Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân - Chương 36: Hãy tập trung hơn!

Cập nhật lúc: 2026-02-24 04:16:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyền Trạc vốn định là bồi thường, nhưng dáng vẻ nàng lúc , nếu chắc chắn nàng sẽ hỏi bồi thường cái gì. Thế là sửa lời: “Không cần, cho ngươi.”

 

Huyền Tịch chút do dự: “Nhìn qua thấy quý giá, thể tùy tiện nhận .”

 

Huyền Trạc đẩy chiếc hộp về phía nàng thêm nữa: “Tặng ngươi thì cứ nhận , đừng nghĩ nhiều.”

 

“Ồ.”

 

Huyền Tịch , liền nhận lấy.

 

Sau khi nàng cất hộp , Huyền Trạc đưa cho nàng một viên đan d.ư.ợ.c: “Ăn .”

 

Huyền Tịch ngoan ngoãn nuốt xuống, mới hỏi: “Đây là gì ?”

 

“Bích t.ử đan.”

 

“...?”

 

Huyền Tịch lập tức tỉnh táo hơn, hốt hoảng hỏi: “Ta, sẽ m.a.n.g t.h.a.i ?”

 

“Ăn thì lo nữa.”

 

“…”

 

Huyền Tịch ngẩn , ánh mắt trở nên trống rỗng.

 

Đối với nàng, “mang thai” là một khái niệm xa lạ và mơ hồ.

 

Nàng bao giờ nghĩ bản sẽ ngày nào đó mang trong một sinh mệnh.

 

Hơn nữa…

 

Hóa , loại chuyện thể m.a.n.g t.h.a.i ?

 

Không ai dạy Huyền Tịch những điều cả.

 

Đầu óc nàng rối bời, thậm chí hỏi gì, chỉ thể máy móc nhích cơ thể đau nhức còn chút sức lực của , từ từ leo xuống giường, về phía cửa.

 

Nàng về phòng nghỉ ngơi một lát.

 

Nhìn dáng vẻ mơ mơ hồ hồ, cứ như bắt cóc giữa đường cũng thèm kêu của nàng, Huyền Trạc bước mấy bước đến chặn mặt nàng, giọng dịu : “Không hỏi xem mấy ngày nay gì với ngươi ?”

 

Huyền Tịch mệt mỏi đến cực độ, , đành chống cơn buồn ngủ, cố gắng hỏi: “Làm… gì?”

 

“Giao hoan.” Huyền Trạc thẳng thừng, chút quanh co.

 

Huyền Tịch từ .

 

Nàng còn sức để thể hiện vẻ kinh ngạc khó tin gì cả, chỉ mở to đôi mắt, khàn giọng : “Đây… là chuyện chỉ phu thê hoặc phối ngẫu mới …”

 

“Ha.” Huyền Trạc bật vì sự ngây ngô của nàng: “Không hẳn , ngươi còn nhớ khi mang hộp cơm cho , ?”

 

Huyền Tịch ngơ ngác: “Nói gì?”

 

Huyền Trạc cúi , rút ngắn cách giữa hai : “Ngươi , ngươi thích .”

 

“…”

 

“Đã thích , tất nhiên thể chuyện .”

 

Huyền Tịch đến mức ngơ ngẩn.

 

Hóa là như ?

 

Huyền Trạc một tay ôm eo nàng, một tay nâng mặt nàng lên, ánh mắt thoáng vẻ cưng chiều, dịu dàng : “ chuyện chúng mấy ngày nay, cho ai , hiểu ?”

 

Hắn thực cũng vì nghĩ cho nàng. Chuyện nếu lộ ngoài, đối với chẳng qua chỉ là thêm một giai thoại phong lưu, ảnh hưởng gì, chẳng rụng lấy một sợi tóc. với Huyền Tịch, hậu quả thể nghiêm trọng hơn nhiều.

 

Nhất là Huyền Tịch còn ngây thơ thế , nếu để nàng từng “chơi đùa”, ai kẻ bụng nào tiếp tục lợi dụng nàng ?

 

Huyền Tịch chẳng hiểu những điều đó, chỉ gật đầu, đáp lời một cách ngây ngốc: “Hiểu .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-36-hay-tap-trung-hon.html.]

 

Huyền Trạc khẽ , như thưởng cho nàng, hôn nhẹ lên trán nàng một cái.

