Nồng Độ Bão Hoà - Chương 12: Thầy không muốn chờ nữa

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:41:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Lúc Tùy Xán Nùng mới nhận Kỷ Linh say .

Anh ngạc nhiên, bởi vì trạng thái của Kỷ Linh vẫn điềm tĩnh và trầm lặng như thường, nếu vì câu hỏi vô cớ gây rối , cùng với cái kiểu dò hỏi tới cùng đó của , Tùy Xán Nùng nhận điểm khác biệt gì so với bình thường.

Tùy Xán Nùng bạo dạn như Thomas, kẹp tóc đậu mầm cài ở trong trường thì , nhưng ngoài còn cài thì hổ.

" thích mà." Tùy Xán Nùng chỉ thể bịa lí do, "Bởi vì thích quá nên sợ đeo nó tới lui sẽ rớt mất, nên để ở trong cặp cho an ."

Kỷ Linh gì, tựa như đang xem xét tính chân thật của những lời .

"Ừm." Kỷ Linh gật đầu một cái, đó mới dặn dò, "Vậy thầy cất nó cẩn thẩn đó."

Vẻ mặt trông nghiêm túc, giống như một đứa trẻ đang lập lời hứa với khác, chẳng hiểu Tùy Xán Nùng thấy tim đập bịch bịch, một lúc mới đáp .

"Thầy Kỷ ?" Tùy Xán Nùng thử gọi, "Có là thầy, uống nhiều ?"

Kỷ Linh vốn còn đang ôm ly rượu, chằm chằm bình hoa nhỏ bàn.

Nghe ngước mắt lên, mặt Tùy Xán Nùng một lát, đó nhíu mày , mãi gì.

Tùy Xán Nùng thấy sợ, ngay khi cho rằng Kỷ Linh sẽ " say" hoặc là dứt khoát im lặng luôn gì, thì Kỷ Linh đột nhiên mở miệng.

"Tiếp theo, là một câu hỏi lớn bảy điểm." Kỷ Linh chậm rãi , "Hãy giải thích cho thầy , nguyên lý của MRI [1] là gì."

[1] MRI ( tắt của Magnetic Resonance Imaging): chụp cộng hưởng từ, một kỹ thuật thường dùng trong chẩn đoán y khoa để tạo những hình ảnh giải phẫu cơ thể nhờ từ trường và sóng radio.

Tùy Xán Nùng: "...?"

Hỏi một đằng trả lời một nẻo, xem tình trạng say xỉn nghiêm trọng hơn tưởng.

Tùy Xán Nùng chút dở dở , ngờ trong đời thể trải qua cảm giác giáo viên trả bài thứ hai như .

Tất nhiên là nguyên lý của nó , nhưng rõ, Kỷ Linh chắc chắn say , thể để Kỷ Linh uống tiếp nữa.

Tùy Xán Nùng lên, lén rút ly rượu trong tay Kỷ Linh , lừa gạt : "MRI là gì, là cộng hưởng từ hạt nhân đúng , nó thể phát hiện khối u và những biến đổi bệnh lý, và tính phóng xạ nữa..."

mà Kỷ Linh nắm c.h.ặ.t cứng cái ly trong tay, hề ý định buông .

"Em đến cách dùng , chỉ một điểm thôi." Kỷ Linh , " thầy hỏi em nguyên lý mà."

Đôi mắt Kỷ Linh tối, Tùy Xán Nùng cảm giác trông thất vọng.

Bây giờ Tùy Xán Nùng chỉ hét to lên một tiếng cứu pé mà thôi.

Tùy Xán Nùng từng gặp ít con ma men uống rượu kém, nhưng đây là đầu tiên gặp một con mê sảng khi uống say, mà còn thể tư tưởng và logic độc lập như .

Tùy Xán Nùng còn cách nào, chỉ thể mở điện thoại tìm vội cái nguyên lý của MRI, năm giây mới phát hiện, thể là hiểu tiếng cho lắm.

hắng giọng, dứt khoát cầm luôn điện thoại mà chữ đó: "Ừm... Bởi vì sự tự của hạt nhân nguyên t.ử, sự tròn sinh mômen từ..."

Sau khi vài dòng, Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh ngớ .

Tận dụng vài giây lúc Kỷ Linh đang ngẩn ngơ, Tùy Xán Nùng nhanh ch.óng với lấy ly rượu trong tay và đặt ở một khu vực tương đối an ngoài tầm của Kỷ Linh.

