Nồng Độ Bão Hoà - Chương 34: Tại sao không muốn sống tiếp?

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:42:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy.

Tùy Xán Nùng thời gian nghĩ nhiều, bởi vì đột nhiên ngửi thấy mùi cháy khét.

Thịt bò hầm quá lâu, khoai tây cũng sắp nhão nhoét, cũng may là tắt lửa kịp thời nên cuối cùng bề ngoài của thành phẩm trông cũng tạm chấp nhận .

Kỷ Linh nuốt lời, về tới nhà lúc sáu giờ năm mươi phút. Trong tay ôm hai quyển sách dày cộp, Tùy Xán Nùng cảm giác tâm trạng của trông cũng tệ lắm.

Bọn họ cùng ăn hết nồi nầm bò khoai tây.

Tùy Xán Nùng cảm thấy giữ lửa cũng , thịt bò quá già, mà hương vị chắc cũng coi như tệ.

thì Kỷ Linh đàn đối diện với , ôm bát, yên lặng ăn nhiều thịt bò.

Tùy Xán Nùng ăn khá nhanh, đặt đũa xuống .

"Vừa tưới nước cho cây." Tùy Xán Nùng do dự một chút , "Sau đó cũng thuận tay tưới cho chậu của luôn, đêm nay cần tưới nữa ."

Kỷ Linh về phía Tùy Xán Nùng khẽ gật đầu một cái.

Tùy Xán Nùng vẫn nhịn mà hỏi: "Cái chậu chăm là gì , là chanh ?"

Kỷ Linh dừng một chút : " ."

Tùy Xán Nùng 'ồ' một tiếng, nét mặt của vẻ suy tư. Kỷ Linh dừng tay cũng đặt đũa xuống.

"Có thể nhớ," Kỷ Linh ngước mắt lên , "Thật chậu chanh , là tặng cho đó."

Tùy Xán Nùng bật : "Hóa là thật ?"

"Vừa còn dám chắc chắn đấy." Tùy Xán Nùng ngẫm một chút tiếp, " nhớ lúc chậu chanh sắp c.h.ế.t , ngờ nhiều năm như , còn chăm nó đến thế."

Kỷ Linh yên lặng một thoáng : "Mùa đông năm đó, đúng là nó suýt sống qua nổi."

"Cũng may là đó nó trụ , còn quả một ." Cậu bổ sung, " chỉ một quả thôi."

Tùy Xán Nùng '' một tiếng : "Vậy đó."

Kỷ Linh mắt Tùy Xán Nùng, khẽ 'ừm' một tiếng, một lúc cúi đầu, tiếp tục ăn cơm trong chén.

Tùy Xán Nùng sửng sốt, cứ cảm giác chỗ nào đó đúng, cũng cảm thấy Kỷ Linh thêm gì nữa.

Kỷ Linh cụp mắt xuống, chậm rãi nhét một ngụm cơm miệng.

Mùa đông năm đó ở thành phố C cực kỳ khô lạnh, cây chanh rụng nhiều lá, lúc Kỷ Linh lo lắng, tra cứu nhiều tài liệu, đổi nhiều nhãn hiệu phân bón và các loại thổ nhưỡng khác cho chanh.

Kỷ Linh , chẳng qua chỉ là một chậu chanh mà thôi, Tùy Xán Nùng sẽ liên tưởng đến điều gì cả. vẫn cho Tùy Xán Nùng , vẫn luôn chăm sóc nó cẩn thận.

Bình thường hai đều phiên việc nhà, hôm nay đến lượt Kỷ Linh rửa chén.

Tùy Xán Nùng phát hiện, lúc bất kỳ chuyện gì, Kỷ Linh dường như đều thể đạt đến sự tập trung tuyệt đối. Cho dù là rửa chén, cũng sẽ đeo bao tay và cẩn thận lau sạch từng ngóc ngách của cái đĩa.

là luân phiên việc nhà, nhưng Tùy Xán Nùng cũng thật sự rảnh rỗi, bên cạnh giúp Kỷ Linh rửa đĩa, lúc đóng vòi nước, khuỷu tay sẽ như như cọ qua eo Kỷ Linh.

