Nồng Độ Bão Hoà - Chương 11: Chất vấn
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:41:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Kỷ Linh vì Tùy Xán Nùng lộ vẻ mặt như .
Cậu ngây một lúc giải thích với Tùy Xán Nùng: "Lá cờ do học sinh của Lâm vẽ thổi bay ngoài nên giúp cô —"
Tùy Xán Nùng trực tiếp ngắt lời .
Anh : "Thầy xuống đây ."
Kỷ Linh thấy hoang mang, chần chừ : " thử chút nữa, bởi vì..."
Tùy Xán Nùng chỉ nhanh ch.óng lặp : "Thầy xuống ."
Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng tới lui, trông vẻ nôn nóng, hít sâu một tiếp: "Để lấy giúp thầy, cao hơn, tư thế của thầy bây giờ nguy hiểm quá."
Kỷ Linh hiểu tại Tùy Xán Nùng cảm thấy tư thế nguy hiểm nữa.
Bệ cửa sổ cao đến ngang hông, mà ghế cũng vững, chuyện đều trong phạm vi an mà thể kiểm soát .
sắc mặt Tùy Xán Nùng trông cực kỳ nghiêm túc, Kỷ Linh cảm giác như cẩn trọng quá, tuy là Tùy Xán Nùng ý .
Kỷ Linh đầu thoáng qua lá cờ cành cây, cảm thấy thật sự với tới , lẽ để Tùy Xán Nùng lấy sẽ hiệu quả hơn.
Vì thế Kỷ Linh : "Được."
Kỷ Linh chậm rãi thụt về từ ngoài cửa sổ, cùng lúc đó, Tùy Xán Nùng ở phía Kỷ Linh cũng tiến lên phía vài bước và dựa sát .
Sau đó Tùy Xán Nùng đột nhiên đưa tay đỡ lấy eo Kỷ Linh.
Lần đưa tay của Tùy Xán Nùng xuất phát từ tâm lý bảo vệ, nhưng Kỷ Linh ngờ , mở to hai mắt, cơ thể cũng khẽ run lên.
Kỷ Linh lập tức vững, cứ như mà nghiêng ngả ghế.
Linh hồn bé nhỏ của Tùy Xán Nùng như nát tan cõi hư vô, bởi vì đằng Kỷ Linh là cánh cửa sổ đang mở toang.
Anh sợ Kỷ Linh ngã nên vội vàng đưa tay túm lấy cánh tay và kéo về phía .
Kỷ Linh vốn đang cố gắng giữ thăng bằng thì Tùy Xán Nùng kéo , cảm giác một ngoại lực đột ngột tác động, cách nào ghế, cứ như mà ngã ầm xuống.
Sau đó, cách giữa bọn họ đột nhiên trở nên gần.
Đến khi lấy tinh thần thì Tùy Xán Nùng phát hiện Kỷ Linh kéo rơi trong lòng .
Cằm đụng mái tóc mềm mại của , mà cùng lúc đó, mặt Kỷ Linh cũng chạm n.g.ự.c Tùy Xán Nùng, hai đều ngẩn tò te vài giây.
Tốc độ phản ứng của Kỷ Linh nhanh hơn một chút.
Tùy Xán Nùng thấy lùi về hai bước ngẩng đầu lên, lúc mới cảm giác trái tim trở về với l.ồ.ng n.g.ự.c.
Anh hít sâu một hỏi: "Thầy chứ?"
Kỷ Linh nâng tay lên, từ từ chạm mặt khẽ: "... ."
Hai má Kỷ Linh đỏ, Tùy Xán Nùng mà đưa tay lên sờ mặt nữa, lẽ là vì đụng trúng nên đau.
"Thầy thể chút ý thức an ?" Tùy Xán Nùng thở hắt , bỗng cảm thấy thật kiệt sức, "Lỡ mà thầy ngã xuống thiệt — "
Kỷ Linh Tùy Xán Nùng gì.
Thật giải thích là lỗ mãng hấp tấp như , nếu vì sự đụng chạm của Tùy Xán Nùng thì chuyện vững như thế.
, Tùy Xán Nùng bụng thật, chỉ là Kỷ Linh mờ mịt, rõ vì Tùy Xán Nùng cẩn thận đến .
Bầu khí giữa hai đột nhiên trở nên gượng gạo.
Cuối cùng Tùy Xán Nùng cũng bình tĩnh , chợt nhận chuyện với Kỷ Linh bằng giọng điệu vẻ tệ.
Chủ yếu là vì cái câu của Kỷ Linh ở hôm ăn lẩu lọt tai Tùy Xán Nùng, nó khác gì lời trăng trối lúc lâm chung cả.
Hai ngày nay đều thấy vô cùng hoảng sợ, mỗi ngày khi tan , đều đúng giờ chạy đến phòng học của Kỷ Linh để kiểm tra vết thương tay hồi phục thế nào .
