“Ha ha.”
Huyền Tịch còn tưởng đùa, vui vẻ hai tiếng, nhưng khi mở mắt thấy Huyền Trạc mặt biểu cảm.
Hắn vẻ là thật.
Huyền Tịch cứng , lập tức nghiêm túc : “Hóa là .”
“…”
“…”
Khuôn mặt tuấn của Huyền Trạc nhíu , chậm rãi nghiến răng.
Một lúc lâu.
“Quay .”
“Ồ.”
Huyền Tịch , lưng về phía .
Huyền Trạc tự chỉnh một lúc, khí tức dịu , thô lỗ ôm Huyền Tịch trong lòng.
Cảm nhận thở nặng nề của , Huyền Tịch lo lắng một chút, nghĩ một đề tài: “Huyền Trạc, tổ chức sinh nhật, thiên cung sẽ chiêu đãi bốn biển tám phương, mở tiệc bảy ngày, ba ngàn tiên nữ rải hoa nhảy múa, mừng sinh nhật ?”
Huyền Trạc hừ một tiếng: “Cái gì , ngươi xem nhiều tiểu thuyết quá ?”
Huyền Tịch trong lòng nghĩ, đúng là sách phần thổi phồng…
“Làm gì chuyện nghèo nàn như .”
“…”
Trên đỉnh núi, mây mù lượn lờ, chuông sáng sớm vang lên.
Huyền Tịch mơ màng mở mắt, chuẩn xuống giường đồ.
Tuy nhiên, khi nàng dậy một chút, cánh tay vòng quanh eo nàng thít c.h.ặ.t, kéo nàng trở .
“Đi ?” Huyền Trạc nhắm mắt hỏi.
Huyền Tịch: “Đi học.”
Huyền Trạc nhíu mày: “Sao còn học? Không qua giai đoạn Kim Đan thì cần nữa ?”
“Vẫn …” Thấy vui, Huyền Tịch nhỏ nhẹ : “Tất cả bài vở học, vẫn xong mà.”
“Xì.” Huyền Trạc : “Đừng nữa, học gì dạy cho.”
“Cái .” Huyền Tịch ngoài trời, đẩy đẩy cánh tay dài của : “Huyền Trạc, nhanh buông tay, sắp muộn .”
“…” Cuối cùng Huyền Trạc mở mắt, hỏi nàng: “Bài vở của ngươi học bao lâu nữa?”
“Khoảng hai năm.”
“…”
Huyền Trạc thở dài, tình nguyện buông tay: “Vậy tối nay ngươi qua đây nhé.”
Huyền Tịch ngừng tay đang lấy đồ, nét mặt khó xử.
Mỗi đến đây, đều là cái chuyện đó.
Mặc dù nàng cũng vui khi mật với Huyền Trạc, nhưng chuyện thực sự mệt mỏi, phần lớn thời gian còn cảm thấy khó chịu, cả đêm ngủ , khiến ban ngày cũng chẳng tinh thần gì.
Huyền Tịch mặc đồ suy nghĩ .
Huyền Trạc cũng dậy, chỉnh trang xong, giống như , từ Đa Bảo Các lấy một vật gì đó, đưa cho nàng.
Huyền Tịch qua, phát hiện đó là một chiếc gương cầm tay hình dáng kỳ lạ và tinh xảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-52-hon-ta-mot-cai.html.]
Viền gương mạ vàng, đính đá quý, mặt khắc hoa và chim bằng ngọc trắng.
Dù Huyền Tịch là đồ, nhưng cũng thể nhận chiếc gương giá trị.
“Cái , cũng c.ầ.n s.ao?” Huyền Tịch hỏi.
Huyền Trạc một tiếng, liếc nàng : “Ừ, cần nữa, tặng ngươi đó.”
Huyền Tịch đành nhận lấy.
Cảnh tượng và lời quen thuộc khiến nàng nhớ đến một chuyện khác: “Huyền Trạc, hộp cơm của chắc vẫn còn ở chỗ chứ?”
“…”
“Có thể trả cho ?” Huyền Tịch ngượng ngùng đưa tay : “Ta chỉ một cái đó.”
Huyền Trạc im lặng một lúc.
Cái hộp cơm đó, để nhỉ?
… Hình như là thấy nó chiếm chỗ, liền tiện tay hóa .
Nhìn ánh mắt trong sáng của Huyền Tịch, Huyền Trạc mặt đỏ, tim đập nhanh: “Không cẩn thận hỏng , bảo mang sửa .”
Huyền Tịch ngây một chút, tin tưởng thu tay : “À, .”
“Chờ sửa xong sẽ trả cho ngươi.”
“Được .”
Huyền Trạc trong lòng hiếm khi một chút cảm giác tội khó nhận , đang định ho nhẹ để dẹp bỏ nó, thì Huyền Tịch hỏi: “Hình như truyền tin thạch của cũng để chỗ , thấy ?”
“…”
Ai mà nó vứt .
Huyền Trạc : “Cũng hỏng , chút nữa sẽ cho ngươi một cái mới.”
Huyền Tịch nhận: “Không cần , chỉ hỏi một chút thôi, lấy một cái mới từ Bổ Cung Đường .”
Tốn mất một hai đồng bạc.
Đùng —. Đùng —.
Ngoài cửa vang lên tiếng chuông, như thể đang nhắc nhở thời gian cấp bách.
Huyền Tịch vội vàng ngoài, nhưng Huyền Trạc kéo . Hắn xoay mặt nàng , cúi xuống : “Hôn một cái .”
Huyền Tịch giơ tay ngăn , đầu thì liên tục ngả về phía để tránh: “Không hôn .”
Tối qua hôn mấy khiến nàng suýt thở nổi, môi thì mút đến đau rát khô cong, để chút ám ảnh.
Huyền Trạc vốn chỉ nhất thời hứng thú, nhưng thấy Huyền Tịch tránh né và kiên quyết lẩn tránh, tính khí nổi lên, nhất định hôn một cái: “Hừ, tránh cái gì, chỉ hôn một cái thôi, gì khác .”
Hắn mạnh mẽ kéo Huyền Tịch trong n.g.ự.c, cúi đầu chuẩn hôn.
Huyền Tịch chịu nổi sức mạnh của Huyền Trạc, chân vững, cố gắng nghiêng đầu tránh , : “Không hôn nữa, sẽ muộn mất.”
Huyền Trạc nghiêm giọng đe dọa: “Không cho hôn, hôm nay đừng hòng học đường!”
“…” Huyền Tịch bất đắc dĩ hạ tay xuống, ngoan ngoãn nhắm mắt để mặc hành sự.
Huyền Trạc lúc cũng chẳng còn phong độ gì, dùng sức hôn mạnh môi nàng, tạo một tiếng “chụt” rõ to.
“…!”
Khi thả , Huyền Tịch thậm chí loạng choạng vài bước mới vững.