Sau đó Tùy Xán Nùng mở ứng dụng gọi xe trong điện thoại , mau mau đưa về, nếu lát nữa sẽ hỏi về hiện tượng quang điện và thí nghiệm khe Young mất thôi.

mà bây giờ quá muộn và ít xe gần đó, tài xế gọi điện thoại tới với Tùy Xán Nùng rằng đợi ít nhất mười lăm phút nữa mới đến .

Ngẩng đầu lên nữa, Tùy Xán Nùng phát hiện Kỷ Linh đột nhiên đưa mặt đến gần.

Ánh sáng mờ, Kỷ Linh nheo mắt , dường như rõ mặt Tùy Xán Nùng.

kiểm soát cách giữa hai lắm, động tác run rẩy, ch.óp mũi bọn họ suýt chút nữa chạm , thậm chí Tùy Xán Nùng còn thể ngửi mùi rượu nhàn nhạt Kỷ Linh.

Sau đó Kỷ Linh đột nhiên vươn tay .

Cậu nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Tùy Xán Nùng, như thể đang khích lệ.

"Thật tiến động Larmor trong đề cương thi năm nay." Kỷ Linh Tùy Xán Nùng, chậm rãi mà nghiêm túc , "Thầy em học chăm chỉ, nhưng đừng cái lúc thi nhé, để thời gian cho những câu hỏi , hiểu ?"

Đi quá , quá trời quá đất .

Mười phút ít nhất Kỷ Linh còn thể tra hỏi vụ cái kẹp đậu mầm, chứng tỏ là lúc đó vẫn Tùy Xán Nùng là ai.

mà bây giờ Tùy Xán Nùng nhận , lẽ Kỷ Linh còn là ai nữa , tám phần mười là coi như học sinh mà dạy .

Một lúc Tùy Xán Nùng mới cứng đờ : "Hiểu ."

Kỷ Linh dường như vô cùng hài lòng với câu trả lời .

Cậu đưa tay khỏi đầu Tùy Xán Nùng, cúi đầu chằm chằm lòng bàn tay trống trơn của , vẻ mặt trở nên hoang mang.

Ly rượu trong tay Tùy Xán Nùng lén lút trộm mất, vì thế thấy ngẩng đầu, ngơ ngác quanh bốn phía.

Không tìm ly rượu mất, Kỷ Linh yên tĩnh một lát, cuối cùng lựa chọn cầm chiếc bình hoa nhỏ mặt bàn trong tay.

Cậu cúi đầu, về với chế độ ngắt kết nối nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-12-thay-khong-muon-cho-nua.html.]

Tùy Xán Nùng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Điện thoại vang lên, xe mà Tùy Xán Nùng gọi đến. Anh cân nhắc một chút lựa chọn đưa Thomas vẫn đang ồn ào đòi thi Cambridge trong cơn mơ màng lên ghế phụ.

Đến khi Tùy Xán Nùng , phát hiện Kỷ Linh vẫn còn ôm bình hoa nhỏ của , ngoan ngoãn yên tại chỗ.

Tùy Xán Nùng thử kéo cánh tay Kỷ Linh, kéo khỏi chỗ , nhẹ giọng : "Chúng thôi, thầy Kỷ."

Kỷ Linh Tùy Xán Nùng với vẻ mặt khá nai tơ.

Một lúc Kỷ Linh dường như hiểu rằng rời khỏi chỗ ngay bây giờ, nhưng đặt bình hoa nhỏ xuống mà tiếp tục ôm trong n.g.ự.c, chậm rì rì về phía cửa.

Tùy Xán Nùng: "..."

Tùy Xán Nùng hiểu , hoặc là ly rượu hoặc là bình hoa, tóm trong tay Kỷ Linh nhất định cầm thứ gì đó.

Vấn đề là bình hoa nhỏ của quán , cứ lấy luôn như thì kì.

Tùy Xán Nùng do dự một chút, vẫn tiến lên phía , dùng sức rút cái bình trong tay Kỷ Linh và đặt chiếc bàn bên cạnh.

Kỷ Linh sững sờ thấy rõ.

Cậu trông vẻ bất lực và lo âu, theo bản năng vươn tay định lấy bình hoa của về, nhưng Tùy Xán Nùng tiến lên một bước và chắn mặt Kỷ Linh.