Hôm nay lúc mua kẹp tóc, cảm thấy tâm tình của Kỷ Linh nên mới thả lỏng cảnh giác một tí.
Ngờ chỉ mới năm phút lơ là, Tùy Xán Nùng vứt rác, ngước mắt lên thấy Kỷ Linh ngay bên cửa sổ, lúc đầu óc bắt đầu cuồng.
Hầu kết chuyển động lên xuống, Tùy Xán Nùng : ", thật gánh — "
Anh còn xong thì Lâm vội vàng chạy tới, phía cô nàng còn dẫn theo cứu binh Thomas với vẻ mặt mờ mịt, trong tay cầm một cây thước dài.
Có đạo cụ hỗ trợ, lá cờ mắc ngoài cửa sổ lấy dễ dàng, vóc Tùy Xán Nùng cao nên giúp treo lá cờ lên nữa.
Lâm là rộng rãi nhiệt tình, cô nàng bảo dù cũng là thứ sáu, là chốc nữa thư giãn, tụ họp với một vài giáo viên trẻ tuổi khác một tí.
Thomas hớn hở đồng ý, Tùy Xán Nùng thoáng qua Kỷ Linh vẫn luôn yên bên cạnh, chỉ thể nuốt những lời còn xong xuống bụng.
Vì là ngày hoạt động nên hôm nay học sinh tan học khá sớm. Các giáo viên ở thu dọn gian hàng cùng ăn ở gần đó.
Sau khi ăn xong bọn họ tìm một quán pub để xuống tâm sự.
Khoảng thời gian lúc trùng với mùa nộp hồ sơ của học sinh cuối cấp, và cũng là mùa hói đầu của giáo viên.
Đồng thời, giáo viên dạy khoa học chuẩn cho buổi triển lãm khoa học tháng , giáo viên nghệ thuật giúp học sinh danh mục tác phẩm, áp lực của các giáo viên đang đây đều nhỏ, hiếm khi ngoài thư giãn một chút, cho nên cũng thể thiếu rượu .
Thomas uống, mới mấy ly bụng bắt đầu đau buồn.
"Tui nhớ đến cô giáo dạy Hóa của tui, đến giờ tui vẫn còn nhớ tên luôn á, lúc cô kêu tui thi Cambridge, còn là tui tiềm năng..." Thomas nghẹn ngào , "Tui, tui xúc động lắm chớ, cực kỳ nghiêm túc chuẩn phỏng vấn luôn á, nghĩ xem giao lưu với tuyển sinh thế nào, lúc thậm chí còn thuộc làu làu tên mười bảy loại protein nữa cơ..."
Sau đó gào : " mà tui còn qua vòng thi — "
Câu chuyện Tùy Xán Nùng Thomas kể bảy đó, nhưng nào thấy kết cục cũng nhịn nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-11-chat-van.html.]
Mấy giáo viên nữ bên cạnh cũng nhịn mà trộm.
Lúc đầu, chủ đề bàn tán của bình thường, chủ yếu vẫn xoay quanh về công việc, nhưng ở đây quá nhiều nữ, vì thế đó dần chuyển sang chủ đề liên quan đến tin đồn của nổi tiếng.
Tùy Xán Nùng mà nhức hết đầu, cảm thấy thà về chuyện tuyển sinh của Cambridge thêm hai tiếng nữa còn hơn, vì thế lên và sang phía bên cạnh.
Sau đó phát hiện, từ khi nào mà Thomas tám chuyện với Kỷ Linh.
Người đờn ông sầu muộn Thomas đội nhúm tóc giả màu xanh lá cây lên đầu, cầm ly rượu bắt đầu lảm nhảm linh tinh, chốc lát liền hét to lên, bưng ly rượu đòi cụng ly với Kỷ Linh.
Kỷ Linh từ chối, chỉ thể vụng về cầm lấy ly rượu đáp . Nhìn cái kiểu , Tùy Xán Nùng đoán chừng bọn họ chắc uống ít .
Tùy Xán Nùng xuống bên cạnh hai bọn họ.
Thomas thấy Tùy Xán Nùng, đầu tiên là ngây ngô, đó cực kỳ nhiệt tình mà giới thiệu với Kỷ Linh: " , đúng , hôm nay Tùy còn chơi một trò chơi với tui á, tui hú cả hồn, lúc đó miêu tả một với tui, tui..."
Tùy Xán Nùng sợ hú tim, vội vàng bưng rượu lên chặn miệng .
Tùy Xán Nùng vô thức qua Kỷ Linh ở bên cạnh, cũng may gì, chỉ ở đó và yên tĩnh bọn họ chuyện.
Kỷ Linh vô cùng im lặng, như hình thành một phe đối lập với Thomas ồn ào.
Tùy Xán Nùng mơ hồ nhớ là Kỷ Linh cũng uống ít, nhưng dường như để lộ mặt, trạng thái vẫn bình tĩnh và điềm đạm như thường.
