Lúc đó, ánh mắt, biểu cảm của nàng khi Huyền Trạc, chỉ cần là hiểu tình ái đều thể nhận .
Nàng… yêu Huyền Trạc.
Tình cảm của nàng dành cho Huyền Trạc, thuần túy mà chân thành vô cùng.
Khung cảnh đó tựa như một cái tát trời giáng, đ.á.n.h thẳng mặt Sở Tiêu, khiến nóng rát đến tận xương tủy.
Cái cô nương mới hôm nào hôn , còn mở miệng thích , giờ đầu bày thứ tình cảm với một nam nhân khác mà còn là kẻ xuất sắc hơn .
Hắn đó, bọn họ cận bên , chỉ cảm thấy bản nhục nhã chốn dung .
Giữa bao ánh mắt dõi theo, thua đèn, thua cả , cuối cùng chỉ thể chật vật rời . Mang theo lòng báo thù, tìm đến Hạ Doanh, cho nàng Huyền Trạc bao lâu nữa sẽ trở về Mộc Phong, nàng thể đến đó chờ.
Hạ Doanh sẽ gì tiếp theo, quả thực cần đoán cũng . Sở Tiêu chỉ mượn tay nàng để gây chút phiền toái cho Huyền Trạc, tiện thể nhắc nhở Huyền Tịch nên thu những tâm tư nên .
Hắn rõ Hạ Doanh Huyền Tịch bên cạnh Huyền Trạc sẽ nghĩ gì, cũng đoán nàng sẽ gì với Huyền Tịch.
Sở Tiêu ý định ngăn cản.
Hắn cảm thấy, Huyền Tịch đáng trừng phạt.
Mặc dù nàng căn bản bản gì sai, cũng chẳng hiểu thích và yêu gì khác , nhưng điều đó thể trở thành lý do.
Huyền Tịch mờ mịt hỏi: “Ta yêu Huyền Trạc?… Điều , gì khác với thích ?”
Sở Tiêu trả lời, trái , nắm c.h.ặ.t lấy vai nàng, như trưởng, như tình nhân, đầy cấp bách mà hỏi: “Muội rốt cuộc yêu ở điểm nào? Hắn căn bản đáng để thích! Chẳng lẽ đối với hơn ? Nói !”
Huyền Tịch hoảng, theo bản năng lùi về phía : “Sư , hiểu đang gì…”
“Muội thể hiểu? Trong lòng rõ ràng cái gì cũng !”
Khoảng cách gần đến mức thể rõ từng biểu cảm khuôn mặt Huyền Tịch, lúc mới bàng hoàng nhận , thì tình cảm dành cho nàng, còn sâu hơn tưởng.
Tâm loạn như ma, bất giác tiến sát thêm một chút, chằm chằm gương mặt hoảng hốt của nàng, thất thần thốt lên:
“Huyền Tịch, đừng thích nữa, hãy ở bên .”
Hắn cúi đầu, định hôn lên môi Huyền Tịch.
Huyền Tịch giật vội nghiêng mặt tránh né, đưa tay ngăn cản: “Sư , đừng mà.”
“Vì ?” Sở Tiêu siết c.h.ặ.t bả vai nàng, giọng mang theo chút mất khống chế, “Rõ ràng đây từng chủ động hôn , chẳng qua chỉ là đổi chỗ mà thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-47-dung-khoc-nua-ngoan-ngoan-di.html.]
Huyền Tịch bóp đến đau, vành mắt tức khắc ngân ngấn nước, sức giãy giụa: “ …”
Nàng hôn Sở Tiêu ở đây, thậm chí căn bản hôn ! Trong lòng nàng, Sở Tiêu chỉ là trưởng, chuyện như … kỳ quái lắm!
lúc , môi Sở Tiêu chạm má nàng.
Huyền Tịch như điện giật, mạnh mẽ đẩy , xoay chạy một mạch về t.ử xá!
“RẦM!”
Nàng đóng sầm cửa , chậm rãi trượt xuống đất, thở hổn hển, trái tim vẫn còn đập loạn thình thịch.
… Sư Sở Tiêu, thật kỳ quái.
Rõ ràng là mà nàng quen thuộc từ nhỏ, nhưng hôm nay, dù lời hành động đều khiến nàng chẳng tài nào hiểu .
Nàng “ở bên ” ý nghĩa gì.
Mấy vị sư tỷ từng , đó là hai kết thành đạo lữ, cả đời bầu bạn sớm tối bên .
nàng từng nghĩ đến chuyện đó với Sở Tiêu.
Hình ảnh ban nãy cứ hiện lên trong đầu, khiến lòng nàng khó chịu lạ thường. Huyền Tịch dụi dụi mắt, ôm đầu gối bệt đất, nên cho .
…
Bên ngoài, sắc trời dần dần tối .
Từ đỉnh núi xa xa, tiếng chuông đồng trầm trầm vang vọng, kéo suy nghĩ của nàng trở về.
Hình như… đến giờ Hợi .
Phải tìm Huyền Trạc thôi.
Huyền Tịch dậy, chợt phát hiện bản quên mất tắm.
Giờ mà tắm thì kịp nữa! Nàng bĩu môi, đành vận pháp đơn giản thanh tẩy thể xoay rời khỏi phòng, về hướng Mộc Phong.
Dưới bóng đêm tĩnh mịch, dáng nhỏ nhắn trong bộ đạo bào trắng muốt lặng lẽ di chuyển, hai tay đan , cả toát lên chút uể oải và nặng nề.
Dưới ánh trăng bàng bạc, Huyền Trạc khoác hờ ngoại bào, khoanh tay tựa khung cửa, trầm mặc nàng từng bước chậm rãi tiến gần.