Nồng Độ Bão Hoà - Chương 10: Kẹp tóc
Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:41:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Lúc Tùy Xán Nùng chọn đến trường quốc tế giáo viên, chủ yếu là vì cảm thấy nhiều kỳ nghỉ, nghỉ đông và nghỉ hè đều nghỉ, Giáng Sinh và Phục sinh ở nước ngoài cũng nghỉ theo, còn là chế độ chia lớp nhỏ nên chắc là một công việc cực kỳ nhẹ nhàng và vui vẻ.
Sau khi nhận chức, Tùy Xán Nùng mới lừa .
Áp lực dạy học cho một lớp nhỏ nhỏ chút nào, hơn nữa nhà trường còn tổ chức đủ các loại hoạt động lum xa bum nhiều hơn cả tưởng tượng của .
Chẳng hạn như hôm nay là “Green Day” của trường, học sinh cần mặc đồng phục, giáo viên cũng cần mặc tây trang mà thể đổi sang đồ thường màu lục tới trường.
Trường học sẽ thường xuyên tổ chức các loại hoạt động từ thiện, ví dụ như ngày màu hồng liên quan đến u.n.g t.h.ư v.ú , ngày màu lam liên quan tới Ngày Trái Đất nữa.
Mà chủ đề chính của hôm nay là bảo vệ môi trường, học sinh chỉ học hai tiết buổi sáng, nửa ngày còn dùng để tham gia các hoạt động liên quan do trường tổ chức.
Sáng sớm Tùy Xán Nùng tìm thấy một cái áo khoác màu xanh quân đội ở nhà, mặc cảm giác hình như xanh lắm, thế là quất thêm đôi giày vải màu xanh lá cây.
Anh cho rằng tạo hình của l.ồ.ng lộn , kết quả mới đến cửa phòng học liền thấy Thomas đội tóc giả màu xanh lá mạ ở cửa, vui vẻ phấn khởi vẫy tay về phía .
Tùy Xán Nùng cảm thấy đ.á.n.h giá thấp sự nhiệt tình của Anh .
Đến chiều, nhà trường tổ chức chợ từ thiện ở hội trường lầu hai, mỗi giáo viên đều phân công coi một gian hàng nhỏ, Thomas và Tùy Xán Nùng phân đến gian tái chế vỏ chai.
Nói cách khác, bọn họ giữ một cái thùng thật lớn cả buổi chiều, chờ học sinh tới đưa các loại chai nhựa thu gom ở nhà, đó thì đưa cho những quyên góp một miếng giấy dán hình tròn màu xanh lục.
Sau khi cả hai dọn dẹp gian hàng xong, Thomas nóng đến nỗi nhễ nhại mồ hôi nhưng vẫn chịu gỡ bộ tóc giả đầu .
“Tùy ,” Thomas thở hồng hộc , “Nói chuyện với , để phân tâm một tí, sợ trụ nổi tới lúc bọn nhỏ đến mất.”
Tùy Xán Nùng thôi cũng thấy mệt giúp : “Cậu gỡ xuống ?”
Thomas lắc đầu nguầy nguậy: “Tóc sẽ rối mất.”
Tùy Xán Nùng cũng bó tay, chỉ thể cầm hai tờ đơn tuyên truyền quạt gió cho nhúm lông đầu của .
“Vầy ,” Tùy Xán Nùng do dự một chút , “ tả đại vài với thầy nhé, thầy giúp phân tích xem trạng thái tâm lí của mấy bình thường .”
Thomas vẻ thấy chủ đề khá thú vị nên vui vẻ đồng ý.
“Một ngày nọ, thầy thấy một thế .” Tùy Xán Nùng , “Cậu đang ở cạnh cầu, vẻ mặt buồn rười rượi hút t.h.u.ố.c, đó đột nhiên thò nửa ngoài lan can của cây cầu, cứ như cả một hồi mới thẳng .”
Thomas suy nghĩ một lát.
“Hơi mơ hồ nhỉ, dễ cho lắm.” Thomas phân tích, “Lỡ như cầu gì đó, chẳng hạn như một đàn vịt con bơi qua cầu thì ?”
Tùy Xán Nùng “ừm” một tiếng.
“Lại một thế .” Anh , “Trên cánh tay một vết thương to lắm, nhưng liên tục với khác là , đau, chỉ là vết thương nhỏ thôi.”
“ mà lúc ai, thầm mỉm với vết thương của .” Tùy Xán Nùng .
Vẻ mặt Thomas trở nên do dự: “Nghe sai sai ha, nếu là vết thương nhỏ thì thể hiểu , lẽ là để khác lo lắng, nhưng mà tại chứ?”
Tùy Xán Nùng tiếp tục : “Còn một nữa, lúc ăn cơm lấy điện thoại chụp đồ ăn, là lưu kỷ niệm, bởi vì thể sẽ còn cơ hội ăn nữa.”
Thomas cau mày.
