Nồng Độ Bão Hoà - Chương 18: Yêu đương

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:41:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Đã lâu Kỷ Linh loại cảm giác gánh vác trách nhiệm thế .

Cậu nghiêm túc lên mạng một vài điều tra, phát hiện loại nấm phôi xác suất thành công thật sự cao, nhưng nó vẫn yêu cầu nhất định về khí, độ ẩm và nhiệt độ.

Kỷ Linh xem một vài trường hợp của những từng mua, phát hiện lượng nấm cũng nhất định, một nấm chăm sóc , một túi nấm phôi chỉ vài cái nấm nhỏ quắt queo, nhưng nếu chăm sóc , nó thể mọc một đống nấm lớn cực kỳ xinh .

Kỷ Linh hy vọng thể giúp Tùy Xán Nùng trồng những cây nấm thật .

Nửa tiếng khi hồi chuông tan học vang lên, Kỷ Linh đến cửa phòng học của Tùy Xán Nùng.

Trên tường của phòng học dán ảnh Darwin và 23 cặp NST, còn một tấm áp phích vẽ chuỗi thức ăn, xem nét vẽ thì chắc là của học sinh.

Tấm áp phích thoáng qua thì thấy bình thường, nhưng Kỷ Linh chú ý thấy đỉnh của chuỗi thức ăn là động vật hung dữ như hổ sư t.ử, mà là hình hoạt hình vẽ Tùy Xán Nùng.

Trong phòng học, Tùy Xán Nùng đang trao đổi thành tích kiểm tra với một học sinh.

Nhìn thấy Kỷ Linh ở cửa phòng học, Tùy Xán Nùng vẫy tay với , chỉ phía : " đặt mấy túi nấm phôi ở đó hết, sẽ đến ngay."

Mười phút , Tùy Xán Nùng rốt cuộc cũng kết thúc cuộc trò chuyện với học sinh.

Anh lên, phát hiện Kỷ Linh sắp xếp mấy túi nấm phôi gọn gàng cả . Còn thì đang phía bàn học, màn hình điện thoại mà ghi chép gì đó giấy ghi chú.

Tùy Xán Nùng chút tò mò hỏi: "Thầy đang ?"

Kỷ Linh giật , ngước mắt lên Tùy Xán Nùng : " đang tra tên khoa học tiếng Anh của nấm."

"Bởi vì thầy là hai tuần nữa cho học sinh xem mà." Cậu , "Cho nên cảm thấy nếu dán tên khoa học tiếng Anh của nó lên, lúc quan sát sẽ tiện cho các em hơn, cũng thể học một vài thứ nữa."

Tùy Xán Nùng thấy lòng rung động đến lạ, "ừm" một tiếng : "Làm phiền thầy ."

Kỷ Linh lắc đầu : "Không ."

Tùy Xán Nùng suy nghĩ một lát cũng chuyển chậu nguyệt quý lên bàn, đó ở đối diện Kỷ Linh, bắt đầu tỉa cành cho chậu nguyệt quý.

Lúc ngẩng đầu lên, phát hiện Kỷ Linh đang chăm chú.

"Thầy Tùy, thể cho mượn kéo của thầy một lát ?" Kỷ Linh , "Trong phần hướng dẫn cắt màng nhựa phía túi nấm phôi."

Tùy Xán Nùng sửng sốt, đưa kéo cho Kỷ Linh.

Màng nhựa cứng, còn bọc c.h.ặ.t nên Kỷ Linh cắt nó dùng hết sức.

Hai mắt Tùy Xán Nùng vẫn luôn đặt tay Kỷ Linh và cây kéo, bên cạnh mà thấy sợ dùm , cuối cùng thật sự nhịn nữa, dậy lấy cây kéo khỏi tay Kỷ Linh : "Thôi để cắt giúp thầy ."

Kỷ Linh ngạc nhiên, đó khẽ "ừm" một tiếng.

"Thật thì bây giờ là giờ tan ." Tùy Xán Nùng cắt , "Chúng cũng quen như , đừng gọi thầy nữa, cứ gọi tên ."

Tùy Xán Nùng Kỷ Linh "Được".

Tùy Xán Nùng giúp Kỷ Linh khoét một cái lỗ mỗi túi nấm phôi, Kỷ Linh cúi đầu, bắt đầu dùng cái bình tưới nhỏ mà phun nước đều đều.

