Nồng Độ Bão Hoà - Chương 29: Cậu thật sự không biết tại sao à?

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:41:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy.

Kỷ Linh thấy trái cổ của Tùy Xán Nùng bỗng di chuyển lên xuống.

Sau đó thấy Tùy Xán Nùng hỏi: "Vì ?"

Kỷ Linh ngơ ngác, chỉ thể tiếp tục bịa theo câu : "Không vì cả, thể là do gần đây công việc mệt, đột nhiên cảm thấy... hoài niệm cuộc sống ."

"Tại nhất định là bây giờ chứ?" Tùy Xán Nùng hỏi, "Thật thể đợi đến ngày nghỉ sang năm, cũng sẽ nhiều ngày thể trở về mà."

Kỷ Linh cảm thấy góc độ đặt câu hỏi của Tùy Xán Nùng kỳ lạ.

Cậu khựng một chút mới : "Bởi vì, nắm c.h.ặ.t thời gian..."

Bởi vì lúc Tùy Xán Nùng là "thử ba tháng", nhưng Kỷ Linh mối quan hệ chỉ dừng ở ba tháng .

Kỷ Linh tận dụng từng ngày còn trong thời hạn để tạo kỷ niệm đẽ.

Sau đó Kỷ Linh tỏ tình với Tùy Xán Nùng ngày cuối cùng của ba tháng .

Lần Kỷ Linh sẽ với Tùy Xán Nùng tất cả thứ, cho thật thích từ lâu , cho tiếp tục chỉ với quan hệ "thử" nữa.

Kỷ Linh cũng hiểu tại Tùy Xán Nùng tò mò ngọn nguồn chuyện như . , việc cấp bách là tìm cách đ.á.n.h lừa và thuyết phục Tùy Xán Nùng .

"Có lẽ sang năm sẽ việc bận," Kỷ Linh đổi cách khác, "Có lẽ chúng sẽ bận bịu, cơ hội cùng chơi thế ít, cho nên ... nắm c.h.ặ.t thời gian về thăm nó."

"Cho nên thầy Tùy ," Kỷ Linh nhẹ giọng hỏi, "Anh thể dành một ít ngày nghỉ Giáng sinh cho ?"

Đôi mắt của Kỷ Linh trong veo, từ khi bọn họ quen đến nay, Tùy Xán Nùng từng thấy sự tha thiết và khát khao như trong mắt .

Một lúc Tùy Xán Nùng mới thở dài : "Được."

Tùy Xán Nùng cực kỳ sầu lo.

Anh cũng là từng du học, mấy năm sinh sống ở nước ngoài đúng là khó quên, nhưng Tùy Xán Nùng chỉ nhớ mỗi ngày chạy đến lớp đều khổ, khí trong lành nhưng đồng thời tia t.ử ngoại cũng mạnh kém, còn thường xuyên con sóc khổng lồ đột nhiên xuất hiện đường dọa cho giật .

Tóm thì hồi ức cũng đấy, nhưng Tùy Xán Nùng chắc chắn sẽ bất kỳ quyến luyến gì với quãng thời gian , gì đến ý nghĩ về thăm.

Chủ yếu là những lời do Kỷ Linh , cộng thêm biểu cảm nhăn nhó và mất tự nhiên của lúc , Tùy Xán Nùng cảm giác cứ sai sai đó.

— Cái thật sự đáng ngại. Tại một trẻ tuổi bỗng nhiên một ngày trở thăm nơi từng sống đó chứ?

Sở dĩ Tùy Xán Nùng đồng ý với Kỷ Linh, chủ yếu là vì cảm thấy dù cho từ chối, Kỷ Linh cũng khả năng sẽ một .

Chẳng bằng theo, còn thể an hơn một chút.

Chẳng mấy chốc đến giữa tháng mười hai. Đối với chuyến du lịch , ngay từ lúc bước lên máy bay, Tùy Xán Nùng bật chế độ cảnh báo ở mức cao nhất.

Khi bọn họ hạ cánh thì là xế chiều theo giờ nước Anh. Khí hậu của Luân Đôn khá ẩm ướt và lạnh, Kỷ Linh khoác lên một chiếc khăn quàng cashmere màu trắng.

Tùy Xán Nùng cũng thích Kỷ Linh mặc loại quần áo cảm giác dày nặng, dáng vẻ trông quấn c.h.ặ.t thế .

Sau khi đặt hành lý xuống, Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh mở điện thoại và nhấp ứng dụng "Như kế hoạch" trông quen mắt lúc ở cửa khách sạn.

Tùy Xán Nùng màn hình cụ thể những gì, nhưng loáng thoáng thể , Kỷ Linh hình như lập nhiều kế hoạch mới.

Kỷ Linh ngẩng đầu lên hỏi: "Chúng thể đu ?"

Tùy Xán Nùng mắt : "Được."

Liên quan tới đu , trong đầu hai hiện những ý nghĩ khác .

Trong đầu Tùy Xán Nùng là "độ cao cực kỳ khác thường" và "nguy hiểm nguy hiểm nguy hiểm", nhưng Kỷ Linh nghĩ là "địa điểm các cặp đôi nhất định check-in" và "bầu khí thích hợp để hôn ."

Vào lúc bánh xe đu chậm rãi lên, Tùy Xán Nùng sang Kỷ Linh ở đối diện, phát hiện ánh mắt tệ, nghiêm túc phong cảnh ngoài cửa sổ.

