Nồng Độ Bão Hoà - Chương 40: Súp nấm

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:42:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy.

Tùy Xán Nùng từng cảm thấy cuộc sống thể khó khăn như thế.

Rõ ràng theo đuổi nhưng nhiệm vụ của là khó khăn nhất, bởi vì điều bây giờ là "khiến Kỷ Linh cảm thấy ẻm thành công theo đuổi ".

Thật từ khi Kỷ Linh từng suy nghĩ từ bỏ mạng sống, Tùy Xán Nùng thật sự cảm thấy nhẹ nhõm từ tận đáy lòng, trời mới đó một trải qua bao đêm trằn trọc suy nghĩ thế nào.

Mặc dù bây giờ còn lo lắng dằn vặt như nhưng Tùy Xán Nùng cũng chẳng cảm giác thư thái .

Rõ ràng theo đuổi, đúng là Kỷ Linh cũng một vài hành động... giống như theo đuổi, chẳng hạn như sẽ chủ động nấu cơm cho Tùy Xán Nùng hoặc là mua một ít hoa cắm trong phòng .

sẽ phòng ngủ của Tùy Xán Nùng.

Kỷ Linh giữ cách giữa hai , rõ ràng lúc bầu khí mập mờ kéo căng nhưng ở ngay bước cuối cùng thì đột nhiên dừng . Tùy Xán Nùng thật sự thấy cồn cào ruột gan theo luôn đó.

Anh chỉ cảm thấy giống bên động hơn, lôi kéo rõ ràng như mà.

Tùy Xán Nùng nhận một điều rằng động chờ đợi Kỷ Linh theo đuổi như thì điều cần bây giờ là tay chủ động hơn.

Tùy Xán Nùng cân nhắc một lúc nhanh ch.óng đặt mua nhiều chậu nấm mạng, mà tâm tư riêng nên chọn gửi thẳng đến trường vì điền địa chỉ nhận hàng là nhà .

Khi bê một túi phôi nấm lớn mới toanh đến phòng học của Kỷ Linh, vẻ mặt lộ rõ vẻ chần chừ.

Tùy Xán Nùng : "Mau, mau giúp một tay... Thật sự nhấc nổi nữa ."

Kỷ Linh giúp Tùy Xán Nùng đặt phôi nấm xuống, mới thở hổn hển : "Nấm trong lớp của ... đều nở hết , cho nên mua mấy túi mới nè."

"Lần nhiều loại hơn đó," Tùy Xán Nùng , "Mà mua cho học sinh , cũng vì lý do gì hết."

"Là vì biết em thích nấm cho nên tặng cho em thôi." Anh .

Tùy Xán Nùng mắt Kỷ Linh: "Cho nên những cây nấm đặt luôn ở phòng học của em, đó mỗi ngày đều đến lớp em tưới nước, em thấy ?"

Kỷ Linh chằm chằm mặt Tùy Xán Nùng, một lúc khẽ "ừm" một tiếng : "Được."

Tùy Xán Nùng yên lặng một lát, đó khô khốc : "Vậy, nhé?"

Kỷ Linh : "Chờ một chút."

Kỷ Linh lên và đến mặt Tùy Xán Nùng, ngẩng mặt giơ hai tay lên nhẹ nhàng vòng qua cổ Tùy Xán Nùng.

Kỷ Linh dùng tay ôm cổ Tùy Xán Nùng, cách giữa hai lập tức thu hẹp , bọn họ trông vẻ như đang ôm .

Tùy Xán Nùng xịt keo cứng ngắc nhưng vẻ mặt của Kỷ Linh nghiêm túc.

Một lúc Kỷ Linh buông tay , Tùy Xán Nùng thấy cụp mắt xuống, nghiêng đầu dùng ngón tay ướm độ dài, đó ngẩng đầu lên.

"Dạo thời tiết lạnh nên em đan khăn quàng cổ cho ." Kỷ Linh , " em chắc dài cỡ nào sẽ thích hợp với nhất."

Cậu ngẫm nghĩ tiếp: "Mà em cũng ... cần một chiếc khăn quàng cổ ."

Nhịp tim của Tùy Xán Nùng đổi ch.óng mặt chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

Tùy Xán Nùng lập tức cảnh giác: "Anh cần, cần, đúng lúc thiếu một chiếc khăn quàng cổ luôn, hai ngày nay gió lớn quá, nào cũng thổi trong cổ ..."

Kỷ Linh "ừm" một tiếng.

Vẻ mặt của Kỷ Linh lúc trở nên chút buồn bực: " mà em cảm thấy đan một đôi găng tay cũng nữa."

Tùy Xán Nùng "a" một tiếng.

Kỷ Linh nghiêm túc suy nghĩ đôi chút : "Vậy em đan cả hai cho , ?"

