Thương Ly lườm con thỏ nhỏ vẫn còn ngây đó, tức giận quát lên: “Phải chăng là ngươi chọc giận ca ?”
Con thỏ nhỏ giật , nước mắt lập tức lăn dài má, run rẩy vội vàng xua tay: “Không… … gì cả…”
Huyền Trạc thở nhẹ một , về phía Thương Ly, nhẹ nhàng : “Không liên quan đến nàng .”
Thương Ly thở phào, bèn thở dài nhẹ nhõm: “Vậy là . ca, tức giận ?”
“…” Huyền Trạc trả lời câu hỏi , chỉ buột miệng một câu bâng quơ: “Có chút chuyện, đây.” Nói xong, lập tức rời khỏi đó.
Về , Thương Ly và những khác còn ở trong Long Cung thì chẳng màng đến.
Có lẽ là vì tác dụng của rượu t.h.u.ố.c và cái cảnh khoái lạc , mà đường về, Huyền Trạc cảm thấy bứt rứt, lòng yên.
Hắn , nhớ Huyền Tịch đến như , ngoài việc đó nảy sinh ý định nhưng thỏa mãn, đúng lúc nàng những điểm hợp khẩu vị .
Sau mấy trăm năm chạm ai, trong lòng khỏi khát vọng chút gì đó.
Nên.
Huyền Trạc cân nhắc, liệu nên thuận theo bản mà chiếm đoạt Huyền Tịch, là giữ chút khí độ, kiềm chế bản , rèn luyện ý chí một chút.
Dù , việc ngủ với một cô nương ngốc ngếch như quả thật quá mất giá.
Thế nhưng, mệnh cho cơ hội để lựa chọn.
Huyền Trạc miên man nghĩ về vấn đề suốt dọc đường, mãi cho đến khi về đến khu vườn, mắt chợt dừng ở một bóng hình nhỏ cổng.
Đầu óc như ngừng trôi.
Quên luôn còn đang suy nghĩ điều gì.
Hắn hiếm khi thấy bản bối rối, nhưng lúc , Huyền Trạc chần chừ, dần bước đến gần.
Kết quả là cô nàng ngốc nghếch , ngây ngô đó, khúc khích đưa cho một hộp thức ăn, xin .
Huyền Trạc nàng.
Tóc nàng đen mượt nhẹ bay trong gió đêm, gương mặt trắng trẻo khẽ nở nụ trong sáng. Đôi mắt nhỏ nhắn như hắc ngọc, trong veo nhưng ẩn chứa chút ngây ngô đáng yêu, hề lấm tấm bụi bặm.
Đôi mắt phản chiếu hình bóng , thuần khiết đến nỗi như chút tạp niệm nào.
Không hiểu , hình ảnh đột nhiên in sâu trong đầu Huyền Trạc.
Không cảnh sắc tuyệt mỹ gì, nhưng thấy, khó quên.
Tất cả những suy nghĩ dọc đường lập tức gió thổi bay , Huyền Trạc thầm nghĩ —.
Quên , tất cả điên rồ .
Hắn nhất định ngủ với Huyền Tịch.
Không cần quan tâm xem nàng ngốc , cái hơn cả chính là cảm giác sung sướng .
Bất giác, Huyền Trạc đưa tay lên, nhẹ nhàng nắm lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của nàng. Ngón tay thon dài, ấm áp và mềm mại, kích thích cơn say của rượu t.h.u.ố.c trong bùng phát mạnh mẽ.
Huyền Tịch chẳng gì về những điều đang xảy xung quanh.
Gương mặt Huyền Trạc gần trong gang tấc, đôi mắt vàng ánh chằm chằm nàng, ánh đêm và bóng tối, đôi mắt càng thêm sâu thẳm, u tối như vực sâu, khó lòng đoán .
Huyền Tịch cảm thấy sợ.
Lông mi khẽ run, nàng nhẹ nhàng hỏi: “Sư … … định hôn ?”
Trong ký ức, mỗi thế, đều hôn nàng.
