Nồng Độ Bão Hoà - Chương 17: Gửi gắm
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:41:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Vẻ mặt Tùy Xán Nùng phức tạp, trông khá lo âu, nhưng vẻ do dự nên , biểu cảm như khiến Kỷ Linh ngẩn .
“Kỷ Linh ,” đó thấy Tùy Xán Nùng , “ thể nhận .”
Đây là đầu tiên Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng gọi là “thầy Kỷ” ở trường, mà nghiêm túc và trang trọng gọi đủ họ tên như .
Trái tim Kỷ Linh bỗng chốc chùng xuống, cảm thấy mất mát.
mà , nếu quyền tặng thì Tùy Xán Nùng tất nhiên cũng quyền từ chối.
Trong phòng học của Tùy Xán Nùng trồng nhiều hoa cỏ , lẽ tăng thêm gánh nặng cho bản . Tuy rằng chút hiểu, nhưng Kỷ Linh vẫn Tùy Xán Nùng khó xử.
Kỷ Linh nhẹ nhàng chớp mắt, cố gắng cho trông thật bình tĩnh.
Cậu ngẩng mặt lên, tỏ bình thường và gật đầu: “Không , trong phòng thầy nhiều hoa mà.”
Tùy Xán Nùng há miệng , lời nào.
Những lời và hành động đưa hoa của Kỷ Linh giống như xuất phát từ một nguyên nhân đặc biệt gì đó, nóng lòng giao chậu hoa cho .
Nếu Tùy Xán Nùng chăm sóc, hoa chắc chắn thể phát triển .
Vấn đề của Tùy Xán Nùng bây giờ là Kỷ Linh thật sự chán nên tiếp tục trồng, là vì một lý do khác, thể chăm nữa.
“ thể nhận nó…” Tùy Xán Nùng tạm dừng một chút, gian nan mở miệng, “Là vì thầy trồng hoa lâu lắm , còn chăm sóc nó cẩn thận như nữa, trong phòng học của nhiều hoa cỏ, thể bảo đảm thể quan tâm nó đủ .”
Kỷ Linh Tùy Xán Nùng gì.
“Hoa cỏ cũng sinh mệnh, nghĩ thầy trồng lâu như , chắc là cũng bỏ mà nhỉ.” Tùy Xán Nùng một nhiều, “Nếu thầy đừng đưa nó cho khác, thầy hãy tiếp tục chăm sóc nó đến mùa xuân năm nhé.”
Lời của Tùy Xán Nùng ý sâu xa, chăm hoa là một chuyện, đồng thời cũng ám chỉ Kỷ Linh sống , chẳng qua Tùy Xán Nùng Kỷ Linh thể hiểu .
Vẻ mặt Kỷ Linh trông hoang mang.
gì thêm, cuối cùng chỉ “ừm” nhẹ một tiếng với Tùy Xán Nùng: “ hiểu .”
Tùy Xán Nùng cảm giác Kỷ Linh hiểu gì cả.
Tuy rằng khuyên nhủ Kỷ Linh tạm thời đem hoa về, nhưng đường trở về phòng học, trong lòng Tùy Xán Nùng cũng mấy nhẹ nhõm.
Một là vì Tùy Xán Nùng phát hiện, lúc rời , vẻ mặt Kỷ Linh chút mất mát.
Tùy Xán Nùng thể diễn tả biểu cảm của Kỷ Linh lúc đó, lẳng lặng ở bên cạnh chậu nguyệt quý, mắt rũ xuống, biểu cảm mặt hình như chút mờ mịt, giống như khổ sở.
Tùy Xán Nùng thấy khó chịu trong l.ồ.ng n.g.ự.c, chỉ mà mặt Kỷ Linh thêm lát nữa, thì khả năng sẽ nhận chậu nguyệt quý thật.