Anh cảm thấy Kỷ Linh chắc là một t.ửu lượng tệ lắm.
Tùy Xán Nùng Thomas lải nhải thêm nửa tiếng, giữa lúc đó uống đôi chút, đó cảm thấy nhịn nổi nữa, cần xả lũ thôi.
Vì thế Tùy Xán Nùng gọi một tiếng: "Thầy Kỷ."
Kỷ Linh ở bên cạnh chậm rãi ngẩng đầu lên, gì mà chỉ chằm chằm mặt Tùy Xán Nùng.
Đôi mắt Kỷ Linh thật sự , độ cong của mắt nhu hòa. Ánh đèn trong quán mờ ảo, đôi con ngươi trông cứ ướt át.
Cậu chớp chớp mắt, mi để một cái bóng nhỏ hình quạt, vì mà Tùy Xán Nùng ngẩn ngơ.
"...Thầy giúp trông Thomas nhé, đừng cho thầy uống nữa." Tùy Xán Nùng cầm lấy ly rượu trong tay Thomas đặt tay Kỷ Linh và , " toilet một chút, năm phút sẽ ."
Kỷ Linh mặt một lát, lúc mới gật đầu.
Cậu cúi đầu, nhỏ giọng : "Vậy ở đây chờ thầy."
Tùy Xán Nùng : "Được."
Lúc rửa tay ở nhà vệ sinh, Tùy Xán Nùng vẫn quên ý định ban đầu của . Anh cân nhắc một chút, cảm giác tối nay sẽ là một cơ hội để chuyện với Kỷ Linh, dù cũng đang trong trạng thái say, sẽ dễ dàng mở rộng cửa lòng hơn.
Đến khi , Thomas trong tình trạng nửa mơ, đang dựa bàn mơ màng ngái ngủ. Các giáo viên nữ còn cũng đến tạm biệt Tùy Xán Nùng cùng gọi xe về.
Kỷ Linh vẫn giữ nguyên tư thế lúc Tùy Xán Nùng rời , ngay ngắn thẳng thớm chiếc ghế cao cạnh quầy bar.
Hai tay ngoan ngoãn khoanh n.g.ự.c, đôi mắt chằm chằm chiếc bình sứ nhỏ tròn tròn lùn lùn ở mặt bàn mà ngẩn , trong chiếc bình cắm hai đóa lan hồ điệp héo úa.
Tùy Xán Nùng gọi một tiếng: "Thầy Kỷ."
Anh thấy Kỷ Linh chậm chạp đầu sang, một lúc mới đáp : "Thầy Tùy."
Tùy Xán Nùng lên tiếng, còn kịp câu tiếp theo thì Kỷ Linh đột nhiên hỏi: "Rõ ràng là thầy năm phút mà, thầy lâu ?"
Tùy Xán Nùng hỏi thẳng nên sửng sốt.
Sau khi phản ứng , Tùy Xán Nùng "" một tiếng giải thích: "Bởi vì nhà vệ sinh là phòng đơn, mà phía , đợi một lát nên trở trễ."
Kỷ Linh một lát, khẽ "ừm" một tiếng cúi đầu.
Tùy Xán Nùng cứ cảm thấy gì đó sai sai.
Anh đang lẩm bẩm trong lòng, định xuống cái ghế bên cạnh Kỷ Linh thì gọi : "Thầy Tùy."
Tùy Xán Nùng: "...Hửm?"
Kỷ Linh hỏi: "Kẹp tóc của thầy ?"
Tùy Xán Nùng hiểu: "Hả?"
Sau đó Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh nhíu mày .
"Cái kẹp tóc mà hôm nay cho thầy đó." Kỷ Linh dùng tay hiệu, chậm rãi miêu tả, "Cái kẹp tóc màu xanh lục hình đậu mầm, dài sáu đến tám centimet đó."
Tùy Xán Nùng chợt hiểu : "Ồ, cái đó hả, để trong cặp , ?"
Kỷ Linh mãi gì.
Tùy Xán Nùng thấy sợ, cứ cảm thấy tình trạng của Kỷ Linh hiện giờ vẻ cho lắm, nên ngập ngừng hỏi: "Thầy Kỷ, thầy — "
"Tùy Xán Nùng." Kỷ Linh gọi .
Đây là đầu tiên Tùy Xán Nùng thấy Kỷ Linh gọi thẳng tên .
"Tại thầy cài kẹp tóc?" Cậu ngước mắt lên khe khẽ chất vấn, "Tại để nó trong cặp?"
Tùy Xán Nùng trợn tròn mắt.
Kỷ Linh đưa mặt gần, chằm chằm mắt Tùy Xán Nùng, một lúc mới nghiêng đầu , vẻ mặt đột nhiên trở nên chút mất mát.
"Có là, thầy thích nó ?" Cậu nhỏ giọng hỏi.
...
Giới Thái Hồ Hồ:
Tùy Xán Nùng! Tại thầy kẹp hả!