Nàng bất đắc dĩ liếc Huyền Trạc, từ từ giơ tay lên lau miệng, nơi còn dính một chút nước miếng.
Huyền Trạc hài lòng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, “Tối nay giờ Hợi qua đây, đừng quên đấy.”
Huyền Tịch ấm ức đáp một tiếng “Ừm”.
Vẻ mặt của nàng thật sự đáng yêu vô cùng, Huyền Trạc kìm lòng nổi, ôm lấy hình mềm mại của nàng, dụi mặt cổ nàng ngửi lấy mùi hương dịu dàng. Trên Huyền Tịch một mùi hương thanh khiết, ngửi thật dễ chịu, lòng thư thái.
Huyền Tịch ngửi thấy mùi của chính , chỉ cảm thấy đều ngập tràn mùi hương trầm nặng của long nhan.
Không là mùi khó ngửi, nhưng nó quá nồng khiến nàng cảm thấy ch.óng mặt, hoa mắt.
Huyền Tịch lôi kéo lung tung một hồi mới khỏi sân.
Đi đường, nàng kéo kéo tay áo, chỉnh cổ áo, vuốt phẳng những nếp nhăn trang phục.
Huyền Trạc đúng là quấn quýt, nàng nghĩ.
Trước nàng còn tưởng Huyền Trạc trầm mặc, ngờ riêng tư như thế .
Cũng dễ gần đấy chứ.
Nghĩ , đến sinh nhật của , nên tặng gì nhỉ… đợi chút.
Huyền Tịch dừng bước.
Hình như nàng quên đưa chiếc kết bình an cho Huyền Trạc .
Huyền Tịch , một đoạn xa, giờ lẽ kịp đến học đường mất.
Nàng gãi đầu, do dự một chút, tiếp tục bước về phía .
Huyền Tịch nghĩ , thôi để tối nay đưa cho Huyền Trạc .
Trở về t.ử xá, Huyền Tịch lấy sách vở, vội vã đến học đường. Khi gần đến cổng, nàng tình cờ gặp Lý Sư Doanh và Phó Miên, hai cũng đang đến muộn.
Lý Sư Doanh vẫy tay với nàng, ngáp : “Huyền Tịch, ngươi cũng đến trễ thế?”
Huyền Tịch lắp bắp: “Ta, tối qua ôn bài, ngủ muộn một chút.”
Phó Miên trêu nàng: “Người kết đan mà vẫn còn mê ngủ ?”
Huyền Tịch trả lời thế nào, chỉ khẽ hai tiếng cho qua chuyện.
Vừa bước học đường, Huyền Tịch phát hiện giảng đài một lão nhân lạ.
Tiết học đầu tiên là nhận diện thực vật, lẽ đó là Sở Tiêu mới đúng.
Nhớ đến Sở Tiêu, Huyền Tịch vẫn cảm thấy thoải mái, nhưng nàng vẫn nhẹ giọng hỏi Lý Sư Doanh: “Sư tỷ, lão nhân là ai ?”
Lý Sư Doanh đáp: “Đó là Minh Ngô lão sư của chủ phong. Nghe tối qua nhà Sở Tiêu chút chuyện, xuống núi một thời gian, nên tiết học nhận diện thực vật hôm nay sẽ do lão nhân giảng dạy.”
“Ồ…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-53-hon-ta-mot-cai.html.]
Hy vọng chuyện gì nghiêm trọng, Huyền Tịch nghĩ.
…
Tan học, Huyền Tịch ghé qua thư các, lục lọi mấy cuốn sách về điêu khắc ngọc, định mang về học.
Dù gì miếng ngọc mà Vân Trung Thiên đưa cho nàng cũng lớn, trân trọng một chút, nếu khắc sai hỏng mất thì chẳng nhiều vật liệu để sửa .
Thời gian còn sớm, Huyền Tịch mang sách, thong thả về t.ử xá.
khi đẩy cửa , nàng phát hiện trong phòng mấy vị khách mời.
“Hạ sư tỷ?”
Nhìn thấy mấy vị sư tỷ mặc áo đỏ, , trong phòng, Huyền Tịch khựng , yên tâm hỏi: “Sư tỷ, các ở trong phòng của ?”
Hạ Doanh đang bàn, lật xem sách của nàng. Nghe , nàng liền vứt sách sang một bên, mỉm nàng: “Tiểu sư về , đây .”
Nàng ngẩng cằm, chỉ chỉ chiếc ghế, giọng tự nhiên như thể nàng mới là chủ của căn phòng .
Huyền Tịch dám tiến gần.
Một sư tỷ đang giường của nàng, tiến gần nàng, Huyền Tịch lùi một bước, nhưng sư tỷ chỉ lướt qua nàng, khép cửa phòng , ôm lấy nàng một cách thiết: “Lại đây nào, sư tỷ chỉ chuyện với thôi mà, sợ chứ?”
Cửa đóng , trong phòng lập tức tối .
Tim của Huyền Tịch đập thình thịch như cảm giác gì đó, gần như kéo mạnh xuống ghế.
Hạ Doanh một tay chống lên bàn, một tay đặt lên vai nàng, ngón tay dài nhẹ nhàng vuốt ve, xoa tóc nàng gáy, nghiêng đầu khuôn mặt nàng: “Ngươi tên là… Huyền Tịch đúng ?”
Huyền Tịch nhỏ giọng đáp: “ .”
“Ngươi và Huyền Trạc quen nhiều ?”
“... Không, mấy quen.”
“Thật ?” Hạ Doanh nàng, khóe môi nở một nụ , nhưng nụ lạnh lùng đến mức rõ ràng, “Ngươi đừng lừa sư tỷ.”
Huyền Tịch càng lúc càng thấp giọng: “Thật mà, quen.”
Nụ của Hạ Doanh ngay lập tức tắt ngấm, bàn tay đang đặt vai nàng bỗng siết c.h.ặ.t: “Không quen thì tại mua ngọc cho ngươi? Còn trả giá cao gấp mấy chục so với giá gốc.”
Khi chuyện hôm qua, nàng ngỡ ngàng đến mức thể tin , thể tưởng tượng là Huyền Trạc chuyện .
Cảm giác đau nhói vai khiến Huyền Tịch nhíu mày: “Huyền Trạc... sư , vô tình qua, tình cờ giúp mua thôi.”
“Ngươi xằng bậy!” Hạ Doanh đột ngột đẩy mạnh nàng thành ghế, quát lớn.
“…” Huyền Tịch thích nàng chút nào, cũng đối phó với nàng , nên đành : “Ta lừa ngươi, nếu tin, ngươi cứ hỏi sư .”