Hai là vì nhận , hiện tại Kỷ Linh đang lên kế hoạch cho chuyện gì đó, bắt đầu giao những thứ quan trọng mà khó thể dứt bỏ cho khác.
Điều khiến Tùy Xán Nùng cảm thấy cực kỳ bất , bởi vì rõ kế hoạch của Kỷ Linh là gì.
Cho nên Kỷ Linh bây giờ đang cho Tùy Xán Nùng một cảm giác khác gì bàn chuyện hậu sự, Tùy Xán Nùng chỉ bây giờ thể nhận chậu hoa , cũng dám nhận, sợ.
thì ích gì , khi từ chối, Kỷ Linh thể giao chậu hoa cho khác, ý nghĩ của sẽ mảy may đổi một tí ti nào.
Tùy Xán Nùng thật sự đau đầu nổ não.
Anh hít sâu một lên, quyết định thả rỗng cái đầu một lát, tưới nước cho đống hoa trong phòng học.
Chậu cà chua nhỏ mà Cindy và Shirley trồng đang phát triển , mấy hôm bọn nhỏ dùng đũa để trụ cho cây, chắc là non nửa tháng gì đó nữa là thể nụ và kết quả nhỏ .
Mỗi ngày khi tan học hai chị em đều sẽ đến phác họa cà chua nhỏ thật lâu, Cindy với Tùy Xán Nùng rằng, trong tuần thi, chậu cà chua tiếp sức cho bản tới trường, nó coi như là nơi gửi gắm duy nhất của bọn họ.
Tiếp sức… Gửi gắm…
Tùy Xán Nùng chằm chằm đám lông tơ cây cà chua một lát.
Anh chợt nảy một ý nghĩ.
...
“Ở đây em thể giới thiệu về phân loại giảm chấn, cuối cùng là thêm một vài giải thích cho tần riêng,” Kỷ Linh , “Vậy thì sẽ trôi chảy hơn.”
Cindy chằm chằm máy tính một lát chỉ màn hình và : “ mà chỗ vẫn còn nhiều chỗ trống ạ, em thể tăng kích thước phông chữ lớn hơn một chút thầy…”
Shirley : “Nếu mà cho to hơn nữa thì lúc in sẽ lớn hơn đầu chị luôn đó!”
Cindy xụ mặt gì.
“Trước tiên cứ bổ sung hai phần mà thầy , lẽ xuống sẽ điền đầy chỗ trống thôi, cuối cùng các em thể bổ sung thêm một vài hình ảnh nữa.” Kỷ Linh , “Các em thành , đừng lo lắng nữa, hãy về nhà .”
Shirley và Cindy chọn chủ đề “Cộng hưởng của những cây cầu” cho triển lãm khoa học, nhưng mà nội dung liên quan ở trong sách giáo khoa khá ít, mà ngay từ đầu tiến độ của bọn họ cũng nhanh.
mà thái độ của hai cô bé nghiêm túc nên Kỷ Linh cũng sẵn lòng chỉ bảo thêm cho bọn họ.
Vào giờ nghỉ trưa hoặc là khi tan học, Kỷ Linh sẽ phụ đạo thêm để giúp bọn nhỏ nâng cao tiến độ lên một chút.
Hai cô gái nhỏ đeo cặp sách ở cửa và chào tạm biệt Kỷ Linh, cũng vẫy tay với bọn họ.
Bận rộn cả một buổi chiều, Kỷ Linh cảm thấy mệt, đột nhiên rảnh rỗi cũng nên gì.
Kỷ Linh dừng mắt bên chậu nguyệt quý đặt ở cửa sổ, một lúc lâu mới dời mắt lên, bắt đầu lau cái bảng trắng ở phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-17-gui-gam.html.]
Kỷ Linh mới thu dọn đồ đạc của , đến cửa phòng học chuẩn tắt đèn thì đột nhiên tiếng động từ đầu hành lang bên .