Lúc nhặt đống cành lá cắt rơi bàn ném thùng rác, Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh nghiêm túc gọi tên : "Tùy Xán Nùng."

Tùy Xán Nùng đầu .

Kỷ Linh hỏi: "Hôm nay chúng cùng ăn tối ?"

Và thế là bọn họ đến một nhà hàng bít tết mới mở ở gần trường.

Kỷ Linh đối diện Tùy Xán Nùng, thấy cắt từng miếng ăn mà là nghiêm túc cắt hết đĩa bít tết thành những phần cực kỳ đều .

Thật , ngoài những lúc thỉnh thoảng sẽ hành động hoặc lời khiến Tùy Xán Nùng hú vía, thì phần lớn thời gian ở bên Kỷ Linh, Tùy Xán Nùng đều một loại cảm giác khó hình dung.

Anh phát hiện thích quan sát những cử chỉ nhỏ của .

Cũng chẳng hiểu luôn ở bên Kỷ Linh lâu thêm một chút, chuyện nhiều hơn, hoặc thậm chí chỉ là yên lặng bên , Tùy Xán Nùng cũng sẽ cảm thấy cực kỳ thoải mái và nhẹ nhàng.

Đồng thời, thời gian ở bên Kỷ Linh càng nhiều, trong lòng Tùy Xán Nùng càng khó chịu, mãi vẫn thể hiểu một như cứ khăng khăng...

Bò bít tết giữ lửa , Kỷ Linh ăn no nê căng bụng.

Đây là một đêm khí , lúc đầu và Tùy Xán Nùng trò chuyện về tiến độ của buổi triễn lãm khoa học, đó tới vài học sinh nghiệp năm ngoái.

Kỷ Linh cảm thấy khi đối mặt với Tùy Xán Nùng, hình như chuyện cũng ngốc lắm.

Kỷ Linh khát nước, nhưng nước bàn uống hết , bây giờ chỉ rượu vang đỏ kèm theo bữa ăn thôi, nhưng Kỷ Linh dám chạm rượu lúc ở chung với Tùy Xán Nùng.

Kỷ Linh cúi đầu cắt một miếng thịt bò, định ăn thêm hai miếng nữa dừng thì thấy Tùy Xán Nùng đột nhiên gọi tên .

Kỷ Linh ngước mắt lên, thấy vẻ mặt của Tùy Xán Nùng dường như do dự.

"...Không gì, cứ ăn của ." Tùy Xán Nùng , "Chỉ là thời gian cảm thấy thoải mái khi ở cùng với thôi, là hai đừng về trường học và học sinh nữa, tâm sự về chuyện của ."

Tay cầm d.a.o của Kỷ Linh dừng , : "Được."

"Thế , để cho công bằng thì hai phiên đặt câu hỏi nhé." Tùy Xán Nùng ngẫm nghĩ , "Chỉ thể thật thôi đó."

Kỷ Linh : "Được."

Tùy Xán Nùng gật đầu : "Vậy hỏi nha."

Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng thẳng dậy, hai tay đan đặt bàn, chăm chú mắt Kỷ Linh, vẻ mặt hết sức tập trung.

Anh hỏi: "Cho đến bây giờ, gì cũng , thầy trải qua biến cố lớn gì trong đời?"

Thật đây là một câu hỏi riêng tư, nhưng Kỷ Linh ngại trả lời.

Nhận Tùy Xán Nùng về quá khứ của , Kỷ Linh suy nghĩ một hồi lâu, cảm thấy cần chuyện khiêm tốn một tí.

Vì thế Kỷ Linh trả lời: "Thật cuộc sống của vẫn luôn bình thường."

"Tính cách cũng quyết định , nên cuộc sống của d.a.o động gì quá lớn cả." Kỷ Linh ngẫm nghĩ với Tùy Xán Nùng, "Cha ly hôn khi học cấp ba, một nước ngoài du học, đến vài năm thì quyết định về nước phát triển... Đấy là vài bước ngoặt nhiều trong cuộc đời ."

" giỏi giao tiếp với lắm, cho nên mấy năm nay dường như vẫn luôn bình , sóng to gió lớn gì hết." Cậu dừng một chút tiếp, "Chỉ là đôi khi... lẽ là vô vị quá."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-18-yeu-duong.html.]