Một lúc lâu Tùy Xán Nùng mới khàn giọng : "...Đương nhiên là ."

Tùy Xán Nùng luôn cảm giác dường như Kỷ Linh gì đó khác thường.

Anh cũng , bởi vì thật Kỷ Linh cũng gì cả, đôi lúc thậm chí còn như như kéo dài cách giữa hai nữa.

càng thể chạm Tùy Xán Nùng càng cảm thấy... trái tim như thứ gì đó móc .

Tháng hai chẳng mấy chốc đến.

Cơ sở chính của trường quốc tế ở bên Anh, hàng năm thời gian đều sẽ vài giáo viên từ cơ sở chính đến trường phân hiệu để trao đổi, cũng coi như là một hình thức học hỏi lẫn theo một ý nghĩa nào đó.

Mặc dù Tùy Xán Nùng luôn cảm thấy việc lãng phí thời gian bao, xem khác gì giáo viên bên cơ sở chính sang đây du lịch .

Năm nay Tùy Xán Nùng và Thomas tiếp đón một giáo viên nữ dạy môn Sinh, trò chuyện vài câu mới phát hiện còn là đồng hương với Thomas.

Thomas nháy mắt như điên để hiệu, Tùy Xán Nùng ngầm hiểu liền đề nghị cùng ăn bữa trưa.

Trên đường đến nhà ăn, Thomas và giáo viên nữ ở phía chuyện rôm rả, còn Tùy Xán Nùng buồn chán ở phía bọn họ, còn đặc biệt giữ một cách ngắn nữa.

Bởi vì giáo viên từ trường chính đến, khu nhà ăn đặc biệt chuẩn sủi cảo, đây thể xem là một món ăn hiếm đấy nhé.

bữa trưa, giáo viên nữ đột nhiên mấy đồng nghiệp khác gọi , Thomas cũng hồn bay phách lạc theo.

Tùy Xán Nùng thấy buồn nhưng ngước mắt lên thấy Kỷ Linh và một đàn ông tóc nâu trai cao mét chín lăm sánh vai tới nhà ăn.

Tùy Xán Nùng ngơ ngác.

Bởi vì khuôn mặt của gã đàn ông Anh lạ quắc, chứng tỏ là giáo viên trường chính nhưng trò chuyện với Kỷ Linh cực kỳ thiết.

Giống như cảm ứng, Kỷ Linh đồng thời ngước mắt lên, ánh mắt vượt qua đám và lọt ánh của Tùy Xán Nùng giữa trung trong một thoáng chốc.

Một lúc Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh tiếp tục gì đó với đàn ông , hai họ cùng xếp hàng.

Tùy Xán Nùng hỏi Thomas: "Cái bên cạnh Kỷ Linh là ai ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-40-sup-nam.html.]

Thomas luôn nắm bắt thông tin nhanh, lập tức : "Adam ở trường chính, dạy môn Giải tích, thật mấy năm cũng đến trao đổi một , chỉ là khi đó Kỷ còn nhậm chức thôi."

" với Kỷ là bạn cùng trường đại học đó." Thomas c.ắ.n hai miếng sủi cảo mơ hồ , "Còn đề xuất Kỷ tới đây việc nữa."

Tùy Xán Nùng gì.

Thomas cũng phát hiện vấn đề, tiếp tục nuốt hai cái sủi cảo mới cau mày : "Úi, tui quên lấy giấm , thấy ông lấy cũng nhiều, cho tui chấm ké một miếng ..."

...

Kỷ Linh : "Ở hướng chín giờ, cao cao , trực tiếp sang đó."

Adam đáp một tiếng, lát mới len lén liếc qua: "Quào, trai nha."

Kỷ Linh đồng ý, : " ."

Adam xem như là một trong ít bạn bè của Kỷ Linh lúc ở Anh.

Khi học ở Anh, mặt Kỷ Linh rõ dòng chữ "Không xã giao, chớ tới gần" nhưng lúc đó Adam vẫn chủ động tiếp cận .

Sau khi nhận điều bất , Kỷ Linh lập tức bày tỏ tâm trạng bối rối của .

Sau đó Adam mới ngượng ngùng : " xin , thật là vì áo len của cái nào cũng quá, trông như của nhà thiết kế nên vẫn luôn hỏi mua ở , nhưng tùy tiện hỏi thì vẻ lịch sự cho lắm..."

Lúc Kỷ Linh mới nhận cảm giác của sai, cao mét chín lăm đúng là đồng loại với .

Cậu một trái tim màu hường đầy thiếu nữ, thích phân loại và ăn mặc theo phong cách, chỉ là đó giờ đều chỉ .

Sau đó hai trở thành bạn , khi Kỷ Linh nghiệp, Adam cũng giới thiệu công việc cho Kỷ Linh.

