Nồng Độ Bão Hoà - Chương 30: Muốn không

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:41:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy.

Kỷ Linh ngờ Tùy Xán Nùng hỏi như .

Ý của Tùy Xán Nùng vẻ là nên chút ít, nhưng vấn đề bây giờ là, Kỷ Linh nên cái gì.

Kỷ Linh suy nghĩ một chút, đó trong đầu chỉ một đáp án.

Cậu chợt cảm thấy ngượng, nhưng cân nhắc một chút, cuối cùng vẫn chỉ thể hỏi thử: "Bởi vì ... quan tâm đến ?"

Tùy Xán Nùng cũng nhận mất bình tĩnh.

Anh sang một chỗ khác , dừng một thoáng, đổi giọng thoải mái mà : " , bởi vì thầy Tiểu Kỷ quan trọng với đó."

"Có lẽ con khá cẩn thận." Tùy Xán Nùng chuyển ánh mắt về phía bên sông, mỉm , "Cho nên hi vọng thể luôn bình an vô sự."

Kỷ Linh mặt Tùy Xán Nùng một hồi, cảm giác l.ồ.ng n.g.ự.c nóng lên, một lát đầu , khẽ 'ừm' một tiếng.

Bọn họ đặt một phòng chung ở khách sạn, chỉ là một ngày trôi qua hai đều rã rời nên khi tắm rửa xong liền cùng ngủ.

vì hôm là đêm Giáng sinh, cho nên Kỷ Linh vẫn cố nén cơn buồn ngủ khi ngủ, mở điện thoại , len lén xem dự báo thời tiết ngày mai.

Xác suất tuyết rơi là hai mươi phần trăm.

Kỷ Linh suy nghĩ ngây thơ, nhưng hiểu , chỉ hi vọng ngày mai tuyết sẽ rơi. Có lẽ là vì sự mặt của Tùy Xán Nùng, Kỷ Linh nghĩ nếu như tuyết rơi, chắc là sẽ lãng mạn.

Kỷ Linh lên một kế hoạch cẩn thận cho hành trình ngày hôm .

Tùy Xán Nùng thích hoa cỏ, kề bên chỗ một chợ hoa, mặc dù chợ hoa chỉ mở buổi chiều, nhưng nhiều loại, dù gói trong báo thì trông cũng .

Sau đó đến tối, bọn họ thể dạo một con phố và mua những chiếc bánh mì cuộn hương quế mới lò, hoặc thể mua gì cả, chỉ nắm tay dạo một chút là .

Kỷ Linh cẩn thận suy nghĩ , cảm thấy lúc đó lấy cớ là " thăm nơi từng sống", thì buổi sáng cũng thể dẫn Tùy Xán Nùng xem trường học.

Ngày thứ hai khi rời giường, Kỷ Linh kế hoạch của cho Tùy Xán Nùng , cũng phản đối.

Khuôn viên trường rộng mở, khi trở nơi từng học mấy năm trời, trong lòng Kỷ Linh cũng nhiều d.a.o động, bởi vì từ đầu đến cuối đều cảm giác lúc cuộc sống của bình yên.

vì để cho Tùy Xán Nùng hiểu hơn về quá khứ của , Kỷ Linh vẫn cố gắng nhớ .

Kỷ Linh : " nhớ là... lúc luôn dạo một vòng ở siêu thị gần đây thứ bảy, bánh ngọt ở đó sẽ giảm giá nên giá cả rẻ, ngược cũng chút hoài niệm đấy."

Tùy Xán Nùng trầm ngâm một lát: " , nhưng cảm thấy, lẽ siêu thị trong nước sẽ hơn nhỉ, dù thì chúng cũng quen với một vài món gia vị mà."

Kỷ Linh: "Năm đó còn thích ăn bò bít tết của một nhà hàng ở cổng trường, nhưng mà ngang qua , hình như đóng cửa , đáng tiếc."

Tùy Xán Nùng: "Ồ, nhưng thật thì về cơ bản cách bò bít tết đều giống , nhớ chúng ăn ở nhà hàng cũng tệ, chúng thể ăn ."

Kỷ Linh: "...À mà nhiệt độ ở đây mùa hè cũng dễ chịu."

Tùy Xán Nùng: "Ồ, nhưng mà nếu như ngày nào cũng mưa thì ai chịu nhỉ, nếu về khí hậu, chắc chắn là nắng bên hơn nhiều."

Kỷ Linh cảm thấy bối rối.

