Dưới ánh trăng mờ ảo, Huyền Tịch cúi đầu lặng lẽ, từng bước một sân, chậm rãi bước lên bậc thềm, dừng mặt Huyền Trạc.
Nàng im lặng hồi lâu, dáng vẻ ủ rũ, trông chẳng khác nào một mầm non héo rũ vì thiếu nước.
Huyền Trạc dựa khung cửa, cúi mắt nàng, hỏi:
"Buồn bực ?"
Huyền Tịch khẽ gật đầu, khe khẽ thở dài.
Rõ ràng qua tuổi cập kê, nhưng khi than thở dáng vẻ như một tiểu cô nương tập lớn.
Huyền Trạc đến mà khóe môi nhếch lên, nghiêng tiến gần nàng một chút:
"Buồn bực đến thế ư? Vì những lời ban ngày ?"
"Không hẳn... mà cũng một phần." Huyền Tịch lí nhí đáp, vẻ mặt ấm ức.
Ý nơi khóe môi Huyền Trạc càng đậm:
"Thế còn phần còn ?"
"Vì sư Sở Tiêu."
Nụ của Huyền Trạc thu :
"Sở Tiêu?"
"Ừm." Huyền Tịch như đổ đậu trong bát, đem chuyện ban nãy kể sót chữ nào:
"Sau khi , sư Sở Tiêu đưa về khu nhà của t.ử. Trên đường , hỏi thích hơn , còn yêu nữa. Muội hiểu nên mới hỏi hai cái đó khác chỗ nào, ... liền nổi giận, bóp c.h.ặ.t vai , còn bắt ở bên , thậm chí còn định hôn ..."
Nói đến đây, lòng Huyền Tịch quặn lên một cái, viền mắt hoe đỏ.
Trong mắt nàng, Sở Tiêu vẫn luôn như một vị trưởng thiết, mà hôm nay chuyện khó mà chấp nhận nổi.
Nàng giận Sở Tiêu, chỉ cảm thấy buồn, như thể thứ gì đó vô hình vỡ vụn, thể nào hàn gắn .
Nghe nàng kể xong, đáy mắt Huyền Trạc trở nên thâm trầm như vực sâu.
Hắn trầm mặc trong chốc lát, đưa tay kéo nàng , dùng đầu ngón tay lau giọt lệ nơi khóe mắt nàng:
"Quả thực chịu ấm ức nhỏ, vai còn bóp đau đúng ?"
Huyền Tịch nghẹn ngào, bĩu môi, nước mắt lã chã rơi xuống:
"Ừm, đau..."
Hai chữ lọt tai, lòng Huyền Trạc cũng mềm hơn nửa.
Mang theo chút dịu dàng mà chính cũng nhận , cúi đầu hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, giọng trầm thấp ôn nhu:
"Đừng nữa, ngoan nào. Để dạy dỗ một trận."
Cách gọi đầy mới mẻ, chan chứa yêu chiều khiến Huyền Tịch ngẩn mất nửa nhịp.
Mọi buồn bã, tủi dường như trong khoảnh khắc cuốn trôi như thủy triều rút, đó là một cảm giác ấm áp kỳ lạ. Khuôn mặt vẫn còn vương lệ của nàng khẽ hiện một lúm đồng tiền nhỏ.
Nước mắt ngừng rơi, nhưng Huyền Tịch vẫn do dự kéo nhẹ tay áo Huyền Trạc, khẽ :
"Sư , đừng đ.á.n.h Sở Tiêu sư ."
Huyền Trạc nhướng mày:
"Ta phường du côn, chỉ dùng vũ lực."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-48-nguoi-hon-ta.html.]
Vậy thì .
Huyền Tịch nhẹ nhàng thở phào, tiếp:
" mà… cũng đừng gọi là sư nữa."
Huyền Tịch chớp mắt: "Vậy gọi là gì?"
Đây dường như là thứ hai nàng hỏi câu .
Huyền Trạc trầm ngâm một lát, bỗng nhớ điều gì đó, khóe môi cong lên đầy hứng thú:
"Gọi thẳng tên ."
Huyền Tịch tròn xoe mắt , thể tin nổi:
"Gọi… tên ?"
"Ngạc nhiên gì? Lần trong miếu Long Vương gọi ?" Huyền Trạc như , giọng điệu trêu chọc.
"…"
Hóa thấy thật…
Nhớ mấy lời buột miệng hôm đó, Huyền Tịch chột , cúi thấp đầu.
"Hửm? Biết ngượng ?" Nhìn nàng cúi đầu né tránh, hứng thú của Huyền Trạc càng dâng cao. Hắn giơ tay, dùng đốt ngón tay khẽ cọ lên gương mặt vẫn còn ươn ướt nước mắt của nàng, giọng nhẹ nhàng mà trêu ghẹo:
"Tiểu Huyền Tịch cũng nhiều tâm tư đấy chứ. Trước mặt thì gọi một tiếng 'sư ' thật cung kính, lưng dám gọi thẳng tên, chẳng chút phép tắc nào."
Mặt Huyền Tịch đỏ bừng lên, lắp bắp giải thích:
"Không… … Là vì… khi cầu phúc trong miếu của , cảm thấy nên gọi thẳng tên mới linh nghiệm…"
Huyền Trạc gật gù, tỏ vẻ đỗi tự nhiên:
"Vậy bây giờ cũng đang trong viện của , tất nhiên gọi tên ."
"…"
Huyền Tịch do dự chốc lát, mím môi, lí nhí gọi:
"Huyền Trạc… sư ."
"Xóa hai chữ phía , gọi nữa."
"… Huyền Trạc…"
Tiếng gọi lọt tai thật thuận, đến mức Huyền Trạc hài lòng mà xoa nhẹ mái tóc nàng, giọng điệu dịu dàng hơn vài phần:
"Ngoan lắm."
Lòng Huyền Tịch lập tức như dòng nước ấm chảy qua, hai má càng đỏ hơn, khóe môi cong lên nụ ngọt lịm.
"Giờ thì vui chứ?" Huyền Trạc cố tình kéo dài giọng hỏi.
Huyền Tịch gật đầu: "Ừm."
"Vui thì phòng , cởi áo , lên giường ."
"???"