Adam liếc bóng lưng Tùy Xán Nùng : "Cho nên cũng vì nên mới nhất quyết chịu đến cơ sở chính với đó hả?"

Kỷ Linh suy nghĩ : "Lúc đó đưa lựa chọn chủ yếu là các yếu tố khí hậu, ẩm thực và visa lao động nữa."

Cậu dừng một chút mới tiếp: " nếu là bây giờ thì chủ yếu đúng là vì ."

Adam ha ha.

Trong nhà ăn chật ních , Kỷ Linh và Tùy Xán Nùng trùng hợp chạm mắt từ nơi xa.

Một lát Tùy Xán Nùng mới xoay về phía cầu thang.

"Hình như hai để ý đến nhỉ." Adam nhạy bén bắt ngay màn , "Vậy tiến triển thế nào ? Bây giờ quan hệ của hai là gì?"

Kỷ Linh khẽ gật đầu : " đang theo đuổi ."

Adam khoa trương "oa" một tiếng: "Hóa đang yêu đương say đắm ?"

Kỷ Linh ngơ ngác những cuối cùng vẫn trả lời .

Sau bữa trưa, Kỷ Linh dẫn Adam đến tham quan phòng học của .

Adam liếc mắt thấy một hàng chậu nấm xếp ban công liền bật thốt lên: "Đáng yêu quá, thì cũng chăm thứ ?"

Kỷ Linh : "Thật đưa cho đó."

Adam sửng sốt, ngay đó lắc đầu, rõ ràng câu nào nhưng Kỷ Linh gì.

Adam lấy điện thoại chụp ảnh, là vì nấm quá đáng yêu nên chụp ảnh đăng lên ins.

Kỷ Linh quen với cái kiểu nên dọn dẹp mặt bàn. lúc ngước mắt lên, Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng đang ở cửa phòng học của .

Tùy Xán Nùng bất động, chỉ yên lặng chăm chú.

Hai một giây, Tùy Xán Nùng mới khẽ gật đầu : " tới tưới nước cho nấm."

Kỷ Linh ngạc nhiên.

Thật xíu hoang mang, bởi vì bình thường Tùy Xán Nùng sẽ đến tưới nấm giờ học, thế mà chọn thời gian nghỉ trưa.

Adam cũng chú ý tới tiếng động lưng, chỉ tiếp tục đổi góc chụp ảnh cho nấm, tiếp tục với Kỷ Linh: "Kỷ, mấy cây nấm đáng yêu quá, lát nữa thể hái vài cái ..."

Kỷ Linh còn kịp trả lời thì Adam buồn rầu : "À, nhưng lấy cũng vô ích thôi, dù cũng đang ở khách sạn mà, nấu ăn — Úi chờ , Kỷ, những tấm áp phích là học sinh của ..."

Kỷ Linh còn kịp "" thì đột nhiên thấy phía truyền đến một âm thanh kỳ lạ.

Kỷ Linh mờ mịt đầu thì phát hiện mặt mũi Tùy Xán Nùng chẳng cảm xúc gì, trong tay cầm một cây kéo và đang cắt đống nấm trưởng thành.

Cây kéo bén ngót nên dùng nó cắt nấm nhanh hơn nhiều so với lặt bằng tay, động tác của Tùy Xán Nùng cực kỳ lưu loát, cái kéo cạch một phát là cả đống nấm rơi xuống theo.

Lúc Adam mới phát hiện Tùy Xán Nùng ở phía .

Cậu "a" một tiếng, hết Kỷ Linh Tùy Xán Nùng, còn nhiệt tình chủ động vươn tay về phía Tùy Xán Nùng mà : "Xin chào, là Adam."

Tùy Xán Nùng bắt tay Adam, nở nụ cũng tên .

"Xin , lẽ ồn quá." Tùy Xán Nùng mỉm , "Không , hai cần để ý đến , cứ tiếp tục trò chuyện ."

Adam ngạc nhiên, : "Ồ, ..."

"À chờ chút, thể xen một chút — " Tùy Xán Nùng đầu về phía Kỷ Linh hỏi với vẻ tùy ý, "Tối nay súp nấm cho thầy nhé, ?"

Giọng điệu Tùy Xán Nùng dịu dàng.

điều kỳ lạ là rõ ràng đang chuyện với Kỷ Linh, tiếp tục dùng tiếng Anh để đặt câu hỏi, mà âm lượng hình như cũng do cố ý tăng cao lên.

" mà súp nấm thì... cũng nhiều loại khác lắm." Tùy Xán Nùng mắt Kỷ Linh , " súp kem nấm và súp trứng nấm."

"Vậy thầy ăn loại nào đây, thầy Kỷ?" Anh hỏi.

Loading...