Cậu đang nghiêm túc giới thiệu cuộc sống hồi đó của cho Tùy Xán Nùng, nhưng luôn cảm giác Tùy Xán Nùng như đang hủy đất diễn của .

Khi xuống băng ghế dài trong sân trường, Tùy Xán Nùng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Vừa đường Kỷ Linh cứ nhớ quá khứ, Tùy Xán Nùng cũng khỏi lo lắng đề phòng theo cả chặng đường, chỉ thể liều mạng cho thấy cuộc sống thực tế thế nào.

"...Lúc còn ghét trợ lý học tập." Kỷ Linh , " cảm thấy dường như cũng ghét , mà hiểu tiếng Anh mà , cho nên lúc đó cúp nhiều tiết của lắm."

Tùy Xán Nùng khỏi bật : "Có bản lĩnh lắm đó nha thầy Tiểu Kỷ, ghi câu của thầy , khi trở về sẽ cho học sinh của thầy ."

Kỷ Linh mỉm .

" mà bây giờ ngẫm , cảm giác dường như cũng ghét đến ." Kỷ Linh , "Xem lúc đó xoắn xuýt nhiều chuyện, nhưng thật bây giờ thì cũng chẳng gì."

"Nói thế nào nhỉ, thật và trợ lý học tập thiếu chút duyên phận đó." Tùy Xán Nùng , "Duyên phận là một thứ kỳ diệu."

"Chẳng hạn như chúng duyên ." Tùy Xán Nùng ngẫm nghĩ , "Trong một trò chơi lớn như thế, ở một thành phố to đến , mà với thể trùng hợp gặp gỡ thế ."

Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh ngơ ngác.

Một lúc Kỷ Linh mới lẩm bẩm : "Đúng vậy, duyên phận..."

Tùy Xán Nùng sai lời nào, là khơi gợi ký ức nào đó của , tóm là Kỷ Linh đột nhiên yên lặng.

Tùy Xán Nùng bối rối, bởi vì cuộc trò chuyện vốn đang , Kỷ Linh đột nhiên tắt mic, sắc mặt cũng tự nhiên buồn hiu mà ngẩn ngơ chằm chằm cái cây ở đối diện đường .

Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng đột nhiên gọi tên .

Cậu đầu sang thì thấy Tùy Xán Nùng dang rộng hai tay, Kỷ Linh sửng sốt hỏi: "Sao ?"

Tùy Xán Nùng : "Ôm một cái nào."

Kỷ Linh ngơ ngác, giơ tay ôm Tùy Xán Nùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-30-muon-khong.html.]

Kỷ Linh hiểu chuyện gì xảy : "Sao ?"

Cậu thấy Tùy Xán Nùng với vẻ chút buồn buồn: "Cậu cứ ngẩn mãi, gọi cũng thèm để ý tới ."

Kỷ Linh : " xin , mất tập trung."

Vừa Kỷ Linh đúng là phân tâm, bởi vì nhận , trong mắt Tùy Xán Nùng, gặp gỡ "Antelope" trong game chính là duyên phận.

chỉ Kỷ Linh , cái gọi là "duyên phận" , đều là do cẩn thận thiết kế cả.

Tùy Xán Nùng cảm giác vai đột nhiên chùng xuống, phát hiện Kỷ Linh gối mặt lên vai .

Tùy Xán Nùng thể cảm giác sợi tóc của Kỷ Linh cọ sát gò má của , đó thấy Kỷ Linh đột nhiên nhỏ giọng : "Tùy Xán Nùng, thật ..."

Tùy Xán Nùng sửng sốt: "Sao ?"

Kỷ Linh chút khó khăn dừng .

Thật nhiều lúc, chẳng hạn như hôm qua đỉnh đu , lúc bọn họ hôn , mắt Tùy Xán Nùng, Kỷ Linh đột nhiên hết cho .

lẽ là vì lúc Tùy Xán Nùng " thể thử ba tháng", cũng lẽ là vì những lời của Lương Quyên và Tùy Xán Nùng hôm đó, Kỷ Linh vẫn còn chút mơ hồ đối với thái độ của Tùy Xán Nùng.

Kỷ Linh cảm thấy nguy cơ khi thú nhận hết tất cả với Tùy Xán Nùng lớn hơn tưởng tượng, mà ba tháng bây giờ đây hiếm hoi.

Chỉ là Kỷ Linh , vẫn luôn tiến đến bước .