Kỷ Linh nhiều chuyện cá nhân với Tùy Xán Nùng, trông vẻ bình tĩnh, giọng điệu cũng vô cùng nhẹ nhàng bâng quơ.

Tùy Xán Nùng mơ hồ cảm thấy gì đó đúng, bởi vì nhiều khi đến chủ đề liên quan đến , đều sẽ vô thức nhắc tới những khoảnh khắc nổi bật của .

Cái khác thì Tùy Xán Nùng , nhưng nhớ rõ Thomas từng tiết lộ rằng Kỷ Linh nghiệp từ một trường khoa học công nghệ nổi tiếng ở Anh, nhưng thậm chí còn nhắc tới chuyện với Tùy Xán Nùng.

Kỷ Linh trực tiếp dùng từ "bình thường" như để khái quát cuộc đời trong hai thập kỷ qua.

"...Đừng nghĩ , ưu tú mà." Tùy Xán Nùng , "Hơn nữa, đôi khi bình thường cũng là một kiểu mà, là thứ mà nhiều đều đó."

Kỷ Linh Tùy Xán Nùng, khe khẽ "ừm" một tiếng.

Trong lòng Tùy Xán Nùng chút bất an, nhưng cũng chỉ thể thở hắt một : "Đến lượt thầy hỏi đó."

Kỷ Linh mím môi, Tùy Xán Nùng thấy vẻ do dự.

Anh thấy Kỷ Linh hỏi: "Thầy Tùy thích kiểu con gái thế nào?"

Chủ đề đột nhiên chuyển từ quá khứ sang tới chuyện tình yêu nên đột ngột, nhưng Tùy Xán Nùng cũng cảm thấy bình thường, dù ai cũng tò mò về thứ mà.

"Một bụng, thể chuyện thiết và vài sở thích chung với ." Tùy Xán Nùng ngẫm nghĩ , " thật yêu đương bao giờ nên cũng thể cụ thể là thích kiểu gì ."

Kỷ Linh im lặng một lát khẽ gật đầu.

"Mà cũng nhất thiết là con gái ." Tùy Xán Nùng suy nghĩ, hào phóng mà , "Với thì chỉ cần là hạp tư tưởng và thể thoải mái ở chung, cảm thấy thể thử qua một chút."

Tùy Xán Nùng cảm thấy hổ khi kể chuyện độc từ trong trứng cả, yên tâm, bởi vì Kỷ Linh là một đáng tin cậy mà.

Một lúc lâu , Tùy Xán Nùng mới thấy Kỷ Linh khẽ "" một tiếng.

Tùy Xán Nùng Kỷ Linh cầm ly rượu lên, thong thả nhấp một ngụm. Sau đó ngước mắt lên Tùy Xán Nùng, đôi mắt trông vẻ ướt át và xinh hơn khi ở ánh đèn.

Tùy Xán Nùng thấy : "Như đó."

Tùy Xán Nùng "ừm" một tiếng, chú ý tới vẻ mặt của Kỷ Linh, bởi vì nhận đến lượt đặt câu hỏi .

Tùy Xán Nùng vẫn quên ý định ban đầu, quyết định cho câu hỏi của trở nên sắc bén hơn một chút.

Chung quy thì trồng nấm là giải pháp lâu dài, Tùy Xán Nùng cảm thấy nút thắt trong lòng Kỷ Linh là gì, thì mới thể bốc t.h.u.ố.c đúng bệnh .

Vì thế Tùy Xán Nùng hỏi: "Kỷ Linh, điều gì hài lòng với cuộc sống hiện tại ?"

Nhận thấy câu hỏi bất , Tùy Xán Nùng cân nhắc cách dùng từ của một chút: "Kiểu như là... chuyện gì đó vẫn luôn thấy buồn rầu á? Đổi cách khác nhé, hiện tại chuyện gì đột nhiên xảy thể khiến thầy lập tức thấy vui vẻ ?"

Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh im lặng một lúc.

Chốc lát , Kỷ Linh thong thả : "Tuần ... giúp học sinh chuẩn cho buổi triển lãm khoa học thật sự mệt, nếu nó thể kéo dài thời hạn đến tháng , hoặc là một giáo viên khác đến giúp thì mấy."

Tùy Xán Nùng : "Vừa trả lời câu hỏi của thầy nghiêm túc đó, thầy thể qua loa với như nhỉ?"