Tùy Xán Nùng: “Sau đó, nếu bây giờ , ba là một thì ?”
Thomas trợn tròn mắt.
Tùy Xán Nùng nữa, ngước mắt lên về phía cửa mới phát hiện tan học từ lúc nào , nhiều học sinh lục tục hội trường .
Diễn viên hài Thomas phụ trách thu hút sự chú ý của học sinh và kêu gọi bọn nhỏ tham gia hoạt động, còn Tùy Xán Nùng phụ trách đếm chai và dán sticker cho học sinh.
Các học sinh đến tham gia tích cực, những bạn vì nhận thêm giấy dán mà xuống canteen mua chai nước uống ngay tại chỗ.
Tùy Xán Nùng tay mắt lanh lẹ, chặn mấy tên nhóc ý đồ quyên tặng luôn bình giữ ấm.
Hai tiếng , một xấp giấy dán chỉ còn một nắm, ngón trỏ và ngón cái của Tùy Xán Nùng dính đầy keo, Thomas ở bên cạnh cũng sắp nhiệt hoá .
“Tùy ,” trong lúc nghỉ ngơi, Thomas lau mồ hôi, do dự gọi Tùy Xán Nùng, “ chỉ hỏi tí thôi, cái mà thầy á, là thầy bịa là thầy thật sự một bạn như thế?”
Tùy Xán Nùng còn kịp gì, Thomas lo lắng sốt ruột tiếp: “Nếu thật sự một như , cảm thấy thầy cần chuyện với , trạng thái tâm lí của vẻ lắm, thầy —”
Tùy Xán Nùng im lặng một lát : “Là bịa thôi.”
Vẻ mặt Thomas lập tức trở nên nhẹ nhàng.
“ rửa tay nha.” Tùy Xán Nùng .
Sau khi Tùy Xán Nùng trở về từ nhà vệ sinh, giáo viên sắp xếp luân phiên với bọn họ tới. Thomas nóng chịu nổi, về phòng học một lát, vì thế Tùy Xán Nùng dạo một ở gần đó.
Sau đó thấy gian hàng của Kỷ Linh.
Kỷ Linh phân cùng tổ với cô Lin dạy Mỹ thuật, gian mà bọn họ phụ trách cũng náo nhiệt. Trước gian hàng đặt một tấm biển nhỏ, mặt là 30 đồng thể mua một cái kẹp tóc nhỏ.
Kẹp tóc do chính tay các học sinh ban Mỹ thuật tự bện, đều là kiểu dáng thực vật, bộ tiền lời thu sẽ quyên tặng cho các tổ chức công ích liên quan đến bảo vệ môi trường.
Hôm nay Kỷ Linh mặc một chiếc áo sơmi màu xanh nhạt, đầu cài một cái kẹp tóc đậu mầm màu xanh lục, đang yên tĩnh đếm tiền tay, giống như một chậu cây đang tiến hành quá trình quang hợp.
Bước chân của Tùy Xán Nùng tạm dừng một chút.
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nong-do-bao-hoa/chuong-10-kep-toc.html.]
Kỷ Linh với học sinh ở mặt: “Tổng cộng là 90 tệ.”
Kiểu đồ trang sức nhỏ nhỏ thế mấy cô bé ưa chuộng, Kỷ Linh và Lin thu tiền cả một buổi trưa mỏi hết cả tay. Vừa Lin khát nên lấy nước, vì thế chỉ còn một Kỷ Linh trông coi gian hàng.
Kỷ Linh cầm tiền lẻ trong tay thì thấy một giọng vang lên: “Làm ăn khá khẩm nhỉ.”
Cậu mờ mịt đầu thì thấy Tùy Xán Nùng ở mặt , đang chằm chằm mấy cái kẹp tóc còn trong gian hàng với vẻ thích thú.
Kỷ Linh ngơ , thấy Tùy Xán Nùng hỏi: “Tay thầy hơn ?”
Kỷ Linh “ừm” nhẹ một tiếng : “Không nữa .”
Tùy Xán Nùng gật đầu, cái kẹp tóc quầy một lát.
“Trông tinh xảo thật đấy.” Tùy Xán Nùng ngước mắt lên, , “ cũng tới tham gia luôn, cái đậu mầm đầu thầy còn ?”
Kỷ Linh vươn tay lên sờ đầu , lúc mới nhận là Tùy Xán Nùng ý mua kẹp tóc.
Kỷ Linh tìm trong quầy một lát, đó lắc đầu và : “Kẹp đậu mầm bán hết , bây giờ chỉ còn mấy kiểu khác thôi, ví dụ như chuối , còn bắp và củ cải nữa.”
Tùy Xán Nùng “” một tiếng: “Không , xem một lát .”
Kỷ Linh do dự một chút : “Hoặc là nếu thầy ngại, thì thể đưa cho thầy cái đầu .”
