Huyền Trạc ngờ Huyền Tịch còn đến đây.
Hắn vốn nghĩ rằng với tính cách mềm yếu của Huyền Tịch, những chuyện xảy ban ngày, giờ nàng hẳn chui đầu chăn mà sưng cả mắt, hoặc là sư phụ và sư tỷ ôm ấp vỗ về, kể chuyện khi ngủ an yên giấc mộng.
Không ngờ nàng vẫn còn sức mà đến tìm .
Dưới màn đêm tối đen, Huyền Trạc đột nhiên cảm thấy tâm trạng bừng sáng hẳn lên. Hắn tò mò đến, vòng qua mặt Huyền Tịch, cúi đầu khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.
Trên mặt nàng hiện lên rõ rệt hai chữ: vui.
Giống như đêm qua .
Nàng vẫn đồ, viền áo cháy đen một mảng, đầu gối lộ một vết trầy nhỏ, diện mạo vẻ tả tơi.
Thấy cảnh tượng , Huyền Trạc khỏi nhíu mày, trong lòng chút vui. Hắn giả vờ chuyện gì xảy , : “Tối nay vui ?”
Huyền Tịch ngẩng đầu , trong ánh mắt lộ một chút u sầu, nhẹ gật đầu.
“Không vui mà vẫn đến đây?”
Huyền Tịch đáp: “Ta hứa với , sẽ tới.”
“…”
Nghe giọng nàng khàn khàn, trầm thấp, Huyền Trạc hiểu thấy mềm lòng, giọng cũng tự nhiên trở nên nhẹ nhàng hơn: “Nói , gặp chuyện gì ?”
Huyền Tịch trầm mặc một lúc, nhưng giống , nàng thẳng thắn .
Chuyện buổi chiều cũng do Huyền Trạc gây , mà nếu , nàng cảm thấy như đang trách .
Vì , Huyền Tịch lảng tránh câu hỏi đó, từ trong túi trữ vật lấy hộp ngọc trai, còn chiếc gương nhỏ mà Huyền Trạc tặng nàng hôm nay, đưa cho : “Trả .”
Huyền Trạc khẽ nhếch môi, nụ chút mỉa mai.
Huyền Trạc cũng nhận, chỉ lạnh nhạt : “Những thứ tặng , lý do gì để lấy .”
Huyền Tịch ngập ngừng, nhỏ giọng: “ ... giữ đồ của nữa, sẽ đ.á.n.h.”
Huyền Trạc khép môi, sắc mặt lạnh lùng: “Từ nay sẽ ai dám đ.á.n.h ngươi nữa.”
“…” Huyền Tịch do dự một lúc, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu, đưa đồ phía , : “Sư phụ cũng bảo trả cho , cái giữ cũng ích gì.”
Huyền Trạc im lặng nàng, hai tay khoanh , rõ ràng là ý định nhận.
Hai bên im lặng đối diện một hồi, Huyền Tịch bất đắc dĩ thu tay .
“Cái gì đưa, ngươi cứ nhận lấy, cần quan tâm khác gì gì.” Huyền Trạc nâng cằm nàng lên, thẳng mắt nàng, “Ngươi chỉ cần lời là đủ.”
Huyền Tịch khó xử nhíu mày.
nàng vẫn còn lời trưởng lão, sư phụ, sư tỷ, tông chủ…
Tuy nhiên, khi ánh mắt của Huyền Trạc, Huyền Tịch nuốt những lời đó trong lòng, ngoan ngoãn : “Ừm, .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-58-nhu-vay-thi-khong-so-lua-nua.html.]
Huyền Trạc hài lòng vỗ nhẹ má nàng.
Ánh mắt hạ xuống, thấy bộ đồ rách nát của nàng, Huyền Trạc chỉ tay lên vai nàng, nhẹ nhàng gõ một cái, ngay lập tức bộ đồ khôi phục như cũ. Hắn trầm giọng hỏi: “Hôm nay bọn họ đối xử với ngươi thế nào?”
“Bọn họ?” Huyền Tịch ngạc nhiên một chút, “Là Hạ sư tỷ và bọn họ ?”
“ .”
“Vậy họ đến tìm ?”
Huyền Trạc đáp: “Tiếng động của các ngươi lớn đến mức suýt nữa sập mái nhà, cho dù điếc mù thì cũng thể phát hiện.”
Huyền Tịch: “Vậy còn hỏi —?”
Huyền Trạc nhướng mày, ánh mắt lấp lánh đầy vẻ trêu tức.
Huyền Tịch: “…” Lại trêu nàng nữa.
Nàng phồng má, nhớ chuyện buổi chiều, sắc mặt chợt sa sút hẳn: “Hạ sư tỷ... tát mặt , kéo tóc , còn là đồ đê tiện, hồ ly, lên giường, đủ thứ lời khó …”
Huyền Trạc lập tức cảm thấy việc bịt miệng Hạ Doanh là quyết định vô cùng sáng suốt.
Hắn hỏi: “Còn nàng đốt lửa đốt ngươi ?”
Huyền Tịch đáp: “Không Hạ sư tỷ đốt, là một sư tỷ khác. Ta chạy ngoài, nàng đốt lửa chặn cửa, cho .”
Nàng dừng một chút, với giọng đầy tủi : “ Hạ sư tỷ đẩy lửa.”
“…”
Huyền Trạc Huyền Tịch với vẻ mặt u ám, tựa như quyết định rằng hình phạt dành cho nàng vẫn còn quá nhẹ.
Nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của Huyền Tịch, Huyền Trạc im lặng một lát mới lên tiếng: “Đi theo .” Nói xong, gọi một chiếc xe ngựa quen thuộc.
Huyền Tịch mù mờ theo Huyền Trạc trong xe, hỏi: “Chúng ?”
Huyền Trạc chỉ đáp gọn lỏn: “Đến nơi ngươi sẽ .”
Chuyến xe ngựa lâu hơn đến Thanh Hà trấn.
Huyền Tịch bên cạnh Huyền Trạc, bỗng nhớ một đoạn trong sách nàng từng , liên quan đến truyền thuyết về con ngựa của Huyền Trạc.
“Huyền Trạc.” Nàng gọi.
Huyền Trạc nhắm mắt dưỡng thần: “Sao ?”
“Xe ngựa của , qua ngựa kéo ?”
“Đương nhiên qua, hỏi như ?”
“Ta trong sách rằng, lúc xe ngựa là dùng bốn thần thú Bích Phương, Huyễn Điểu, Anh Chiêu, Đế Giang để kéo, giờ dùng Thiên Mã ?” Huyền Tịch hỏi.