Kỷ Linh lau từng chiếc bát rửa sạch, xếp ngay ngắn lên giá đựng, đó xoay mặt Tùy Xán Nùng.

Tùy Xán Nùng lúng túng ho một tiếng thì thấy Kỷ Linh bình tĩnh : "Không , hôm nay là thứ bảy mà."

Tùy Xán Nùng thật sự thích đôi mắt của Kỷ Linh.

Lần đầu thoáng qua chỉ cảm thấy đôi mắt lạnh lùng xinh , nhưng lông mi khá dài, độ cong của mí mắt cũng trông , thế là cho một cảm giác yên tĩnh sạch sẽ.

Bởi vì vùng da quanh mắt khá mỏng, nên mí mắt sẽ lộ màu hồng nhàn nhạt khi đang động tình.

dù là lúc nào thì ánh mắt của Kỷ Linh cũng trong trẻo, nhu hòa cứng cỏi, chỉ là Tùy Xán Nùng luôn cảm giác, trong mắt thứ gì đó nắm bắt .

Sau khi kết thúc, Tùy Xán Nùng từ phía ôm c.h.ặ.t lấy eo Kỷ Linh, hai yên lặng giường một lúc.

Đến khi buồn ngủ, Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh gọi tên .

Tùy Xán Nùng đáp một tiếng thì thấy Kỷ Linh khẽ giọng hỏi: "Sinh nhật năm nay, dự định thế nào?"

"À, sinh nhật của là thứ bảy tuần ?" Tùy Xán Nùng ngẫm nghĩ , "Nhóm Thomas cứ nhất định một bữa tiệc nhỏ, cản nên chắc là tối thứ sáu sẽ ngoài tụ tập đó."

"Chắc mai sẽ với các đấy." Tùy Xán Nùng , "Cậu nhận lời nhé, chờ mong món quà của thầy Tiểu Kỷ lâu đó."

Kỷ Linh yên lặng gì.

Bởi vì Kỷ Linh đưa lưng về phía nên Tùy Xán Nùng thấy vẻ mặt , nhưng cảm giác cơ thể của Kỷ Linh dường như cứng đơ.

Tùy Xán Nùng nhận gì đó đúng, vội : "Không , chỉ đùa thôi, trưởng thành , quà cũng quan trọng , hai ngày nay thầy vốn đủ mệt..."

Kỷ Linh xoay qua lắc đầu, nghiêm túc với Tùy Xán Nùng: "Quà sẽ ."

nếu như tối thứ sáu tiệc, nó sẽ mâu thuẫn với kế hoạch ban đầu của Kỷ Linh.

thật , sinh nhật của Tùy Xán Nùng thứ bảy cho kế hoạch của Kỷ Linh tương đối linh hoạt, cho nên hoãn tối thứ sáu Kỷ Linh cảm thấy cũng vấn đề gì.

Thomas là nhiệt tình.

Cậu tổ chức tiệc lớn cho Tùy Xán Nùng, nhưng quá đông, cươi cùng quần thể xã giao vẫn chạy đến mấy chỗ như quán bar và KTV.

Tùy Xán Nùng bóng bay và ruy băng trong phòng bao ở KTV, cảm thấy lẽ Thomas cũng dụng tâm đấy.

Một vài giáo viên khác còn cùng chế riêng lá cờ thưởng cho Tùy Xán Nùng, đó "World Best Biology Teacher sinh nhật vui vẻ", đây cũng là đầu tiên trong đời Tùy Xán Nùng thấy một lá cờ hỗn loạn ngôn ngữ như .

Có mặt ở đây đều là những giáo viên trẻ, ai ai cũng có thể mấy trò khùng trò điên, chỉ chốc lát bắt đầu giật mic hát chúc mừng sinh nhật Tùy Xán Nùng bằng đủ thứ tiếng.

Kỷ Linh, Louis và Lâm ở một bên khác, Tùy Xán Nùng bưng vài miếng bánh ngọt cắt đến đặt ở bàn của bọn họ.

Lâm liền trêu chọc: "Kỷ, chú rể của trách nhiệm thật đấy."

Mấy giáo viên bên cạnh cũng theo, từ Halloween đến giờ, bọn họ vẫn thích trêu Kỷ Linh về chuyện đóng vai cô dâu quỷ.