"Không gì." Một lúc Kỷ Linh mới , "Thật liên quan đến một bí mật nhỏ của ."

"Cũng chuyện gì hệ trọng , qua một thời gian nữa... sẽ cho ." Kỷ Linh mắt Tùy Xán Nùng và , "Cho một ít thời gian, ?"

Sau khi lời , Kỷ Linh chút hối hận, bởi vì nhận , điều bây giờ chẳng khác nào cố ý khơi gợi lòng tò mò của Tùy Xán Nùng.

Cậu nghĩ Tùy Xán Nùng sẽ lộ vẻ mặt tò mò và thắc mắc, hoặc là sẽ mỉm hỏi tới cùng.

Tùy Xán Nùng lời nào, chỉ im lặng mặt Kỷ Linh một cách chăm chú, mặt biểu cảm gì.

Một lúc Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng : "Được."

Đêm Giáng sinh vẫn tuyết rơi.

Kỷ Linh , điều ước lúc nào cũng thành hiện thực.

Kỷ Linh cảm thấy may mắn . Cậu nhớ gặp Tùy Xán Nùng ở quán cà phê, rõ ràng tập luyện cách chuyện và mỉm nhiều , nhưng khi gặp mặt, Kỷ Linh vẫn căng thẳng đến nỗi câu nào.

Lúc , khi hai tách , Kỷ Linh cho là hỏng việc, nhưng đến trưa hôm , Tùy Xán Nùng bưng đĩa ăn đến xuống đối diện .

Sắc trời tối, những ngọn đèn đường mang theo khí Giáng sinh thắp lên, trông như là một dải ngân hà vô cùng xinh .

Sau khi ăn xong, bọn họ cùng dạo chợ hoa, đến nơi mới phát hiện chợ hoa đóng cửa từ sớm vì là đêm Giáng sinh.

Cho nên bọn họ đường cũ về khách sạn. Kỷ Linh ít khi một cả quãng đường xa như , lúc đến khách sạn, cảm giác chân nhức.

Kỷ Linh theo Tùy Xán Nùng phòng, mới đặt đồ mua lên quầy bar nhỏ ở cửa thì Tùy Xán Nùng ở phía đột nhiên xoay .

Tùy Xán Nùng cao, chặn một ánh sáng mặt Kỷ Linh.

Bởi vì bọn họ mới từ bên ngoài trở về, cho nên nụ hôn của Tùy Xán Nùng còn mang theo lạnh.

Trước đây mỗi hôn , đa phần cả hai đều dịu dàng, chậm rãi thăm dò lẫn .

mà nụ hôn của Tùy Xán Nùng dữ dội, lúc đầu Kỷ Linh còn cố gắng đáp , về biến thành chút khó khăn đơn phương tiếp nhận.

Bọn họ hôn đến nỗi thở trở nên hỗn loạn, cái hôn của Tùy Xán Nùng dần trượt xuống cằm và cổ của Kỷ Linh, đặt tay lên lưng , xuyên qua lớp vải mỏng, dường như cả hai đều thể cảm nhận nhiệt độ cơ thể của .

Cánh tay Tùy Xán Nùng lực, Kỷ Linh cảm nhận một loại cảm giác áp bức đầy lạ lẫm. Mà là ảo giác của Kỷ Linh , cảm giác cảm xúc của Tùy Xán Nùng dường như chút đúng.

Ngay tại khoảnh khắc cơ thể Kỷ Linh đụng tường, nụ hôn dừng .

Kỷ Linh nhíu mày, lúc Tùy Xán Nùng mới thở một , thẳng dậy, lùi về phía một bước : " xin , ..."

Kỷ Linh mặt Tùy Xán Nùng lắc đầu : "Không ."

Dường như cảm nhận điều gì đó, Kỷ Linh ngước mắt lên, ánh mắt lướt qua vai Tùy Xán Nùng và về phía cửa sổ khách sạn.

Sau đó, thấy tuyết trắng mềm mại đang bay trong trung.

Tuyết rơi .

Kỷ Linh đầu , đó đột nhiên nhón chân lên, kề sát mặt bên tai Tùy Xán Nùng, nhẹ nhàng một câu.

Tùy Xán Nùng giật .

Anh dường như thể tin mắt Kỷ Linh, một lúc mới lẩm bẩm hỏi một câu: "...Gì cơ?"

Kỷ Linh yên lặng .

"Tùy Xán Nùng," Kỷ Linh , “Chúng ?”

 

Loading...