 

Cũng coi như trọn vẹn tâm nguyện nhỏ nhoi ban đầu của nàng.

 

Đường về dường như dài hơn nhiều so với khi .

 

Huyền Tịch bước từng bước, cảm giác như đang lưỡi d.a.o, hai chân đau đến run rẩy.

 

Khó chịu vô cùng.

 

Khi rời khỏi viện vẫn còn là hoàng hôn, nhưng lúc nàng trở ký túc xá của t.ử, trăng khuyết treo đầu ngọn cây. Huyền Tịch mệt đến mức chỉ ngủ ngay lập tức, nhưng vẫn cố gắng nhẫn nhịn, kết ấn lấy một thùng nước nóng, ngâm để sạch cơ thể.

 

Nước nóng khiến cơn đau nhức dịu bớt phần nào.

 

Nàng thở phào một dài, thử đẩy thứ của Huyền Trạc ngoài.

 

Một thứ ở quá sâu, cách nào tống , nàng đành vận chuyển linh lực, từ từ luyện hóa và hấp thu.

 

Nàng cũng sẽ tác dụng gì với cơ thể, nhưng đồ của Huyền Trạc, chắc chắn thể nào là thứ .

 

Mang theo suy nghĩ , Huyền Tịch tiếp tục hấp thu. Chẳng bao lâu , nàng cảm giác tu vi dường như biến động.

 

Từ Kim Đan sơ kỳ, nàng thăng lên trình độ trung kỳ.

 

Huyền Tịch sững sờ, mắt chăm chăm mép thùng nước, đờ đẫn.

 

Nàng mới đột phá lên Kim Đan kỳ lâu, bình thường lên trung kỳ, ít nhất cũng mất nửa năm đến một năm, lâu thì vài năm.

 

Vậy mà giờ đây, chỉ nhờ hấp thu đồ của Huyền Trạc, nàng tăng nửa cảnh giới.

 

Vậy nên… việc Huyền Trạc , thực chất là để giúp nàng tăng tu vi ?

 

Huyền Tịch như khai sáng.

 

Bởi vì giúp nàng, nên ngay từ đầu Huyền Trạc mới rõ lý do, còn tỏ thái độ khó chịu như .

 

Với cái tính của , chắc chắn thừa nhận là đang điều cho nàng.

 

Liên hệ những lời từng , nhất định là vì nàng thổ lộ “thích ” nên Huyền Trạc mới sinh ý nghĩ giúp đỡ nàng. hổ chịu thẳng, nên đành âm thầm hành động.

 

Còn chuyện cho nàng với ai, chắc là vì sợ khác mở đường riêng cho nàng, sinh lòng vui.

 

Thì .

 

Thì .

 

Huyền Tịch càng nghĩ càng cảm động.

 

Nhớ thời gian qua, những tiếp xúc với Huyền Trạc, tuy rằng khó ở, lời khó … nhưng cũng từng dạy nàng cách đối nhân xử thế, từng giúp nàng tránh sấm đỡ lửa, còn tặng nàng nhiều đồ. Thậm chí khi nàng vỡ ngọc của , cũng trách phạt quá nhiều.

 

Ngay cả việc hao tâm tổn sức giúp nàng tăng tu vi, cũng ngại.

 

Huyền Trạc thật .

 

Cảm giác hạnh phúc và ngọt ngào lập tức lấp đầy trái tim nàng. Huyền Tịch tựa mép thùng nước, khoé môi tự chủ mà nhếch lên vui vẻ.

 

Sau khi Huyền Tịch rời , Huyền Trạc vận pháp dọn dẹp căn phòng sạch sẽ.

 

Ánh mắt liếc qua hộp thức ăn bàn bát tiên, dừng một chút, bước tới, mở nắp .

 

kết giới bảo vệ, bánh bên trong vẫn nguội.

 

Chỉ điều thôi thấy mất ngon.

 

Huyền Trạc chỉ liếc qua một cái liền đậy nắp , xách hộp thức ăn bước khỏi phòng, huýt một tiếng sáo.

 

Mấy con linh cẩu liền chạy ào tới.

 

Huyền Trạc đổ hết bánh xuống đất, bộ đều cho chúng ăn.

 

Còn hộp thức ăn bằng gỗ lim thì hoá thành tro bụi, theo gió bay .

Loading...