Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 49: Ngươi hôn ta

Cập nhật lúc: 2026-02-24 11:33:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyền Tịch chớp chớp mắt, lắp bắp:

 

"Lại… …" giúp nàng tăng tu vi ?

 

Huyền Trạc khoanh tay, chậm rãi :

 

"Chứ tưởng gọi đến đây để tâm sự giữa đêm khuya ?"

 

Huyền Tịch: "…"

 

Toàn nàng vẫn còn chút bủn rủn, bèn cẩn thận dò xét:

 

"Huyền Trạc… Ban ngày mà… Muội mệt… tối nay thể ?"

 

Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt tràn đầy hy vọng Huyền Trạc.

 

Huyền Trạc mỉm , cúi xuống khẽ chạm môi nàng, thản nhiên : "Không ."

 

Huyền Tịch bĩu môi, lề mề bước phòng.

 

Huyền Trạc dường như nhiệt tình giúp nàng tăng tiến tu vi, là mong nàng sớm trưởng thành nhỉ?

 

Cũng thể lắm, dù cũng đối xử với nàng .

 

Hơn nữa, ban ngày Huyền Trạc còn , vì nàng là nhỏ tuổi nhất ở đây, nên cần chăm sóc nhiều hơn.

 

Chắc là ý gì khác .

 

Một cảm giác mất mát vô cớ len lỏi trong lòng Huyền Tịch.

 

Vạt áo trắng tinh biến mất bậc cửa, Huyền Trạc thu hồi ánh mắt, yên một lát mà vội bước .

 

Từ hôm đó đến giờ, khi tìm gặp nàng, cũng đại khái xác định suy nghĩ của về Huyền Tịch, đơn thuần là d.ụ.c vọng nhất thời, cũng chỉ cần ngủ một thôi. Hắn thực sự hứng thú với nàng.

 

Mà đây… chẳng chuyện gì ho.

 

Thứ nhất, Huyền Tịch hạng nữ t.ử phong trần ngoài , loại mà chỉ cần vung bạc là thể mua vui một đêm. Nàng trong sáng, ngây thơ, si mê . Sau nếu chán thì xử lý cũng phiền toái.

 

Thứ hai, Huyền Tịch là t.ử mà Minh Triệt xem trọng. Dù gì thì giữa và Minh Triệt cũng chút tình nghĩa thầy trò, cũng vì chuyện mà trở mặt khó coi.

 

Lần đầu tiên của bọn họ, thể là do uống xuân d.ư.ợ.c, nhất thời khống chế . khi chiếm đoạt , phát hiện bản vẫn thể ngừng nghĩ đến Huyền Tịch.

 

Không chỉ nghĩ đến thể nàng, mà còn ở cạnh nàng, cùng nàng chung chăn chung gối.

 

Cảm giác đối với Huyền Trạc vô cùng xa lạ, nhưng cũng thấy phiền.

 

Trong mắt , Huyền Tịch chẳng khác gì một con mèo nhỏ lang thang bên đường, đáng yêu, khiến trêu chọc. Hơn nữa, so với mèo ch.ó ngoài , nàng ngoan ngoãn hơn nhiều, còn cách hầu hạ tận tình. Ở bên nàng đúng là thoải mái.

 

Mà Huyền Trạc cũng kẻ thích tự khó . Đã suy nghĩ thì cứ thuận theo thôi. Cứ ngủ cùng nàng , dù gì nàng cũng khờ khạo, bảo gì nấy. Đợi đến lúc chán , chỉ cần xóa ký ức của nàng, cuộc sống của vẫn thanh tịnh như .

 

Huyền Trạc nhếch môi , nhưng cảm thấy môi dính dính. Hắn theo bản năng lè lưỡi l.i.ế.m nhẹ một cái, bất ngờ nếm một vị ngọt thanh.

 

…?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-49-nguoi-hon-ta.html.]

 

Đây là… vị nước mắt của Huyền Tịch ?

 

Hắn khựng , l.i.ế.m thêm một nữa.

 

Vị nhạt một chút, nhưng vẫn còn lưu hương thơm thanh mát của lá non, kèm theo chút ngọt nhẹ nhàng.

 

Cũng tệ lắm.

 

Không hiểu vì , lẽ do vẫn cảm thấy đủ, giơ tay lên, l.i.ế.m nhẹ đầu ngón tay lướt qua má Huyền Tịch khi nãy.

 

Ngọt hơn hẳn.

 

Nước mắt ngọt như , những chỗ khác thì nhỉ…

 

"Quác—!"

 

Một tiếng quạ kêu ch.ói tai lập tức kéo khỏi dòng suy nghĩ hoang đường.

 

Ý nghĩ quái gở lập tức tan biến. Huyền Trạc hồn, cảm thấy bản khi nãy đúng là bệnh.

 

Hắn lặng lẽ đơ một lát, đó nhấc chân định trong phòng xử lý "chuyện chính sự". đúng lúc xoay , nhớ đến những lời Huyền Tịch , cùng chuyện xảy hồi chiều.

 

Sắc mặt trầm xuống, trầm ngâm chốc lát, hai ngón tay đặt lên trán, truyền âm cho Xích Lưu:

 

"Xích Lưu? Xích Lưu?"

 

"Khò—"

 

Thứ đáp chỉ tiếng ngáy như heo ngủ.

 

Gân xanh giật giật, Huyền Trạc lập tức quát: "Ngươi định ngủ c.h.ế.t luôn ? Mau dậy ngay cho !"

 

"Khụ!" Xích Lưu giật bật dậy, còn kịp tỉnh hẳn, miệng phản xạ điều kiện mà trả lời: "Ca, chuyện gì ca?"

 

Huyền Trạc lạnh lùng phân phó: "Ở Lăng Nha một nhà họ Sở mở y quán, ngươi điều tra hết sản nghiệp của bọn họ đó phóng hỏa thiêu sạch cho ."

 

Xích Lưu lăn xuống giường: "Hả? Thật giả đấy?"

 

"Ngươi xem?" Huyền Trạc mất kiên nhẫn. "Cho ngươi một đêm, xong thì ngày mai đốt ngươi."

 

"… Không , ca, còn đang ở Côn Lôn mà! Còn thì đang ở Lăng Nha, tự đốt ?"

 

"Ta bận."

 

"Ta cũng—"

 

Huyền Trạc cắt đứt truyền âm, xoay bước trong phòng.

 

Vừa mới bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt liền chạm bóng lưng trắng ngần của thiếu nữ ánh trăng.

 

 

 

Loading...