Kỷ Linh đầu , phát hiện vẫn là Shirley và Cindy, bọn nhỏ đeo cặp sách, thở hồng hộc chạy về phía Kỷ Linh.
“Sao ?” Kỷ Linh sửng sốt, “Hai em để quên gì đó ?”
Shirley lắc đầu, : “Thầy Kỷ ơi, thầy Tùy bảo bọn em với thầy là đến phòng học của thầy một chuyến ạ.”
“Thầy còn bảo bọn em giúp thầy nữa ạ.” Cindy bổ sung, “Thầy là tụi em chuyển chậu nguyệt quý ở phòng thầy sang phòng học của thầy ạ.”
Khi Kỷ Linh đến cửa phòng học Sinh thì thấy Tùy Xán Nùng đang đưa lưng về phía và mân mê thứ gì đó trong phòng học.
Hai cô gái nhỏ đặt chậu nguyệt quý một cái bàn học, Cindy chỉ một cây xanh nho nhỏ cho Kỷ Linh và : “Thầy Kỷ xem nè, đây là cây cà chua mà bọn em trồng đó ạ.”
Kỷ Linh : “Trông tươi quá.”
Đồng thời Kỷ Linh cũng chú ý thấy trong phòng học của Tùy Xán Nùng thật sự trồng nhiều hoa cỏ, hơn nữa hầu hết các chậu đều dán tên học sinh.
Chẳng hạn như cái chậu dán giấy ghi chú “Shirley&Cindy” .
Shirley và Cindy chào tạm biệt Kỷ Linh, đến khi đầu thì phát hiện Tùy Xán Nùng xoay , đang mỉm .
Kỷ Linh Tùy Xán Nùng, cảm giác đang đơ mặt, bỗng chốc nên gì mới .
Tùy Xán Nùng trực tiếp mở lời : “Thầy Kỷ, nghĩ , cứ một chậu hoa mãi thì sẽ chán, nên thể chăm giúp thầy chậu nguyệt quý .”
“ mà để trao đổi, thầy thể cũng giúp một chuyện ?” Tùy Xán Nùng .
Thái độ của Tùy Xán Nùng đột nhiên đổi Kỷ Linh ngẩn , một lúc mới : “Được chứ.”
Tùy Xán Nùng “ừm” một tiếng, đó Kỷ Linh thấy xoay , từ phía lấy một cái chậu nhựa lớn.
Trong chậu thứ gì đó… Kỷ Linh thể miêu tả kết cấu của nó, trông cứ như một khối thạch cao hình trụ màu trắng, chỉ là bề mặt thô ráp hơn, còn bọc trong một lớp vải màng trong suốt.
“Đây là chậu nấm đó thầy.” Tùy Xán Nùng , “Thật nó là phôi nấm, mặc dù bây giờ trông như cục bùn đông đặc , nhưng nó sẽ bắt đầu phát triển khi xé lớp màng và phun nước theo quy luật.”
“Có thể nấm nhiều .” Tùy Xán Nùng về phía Kỷ Linh, “Và nấm mọc thể ăn thiệt đó.”
Kỷ Linh sửng sốt trong giây lát.
“Gần đây mới mở một chương đa dạng sinh học cho lớp mười một, chương thật sự nhàm, cho nên nghĩ đến việc trồng một ít nấm thật, thì thể bắt kịp tiết học về nấm hai tuần .” Tùy Xán Nùng , “ mà phòng hoa hòe thầy cũng thấy đó, bây giờ lo xuể .”
“Cho nên nhờ thầy giúp .” Anh , “Thầy Kỷ, thời gian thầy thể chạy tới phòng học của nhiều hơn và giúp trồng nấm thật ?”
Tùy Xán Nùng nhấn mạnh chữ “thật ” thêm một chút.
Nấm là đó Tùy Xán Nùng thuận tay mua vài chậu để trồng chơi ở nhà, nó thể ít nấm thật, chúng khá là tươi , nhưng Tùy Xán Nùng vẫn thích trồng các loại cây xanh lá hơn.