Dù hiểu vì .
Huyền Trạc , sững , một lúc , khẽ mỉm hỏi: “Vậy ngươi hôn ngươi ?”
“…” Huyền Tịch do dự một chút, cuối cùng vẫn thành thật gật đầu: “Muốn.”
Ánh mắt Huyền Trạc sẫm , cơn nóng rát dâng lên ngừng.
vẫn kiên nhẫn tiếp tục: “Vì sư hôn ngươi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-32-dat-vao-trong-phong-cua-ta.html.]
Huyền Tịch lặng thinh, trả lời .
Nàng chỉ đơn thuần thêm nhiều tiếp xúc với Huyền Trạc mà thôi.
Nhận vẻ mơ màng của nàng, Huyền Trạc nhẹ nhàng dụ dỗ: “Tiểu sư , ngươi thích ?”
Thích.
Từ ngữ khiến Huyền Tịch chợt hiểu .
Nàng thẳng Huyền Trạc, một cách chân thành: “, thích .”
“…”
Câu trả lời mà đoán , nhưng khi chính tai, Huyền Trạc vẫn biến sắc.
Bảy từ đơn giản như làn gió bùng lên trong lòng, khiến cho cảm giác đơn thuần của chút lệch lạc, thêm đó là một thứ cảm giác khác.
thêm cái gì, Huyền Trạc suy nghĩ.
Hắn gạt bỏ những cảm giác kỳ lạ đó, mỉm với Huyền Tịch: “Đó chính là ngươi đấy nhé.”
Huyền Tịch ngơ ngác .
Huyền Trạc buông tay khỏi cằm nàng, ánh mắt lướt xuống hộp thức ăn mà nàng đang ôm, giọng điệu khinh thường: “Mang một hộp bánh đến xin , còn hôn, sự thành tâm thiếu thốn ?”
Huyền Tịch ngẩn , vội vàng giải thích: “Ta… đây là tự tay , chân thành mà.”
“Thật ?” Huyền Trạc từ từ bước xa, dừng cửa vườn trăng, nàng bằng ánh mắt rõ ý. “Nếu , thì hãy mang đây, để nếm thử một chút .”
Huyền Tịch lời bước sân, đặt hộp bánh lên bàn đá.
“Để đây gì?” Huyền Trạc hài lòng, lệnh nàng đem hộp bánh trả , “Mang phòng .”
“Vào phòng …?”
Huyền Tịch mở to mắt, thể tin nổi.
Nàng nhớ các sư tỷ từng , Huyền Trạc coi trọng lãnh địa của , thích ngoài xâm phạm đến nơi sống.
Có sư tỷ từng theo đuổi tới tận vườn, nhưng đều đuổi thẳng, bất tỉnh mất nửa tháng mới tỉnh .
Thế mà bây giờ, Huyền Trạc bảo nàng phòng …
Chỉ để đặt một hộp bánh.
Huyền Tịch tim đập rộn ràng, kìm hỏi: “Ta… thể ?”
“Đêm nay thì .”
Huyền Trạc giọng trầm thấp.
Giống như cửa vườn, bước tới phía cửa phòng, nhẹ nhàng mở cánh cửa gỗ, nàng.
Trong phòng ánh sáng, tối đen như mực.
Như một vực sâu vô tận.
Huyền Tịch do dự một chút, cầm hộp bánh bước vài bước , đó bất an dừng , ngước Huyền Trạc.
Huyền Trạc vẫn giữ nụ đó.
Không vội vàng, cũng chẳng thúc giục.
“…”
Trong lòng cảm thấy lạ lẫm, nhưng Huyền Tịch từ chối, nàng gắng bước từng bước, chân tuy chút cứng nhắc, nhưng vẫn tiến lên bậc thang, vượt qua ngưỡng cửa.
Cánh cửa nhẹ nhàng khép phía , một tiếng động.
Như thể sợ kinh động con mồi mới nhốt.
Ánh trăng cuối cùng cũng chặn ngoài cửa.