Bọn họ ở trong phòng bao lớn của KTV, Kỷ Linh một bàn, Tùy Xán Nùng ở bàn khác, thỉnh thoảng ánh mắt của bọn họ sẽ chạm , đó Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng mỉm với .

Kỷ Linh chớp chớp mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-34-tai-sao-khong-muon-song-tiep.html.]

Từ lâu Tùy Xán Nùng cồn thể gây lú, chỉ là mấy cuộc tụ tập nhỏ bình thường thể qua loa , nhưng hôm nay đón sinh nhật, thật sự cái cớ gì để trốn tránh hết.

Cứ uống uống đến ngừng , bầu khí náo nhiệt cộng thêm sự ồn ào của những khác, chỉ trong một thời gian ngắn mà lượng cồn nạp vượt xa phạm vi thể kiểm soát, ngay cả những uống cũng đều mơ hồ theo.

Hôm nay Thomas uống ít hơn Tùy Xán Nùng một chút, cảm thấy Tùy Xán Nùng nên nấc cụt ghé tai : "Tùy, tui gọi xe đưa ông về nhá, ông cho tui địa chỉ nhà ..."

Đầu óc Tùy Xán Nùng rõ ràng còn hoạt động nữa, còn kịp gì thì Thomas cảm giác ánh sáng mắt thứ gì đó chặn .

Thomas sững sờ ngẩng đầu thì thấy Kỷ Linh mặt .

"Để tiễn thầy về ." Cậu thấy Kỷ Linh , " biết thầy ."

Thomas ngơ ngác đáp một tiếng.

Nhìn bóng dáng hai rời , Thomas gãi đầu.

Cậu cảm giác gần đây Tùy Xán Nùng và Kỷ Linh dường như trở thành bạn , tiếp xúc cũng nhiều hơn, rõ ràng mấy tháng bọn họ vẫn còn là quan hệ đồng nghiệp tí giao điểm nào mà.

Thomas cảm thấy kỳ lạ từ hồi đóng vai quỷ hôm Halloween , đó giờ chơi đến phòng học tìm Tùy Xán Nùng thì học sinh đều Tùy Xán Nùng đến phòng học của Kỷ Linh .

hóa bọn họ quen đến nỗi... ngay cả địa chỉ nhà cũng ?

Kỷ Linh phát hiện Tùy Xán Nùng say hơn tưởng.

Lúc đầu chỉ là xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng cũng may là nhiều, khi xích mặt gần và nhận rõ đỡ là ai, Tùy Xán Nùng đột nhiên bật .

Tùy Xán Nùng đứt quãng gọi tên Kỷ Linh, đó Kỷ Linh thấy hỏi: "Bánh kem... ngon ?"

Kỷ Linh ngơ ngác : "Cũng ."

"Thật , nhưng thấy ăn bao nhiêu mà..." Tùy Xán Nùng hỏi, "Cậu ... mua cái khác cho ăn ?"

là Kỷ Linh đụng bánh kem bởi vì kén ăn, nếm thử một miếng nhận bên trong bánh dùng bơ, Kỷ Linh cảm thấy ăn béo.

Chỉ là Kỷ Linh ngờ Tùy Xán Nùng vẫn luôn quan sát .

Phần lớn trọng lượng cơ thể Tùy Xán Nùng đều dồn lên Kỷ Linh, thở của nóng, lúc phả tai, cảm giác ngứa ngáy.

Kỷ Linh những lời Tùy Xán Nùng bây giờ qua sự xử lý của bộ não, nên cũng thuận theo tiếp: " hôm nay là sinh nhật của mà, bánh kem nên để cho ăn chứ."

Tùy Xán Nùng dường như một tiếng mơ hồ.

Kỷ Linh một tay tiếp tục đỡ Tùy Xán Nùng, một tay khác thì lấy chìa khoá, mở cửa thế khó khăn.

"Của chính là của , phân chia rõ ràng thế gì..." Tùy Xán Nùng xích gần một chút , "Cậu , ăn , thì bây giờ thể mua cho ..."

Cửa mở , Kỷ Linh chỉ thể tiếp tục dẫn trong: "Bây giờ say ."