Trong lòng Tùy Xán Nùng cũng mềm mại theo.

Anh hỏi: "Sao , ở Luân Đôn nhiều năm , đó từng đu với bạn ?"

Kỷ Linh Tùy Xán Nùng lắc đầu.

"Khi còn học, hình như mỗi ngày đều bận rộn." Kỷ Linh , "Mà lúc qua với bạn bè cũng chỉ cùng siêu thị hoặc là ăn cơm thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-29-cau-that-su-khong-biet-tai-sao-a.html.]

Đu mất hai mươi phút để hết một vòng, gian khép kín thế thích hợp cho các cặp đôi ở chung với , đây là những gì Kỷ Linh thấy trong hướng dẫn mạng.

Thật Kỷ Linh rầu.

Bởi vì khi trong đu , theo bản năng đối diện với Tùy Xán Nùng, mà cách giữa hai thể là một chút tiếp xúc cơ thể cũng thể xảy .

nếu bây giờ lên xuống bên cạnh Tùy Xán Nùng, thì mục đích rõ ràng quá.

Kỷ Linh cảm thấy đáng tiếc, nhưng mấy ngày sẽ còn cơ hội khác.

Thế là đầu , nhích gần cửa sổ một chút, tiếp tục xem phong cảnh bên ngoài.

Tùy Xán Nùng trả lời tin nhắn xong, lúc ngẩng đầu lên phát hiện Kỷ Linh ở tít ngoài rìa, dựa trán lớp kính trong suốt, đang yên lặng dòng sông bên .

Mặc dù một lớp kính thật dày bảo vệ, nhưng Tùy Xán Nùng vẫn nhíu mày.

Kỷ Linh đang quan sát mặt sông, đột nhiên cảm giác một bàn tay nắm lấy vai , đó liền rơi trong vòng tay ấm áp, mang theo thở quen thuộc.

Tùy Xán Nùng chủ động bên cạnh Kỷ Linh, dùng tư thế bảo vệ kéo Kỷ Linh lòng. Anh : "Đừng gần cửa sổ quá."

Lực tay của Tùy Xán Nùng mạnh, Kỷ Linh chỉ thể thẳng dậy, chút ngơ ngác, nhận tư thế của thể là trông nguy hiểm.

Mặc dù thẳng tắp thế chẳng phong cảnh gì cả, nhưng nhịp tim của Kỷ Linh vẫn đập nhanh.

Kỷ Linh ngẩng mặt lên với Tùy Xán Nùng: "Bây giờ chúng ... đang ở trong đu đó."

Tùy Xán Nùng : "Ừm."

Kỷ Linh : "Chúng là một đôi."

Tùy Xán Nùng: "."

Kỷ Linh gì thêm.

Một lúc Tùy Xán Nùng mới 'ồ' lên một tiếng, mỉm cúi đầu : " hiểu ."

Lúc bước xuống đu , mặt Tùy Xán Nùng và Kỷ Linh đều đỏ.

Khăn quàng cổ của Kỷ Linh xộc xệch, thế là Tùy Xán Nùng bên bờ sông, cúi đầu kiên nhẫn giúp buộc nữa.

Sau đó bọn họ dạo dọc theo bờ sông một lát.

Phong cảnh bên bờ sông , Kỷ Linh một bước nhỏ hướng sang sông, Tùy Xán Nùng đột nhiên kéo cánh tay : "Chú ý an ."

Kỷ Linh còn kịp phản ứng thì thấy Tùy Xán Nùng dừng chân , trực tiếp từ bên tay trái sang bên tay của Kỷ Linh, ngăn cách với sông một ngắn.

Kỷ Linh sửng sốt, trong lòng bắt đầu cảm thấy khó hiểu.

Hồi giúp Lâm nhặt lá cờ, và cả bơi nữa, Kỷ Linh loáng thoáng cảm nhận , dường như Tùy Xán Nùng là một ý thức an cao.

Thật điều vấn đề gì, nó cho thấy lịch sự, cũng quan tâm đến khác.

Kỷ Linh cảm thấy, dường như Tùy Xán Nùng căng thẳng quá, bởi vì lúc, thậm chí còn căng thẳng... như một phản xạ điều kiện.

Tùy Xán Nùng chú ý thấy sắc mặt của Kỷ Linh nên hỏi: "Sao ?"

"Không gì." Kỷ Linh lắc đầu , "Chỉ là cảm giác, dường như là một cẩn thận."

Tùy Xán Nùng ngạc nhiên hỏi: "Vì thế?"

" cũng nữa." Kỷ Linh cân nhắc tìm từ mới , "Chỉ là cảm giác lúc mấy chuyện mạo hiểm một chút, sẽ... cẩn thận hơn khác nhiều thôi."

Tùy Xán Nùng im lặng một hồi.

Bầu khí vốn nhẹ nhàng, Kỷ Linh bắt đầu cảm thấy hối hận, nhận hình như sai .

Kỷ Linh ngước mắt lên, định gì đó để bù đắp thì phát hiện Tùy Xán Nùng chằm chằm. Ánh mắt sâu thẳm, cảm xúc trong đôi mắt dường như phức tạp.

Sau đó Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng mặt .

Tiếng gió bên bờ sông lớn, mãi mới thấy Tùy Xán Nùng nhẹ giọng hỏi: “Cậu thật sự... tại ?”

 

Loading...