Tùy Xán Nùng tranh thủ chiều nay tiết, trực tiếp chạy đến chợ mua một cái phôi nấm lớn, tổng cộng năm loại nấm khác đem về.
Bởi vì tìm một nơi gửi gắm bản cho Kỷ Linh, hoặc là một cái nhiệm vụ, tóm là một thứ thể níu kéo , tiếp sức cho sống lâu hơn nữa.
Mặc dù chu kỳ phát triển của nấm ngắn, nhưng Kỷ Linh rằng thích ăn nấm, cho nên Tùy Xán Nùng cảm thấy chuyện chắc là sẽ tăng hứng thú của .
Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh cúi đầu, yên tĩnh chằm chằm cái nấm phôi thật lâu, bước của chắc là đúng .
Vài giây trôi qua, Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh : “Không thành vấn đề.”
“ mà thầy Tùy , trồng nấm bao giờ cả.” Kỷ Linh do dự bổ sung, “ sợ trồng hư mất…”
Tùy Xán Nùng vội vàng ngắt lời : “Không , nó thật sự dễ trồng.”
Tùy Xán Nùng trực tiếp lấy một xấp giấy ghi chú, đầu tiên “Mr.Tùy” lên một tờ, dán chậu nguyệt quý.
Sau đó “Mr.Kỷ” lên một tờ khác và dán chậu nhựa túi phôi nấm.
“Một túi phôi nấm thể nấm hai , nếu nó thành công thì tuần thứ nhất thể cho bọn nhỏ dùng.” Tùy Xán Nùng với Kỷ Linh, “Đợt thứ hai chúng thể cùng ăn luôn đấy.”
“Loài nấm thích môi trường ẩm, mỗi ngày đều tưới nước cho nó, nên lẽ phiền thầy đến đây mỗi ngày .” Anh .
Thật , nếu Kỷ Linh cân nhắc cẩn thận một chút thì sẽ phát hiện logic trong mấy câu của Tùy Xán thật sự kỳ lạ.
Bởi vì tưới nước cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian, Tùy Xán Nùng thể tưới nước cho mấy cây hoa cỏ khác thì thuận tay phun nước cho nấm luôn mà.
Kỷ Linh chú ý tới điểm , bởi vì lúc Tùy Xán Nùng đang chân thành tha thiết, dáng vẻ trông như thật sự cần hỗ trợ.
Hơn nữa, Tùy Xán Nùng là “tưới nước mỗi ngày”, cách khác là thể tới phòng học của Tùy Xán Nùng mỗi ngày, Kỷ Linh cảm giác lý do gì để “Không” cả.
Kỷ Linh ngẩng mặt, nghiêm túc với Tùy Xán Nùng: “Được.”
Tùy Xán Nùng ghim c.h.ặ.t ánh mắt Kỷ Linh một lát, một lúc lâu mới : “Nếu thầy đồng ý thì nhất định đó.”
Kỷ Linh mờ mịt, bởi vì chỉ là tưới nước cho nấm thôi mà, vẻ mặt Tùy Xán Nùng nghiêm túc thế, giống như bọn họ đang một chuyện cực kỳ trọng đại .
lẽ là Tùy Xán Nùng thật sự quan tâm đến học sinh của . Kỷ Linh nghĩ, cho nên hy vọng nấm thể phát triển một chút, để cho học sinh càng cảm thấy hứng thú với tiết học hơn.
Vì thế Kỷ Linh gật đầu : “ là một luôn giữ lời hứa mà, sẽ .”
Cuối cùng Tùy Xán Nùng cũng thở phào một .
Chu kỳ phát triển của nấm hai tuần, nếu hai đợt nấm chỉnh thì một tháng.
Anh nghĩ, ít nhất là trong một tháng , chắc là nọ an .