- đó Tùy Xán Nùng nắm lấy tay Kỷ Linh.

Tay đột nhiên một cái tay khác giữ c.h.ặ.t, Kỷ Linh đột nhiên yên tĩnh , vẻ khá hoang mang, trông càng giống như bình tĩnh .

Sau khi phát hiện chiêu dùng , Tùy Xán Nùng trực tiếp dùng tay thế cho bình hoa , do dự nữa mà kéo lên xe.

Thomas ở ghế phụ ngáy khò khò, Tùy Xán Nùng quyết định đưa Kỷ Linh về .

Kỷ Linh hợp tác một cách bất ngờ, yên lặng một lúc đứt quãng địa chỉ nhà .

Xe bắt đầu chạy một cách định, tài xế cách xa, chừng mười phút là đến nơi.

Tùy Xán Nùng chợt nhận , đêm nay, đến khi gặp , lẽ Kỷ Linh sẽ trở về với trạng thái im lặng, bình tĩnh và khách sáo như bình thường.

Có những lời bây giờ hỏi, thể còn cách nào câu trả lời rõ ràng.

Vì thế cân nhắc một chút, hỏi câu một nữa.

"Kỷ Linh," Tùy Xán Nùng hỏi, "Có thầy... vẫn luôn tâm sự gì đó ?"

Kỷ Linh chậm rãi đầu, về phía Tùy Xán Nùng.

Chẳng qua là , Kỷ Linh suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng cho đáp án khác, một cách mơ hồ: "Có đó."

Cậu mặt Tùy Xán Nùng, nghiêm túc suy nghĩ một lát, đó : "Bởi vì câu hỏi em trả lời , nên thầy thể với em."

" mà, em với các bạn khác ." Cậu bổ sung, "Cũng với giáo viên khác, với tất cả luôn."

Tùy Xán Nùng , Kỷ Linh còn đang xem học trò trả lời xuất sắc chuẩn bài đầy đủ khi lớp .

Anh tạm dừng một chút, chỉ thể phối hợp mà diễn tiếp: "Vâng."

Vì thế Kỷ Linh ghé sát mặt bên tai Tùy Xán Nùng, thẳng , nhưng vẻ ngại ngùng.

"Thật , thầy vẫn luôn một chuyện á." Cậu nhỏ giọng .

" mà thầy thể ." Sau đó Tùy Xán Nùng Kỷ Linh tiếp, "Bởi vì thầy, dường như đủ dũng cảm."

Hơi thở của Tùy Xán Nùng khựng .

Anh cảm giác nhiệt độ của tay chân bắt đầu giảm mạnh, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh mà hỏi: "...Chuyện gì ?"

Kỷ Linh trực tiếp trả lời .

"Thầy chỉ thể thử thăm dò thôi, từng chút từng chút một." Tốc độ của Kỷ Linh chậm , tạm dừng một chút, ngáp một cái, một lúc mới , "...Thầy , cuối cùng thầy thể thực hiện bước ."

"Vậy thì đừng ." Giọng của Tùy Xán Nùng run lên, nghi ngờ hỏi, "Tại ? Thầy còn trẻ mà -"

mà Kỷ Linh lắc đầu.

Cậu Tùy Xán Nùng , chỉ lo của : "Thầy chắc chắn ..."

"Thật hai năm ... vẫn lắm, cảm giác mãnh liệt như ." Cậu , " mà gần đây... gần đây đột nhiên xảy nhiều chuyện."

Kỷ Linh ngoài cửa sổ, đường cong của vành tai trông mềm mại, giọng khẽ đến nỗi Tùy Xán Nùng gần như thấy nữa: "Thầy cảm thấy ... hình như sắp nhịn ."

Gió ngoài cửa sổ lớn, Kỷ Linh về phía Tùy Xán Nùng, trong ánh mắt chút ánh sáng mơ hồ, lẽ là do cồn, đuôi mắt phiếm đỏ.

Cậu trông vẻ yên tĩnh mà ôn nhu, giống như ngay đó sẽ tan biến trong cơn gió .

Kỷ Linh dựa đầu ghế, trông vẻ mệt mỏi, lông mi run run vài cái, đó Tùy Xán Nùng thấy, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ .

Cậu với Tùy Xán Nùng: “Thầy chờ nữa.”

 

Loading...