Kỷ Linh mặt Tùy Xán Nùng, cảm thấy chút hoang mang.

Sở dĩ trả lời là vì cảm thấy cũng gì gọi là "phiền lòng" cả, Kỷ Linh thật sự khá hài lòng với tình hình cuộc sống hiện tại của .

"Vào ngày Halloween tháng , Lâm mời cùng đến chợ để bán những chiếc đèn bí đỏ mà học sinh điêu khắc." Kỷ Linh cẩn thận suy nghĩ , " mà Louis đang theo đuổi Lâm, hy vọng thể từ chối lời mời của Lâm, kẹp giữa hai bọn họ."

"Cho nên hy vọng sự kiện Halloween tháng tới thể hủy bỏ." Kỷ Linh nghiêm túc với Tùy Xán Nùng.

Đây cũng xem như là dưa đột nhiên xuất hiện, nếu vì bản còn "nhiệm vụ" thì Tùy Xán Nùng thật sự hóng hớt tiếp cho xong .

đây cũng là câu trả lời mà Tùy Xán Nùng lúc , vì tạm dừng một lát, lắc đầu với vẻ thất vọng và : " cảm thấy, cái hình như là chuyện phiền lòng của Louis mà?"

Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh khựng .

Cậu im lặng thật lâu cụp mắt xuống, cầm ly rượu lên và nhấp một ngụm lớn.

Tùy Xán Nùng nhận bầu khí dường như đột nhiên chút sai sai, cảm giác thể hùng hổ quá, vì thế nhanh ch.óng : "Không , thật -"

"Nếu thầy về những chuyện phiền lòng khác, thì thật là cũng một cái coi là ." Kỷ Linh đột nhiên lên tiếng.

Tùy Xán Nùng còn kịp phản ứng thì Kỷ Linh tự tiếp: "...Thật mấy năm nay, và cha chỉ liên lạc đôi chút những dịp lễ tết thôi."

"Mặc dù bên cạnh vài bạn thể chuyện , nhưng khi ở chung thì luôn nắm c.h.ặ.t chuẩn mực phù hợp với xã giao." Cậu .

"Chẳng hạn như thể nhận lời mời của Lâm, cũng thể trực tiếp với Louis rằng Lâm thích ." Kỷ Linh , " cũng thể với cả hai rằng mới là thấy rầu nhất giữa bọn họ."

Tùy Xán Nùng trầm ngâm một lát : " hiểu mà, xã giao sẽ cảm thấy mệt mỏi."

Kỷ Linh gật đầu, một lúc lâu : "Đôi khi cảm giác, dường như vẫn luôn chỉ một ."

"Một thì , nhưng mà mỗi ngày đều vẻ như là... đang copy paste ." Kỷ Linh , " cảm giác như mười năm chọn đại một ngày nào đó thì cũng vẫn giống y như hôm nay , chỉ hai thứ thể xuất hiện đổi thôi, chắc là sự lão hóa của và khí hậu bên ngoài ."

Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng đột nhiên ngẩn .

Thật lời của Kỷ Linh đều là sự thật cả. Chỉ là với Tùy Xán Nùng rằng những điều đều là cảm nhận khi gặp .

Hiện tại, mỗi một ngày đối với Kỷ Linh mà , từ lâu bắt đầu trở nên khác biệt , bởi vì điều gì đó để mong chờ.

Không là vì tác dụng của cồn , Kỷ Linh đột nhiên cảm thấy dũng khí chẳng hiểu từ .

"Cho nên ... yêu đương một ." Cậu với Tùy Xán Nùng.

"Cũng giống với như , quan trọng là nam nữ, chỉ cần đủ nhiệt tình và bụng, sẵn lòng lắng giọng của ." Cậu , " để một tới biến đổi lượng trong cuộc sống của ."

" trải nghiệm cảm giác thể mở rộng cửa lòng với một ."

Kỷ Linh Tùy Xán Nùng, rõ ràng giọng của khẽ, nhưng truyền rõ tai : "Và cả mùi vị của yêu , nắm tay, cái ôm và nụ hôn nữa."

...

Giới Thái Hồ Hồ:

Tiểu Kỷ: Điên cuồng chỉ rõ.

Thầy Tùy (suy tư): ...Hả? Có nghĩa là tạm thời thầy sẽ c.h.ế.t, miễn là còn đang yêu ?!

 

Loading...