Tùy Xán Nùng sửng sốt: “Được chứ, nhưng mà tiền lẻ, thể trả qua WeChat ?”
Kỷ Linh gật đầu và cầm mã QR in bàn tới, Tùy Xán Nùng lấy điện thoại trong túi quét mã.
Nhân lúc trả tiền, Kỷ Linh gỡ cái kẹp đậu mầm đầu xuống và đặt trong lòng bàn tay.
mà ngay đó, Tùy Xán Nùng đặt điện thoại xuống, trực tiếp cúi đưa đầu đến mặt Kỷ Linh, ý bảo trực tiếp kẹp lên giúp .
Tay Kỷ Linh run lên.
Tùy Xán Nùng cao hơn Kỷ Linh nửa cái đầu, khi cúi xuống, thể dễ dàng cài kẹp tóc cho Tùy Xán Nùng. Cậu cẩn thận cố định chiếc kẹp tóc đầu , dùng tay vuốt nhẹ phần tóc bên cạnh.
Sau đó rụt tay về.
Tùy Xán Nùng lắc lắc đầu, lấy điện thoại soi đầu , trong lòng thấy vui vui.
“Hay là thầy cũng tới thăm gian hàng của và Thomas ?” Anh ngẩng đầu lên khẽ hỏi, “Thầy chai nhựa rỗng nào ? Một cái chai thể đổi lấy một hình dán đó.”
Kỷ Linh nhớ một chút và : “Chắc là đó.”
“ mà để ở trong phòng học , lẽ về lấy nó.” Cậu .
Tùy Xán Nùng : “Được, dạo thêm tí nữa chờ thầy ở gian hàng của nhé.”
Lúc trưa Kỷ Linh mua một chai nước ở nhà ăn, nhớ là cái chai bây giờ còn đang bục giảng của .
Cậu thật sự hối hận, bởi vì lúc sáng còn mua một chai nước chanh ở cửa hàng tiện lợi, nhưng mà khi uống xong thì vứt nó mất .
Vừa mới rời khỏi khu vực hoạt động, còn kịp lên lầu, Kỷ Linh thấy Lin và một giáo viên nữ khác ở hành lang.
Bọn họ cạnh cửa sổ hành lang với một chiếc ghế dựa đặt ở bên cạnh, Lin chỉ ngoài cửa sổ nôn nóng gì đó với giáo viên nữ khác.
Kỷ Linh cảm thấy hai họ dường như đang gặp khó khăn nên hỏi: “Có chuyện gì ?”
Lin thấy Kỷ Linh liền lập tức lộ vẻ mặt như bắt cọng rơm cứu mạng: “Kỷ, thể giúp chúng một việc ?”
Kỷ Linh hiểu đại khái chuyện gì xảy .
Ban đầu một dải cờ hiệu dài treo cửa sổ hành lang, mỗi lá cờ đều tranh vẽ về bảo vệ môi trường của các bé lớp tám học Mỹ thuật, lát nữa chụp ảnh lưu niệm.
học sinh nào ngang qua thấy nóng quá nên mở cửa sổ, ngoài trời thì l.ồ.ng lộng gió, lá cờ treo chắc chắn nên dây ở một đầu lỏng, và cả sợi dây đều gió cuốn ngoài, mắc nhánh cây ở ngoài cửa sổ.
Hai giáo viên nữ đều dáng khá nhỏ nhắn, dù tìm ghế , nhưng bước lên thì tay vẫn đủ dài, cố mãi vẫn chạm tới .
Kỷ Linh bước lên ghế, vươn tay để với lấy nó, nhưng chợt phát hiện cách vẫn xa một chút.
Cậu lắc đầu và : “ sẽ thử, nhưng hai cô vẫn nên tìm thứ gì đó dài hơn một chút, như thước cây chổi gì đó cũng .”
Bọn họ đáp một tiếng hoang mang chạy xa, Kỷ Linh ngẩng mặt lên quan sát một chút nhíu mày .
Gió bên ngoài mạnh, dải cờ nhẹ, Kỷ Linh cảm thấy nếu cứ thổi thế thì những lá cờ vẽ đó sẽ thổi bay mất.
đây đều là tâm huyết của các học sinh.
Kỷ Linh do dự một chút, vẫn thử thò ngoài cửa sổ.
Cậu vươn tay , cố gắng với lấy một góc lá cờ nhánh cây, nhưng vẫn còn cách một , vì thế mím môi, nghiêng ngoài thêm chút nữa.
Sau đó Kỷ Linh đột nhiên thấy tiếng : “Thầy đang gì ?”
Kỷ Linh ngây , mặt và thấy Tùy Xán Nùng ở phía từ lúc nào, đang chằm chằm .
Không là ảo giác , Kỷ Linh cảm thấy sắc mặt Tùy Xán Nùng hình như khó coi.
...
Giới Thái Hồ Hồ:
Tùy Xán Nùng (vô cùng đau đớn): mới rời năm phút mà thầy —