Kỷ Linh dìu Tùy Xán Nùng phòng ngủ, nhưng Tùy Xán Nùng cứ ngớt một giây nào: "Cậu ... Cậu say, hai chúng còn lắm, lúc đó ôm bình hoa ở quán pub của chịu buông tay, cuối cùng vẫn là ..."

Tùy Xán Nùng chợt im bặt, bởi vì Kỷ Linh đột nhiên buông tay .

Tùy Xán Nùng vốn say đến nỗi vững, cơ thể lập tức mất trọng tâm, trực tiếp ngã xuống giường.

Kỷ Linh chằm chằm Tùy Xán Nùng bẹp giường và suy nghĩ xem nên chút canh giải rượu .

Cuối cùng vẫn quyết định để cho Tùy Xán Nùng ngủ .

Kỷ Linh đang định đắp chăn lên cho thì cánh tay đột nhiên Tùy Xán Nùng kéo một phát, thế là cũng té theo lên giường.

Tùy Xán Nùng đột nhiên trở , cứ như trực tiếp đè Kỷ Linh giường.

Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng ngây ngốc một hồi, đó mỉm chậm rãi hỏi: "Nếu là sinh nhật của , ... quà sinh nhật của ?"

Hơi thở của Kỷ Linh trở nên định, một lúc mới : "Đã chuẩn , ngủ , ngày mai đưa cho ."

Tùy Xán Nùng thì thầm gì đó thấy với vẻ chút thất vọng: "À, chuẩn ."

Anh : "... còn một mong khác nữa."

Kỷ Linh ngơ ngác : "Anh còn quà gì, cũng thể mua cho ."

Tùy Xán Nùng yên tĩnh một hồi, đó Kỷ Linh thấy : "Có thể đừng đ.á.n.h dấu kế hoạch ?"

Kỷ Linh sửng sốt: "...Cái gì?"

Tùy Xán Nùng gì nữa mà chỉ mặt Kỷ Linh.

Tư thế của Tùy Xán Nùng bây giờ mang đến một cảm giác áp bức khó hiểu. Trong phòng ngủ chỉ bật một ngọn đèn nhỏ, ánh sáng lờ mờ hiu hắt nhưng Kỷ Linh phát hiện đôi mắt Tùy Xán Nùng hình như đỏ.

Kỷ Linh còn kịp rõ thì hai tay Tùy Xán Nùng mất lực, ngã xuống bên cạnh Kỷ Linh, còn mặt thì vùi cổ .

Kỷ Linh thấy mơ hồ gọi tên .

Sau khi say rượu Tùy Xán Nùng giống như buff thêm lực dính kỳ lạ, Kỷ Linh luống cuống, chỉ thể giơ tay lên chậm rãi vuốt tóc Tùy Xán Nùng.

Bọn họ cách gần, Kỷ Linh thể cảm nhận thở của Tùy Xán Nùng trở nên định.

Ngay khi Kỷ Linh nghĩ Tùy Xán Nùng sắp ngủ thì thấy mơ hồ : "Kỷ Linh, thật biết... biết đối với , sống là một chuyện dễ dàng..."

Kỷ Linh sửng sốt: "Hả — "

"Mỗi đều trải qua những chuyện khác ." Tùy Xán Nùng lẩm bẩm, " biết, đối với , cuộc sống... cuộc sống thể khó khăn, nhưng mà hình như cũng chẳng giúp gì cho ..."

Kỷ Linh mờ mịt chớp mắt.

Cậu thấy Tùy Xán Nùng hỏi với vẻ buồn tủi: " mà nếu như... nếu như khó khăn gì, tại với cơ chứ? Tại ... bằng lòng cho ?"

Kỷ Linh ngạc nhiên về phía mặt Tùy Xán Nùng.

Rõ ràng đều là những câu từ chỉnh, cũng dùng ngôn ngữ mà hiểu , nhưng lúc ghép với , Kỷ Linh phát hiện hiểu Tùy Xán Nùng đang gì.

Ánh mắt Tùy Xán Nùng mất tiêu cự.

Anh về phía xa xăm, thể là do men say nên mãi mà chẳng tiếp.

"Kỷ Linh," Một hồi lâu Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng cất chất giọng khàn khàn, “Tại ... sống tiếp nữa chứ?”

 

Loading...