nhẹ nhàng : "Có gì thì để nhé, bởi vì giờ thật sự nhịn nổi nữa."

Kỷ Linh còn kịp mở miệng thì Tùy Xán Nùng giơ tay lên, nhẹ nhàng chạm mặt Kỷ Linh.

Đầu ngón tay chạm mũi , đó từng chút từng chút dời xuống, cuối cùng rơi miệng Kỷ Linh, ngừng một chút nhẹ nhàng vân vê đôi môi .

Ngay giây tiếp theo, Tùy Xán Nùng buông lỏng tay , cúi và đặt xuống một cái hôn.

 

Loading...