NINH AN - 4

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:36:41
Lượt xem: 336

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi kinh hoảng, đám văn nhân vốn tụ bàn luận danh họa cô bản lập tức tản .

 

Chưa đợi lên tiếng, ba năm nôn nóng chụp mũ cho :

 

“Đồ ăn thức uống ở đây độc! Mau bắt hung thủ đưa quan phủ!”

 

Người chẳng chẳng rằng xông tới định bắt , nghiêng tránh

 

Thấy phản kháng, mấy kẻ thẹn quá hóa giận, toan tay đ.á.n.h

 

Tùng Nguyệt tình thế cấp bách ném mạnh một bát đĩa tới, kẻ cầm đầu đau đớn lùi , đầu còn kích động đám đông:

 

“Đồ của các ngươi ăn c.h.ế.t mà còn dám đ.á.n.h !”

 

Trong góc đập mạnh bàn dậy:

 

“Nói nhảm! Sao chúng ăn ?”

 

Đó là vị đại ca áp tiêu từng nhiều ghé quán của

 

Tùng Nguyệt quát lớn:

 

“Im miệng! Không bằng chứng mà dám bịa đặt gây sự, đưa ngươi gặp quan thì đúng hơn!”

 

Ta bình tĩnh đảo mắt quanh:

 

“Việc khẩn cấp mắt là mời đại phu. Bất luận vị khách ngã xuống, hết cứu !”

 

Tiểu nhị hồn, lập tức chạy mời đại phu. 

 

Trong khách điếm nhất thời lặng ngắt, ánh mắt qua giữa ngã đất và .

 

Chẳng bao lâu, đại phu đeo hòm t.h.u.ố.c vội vã bước

 

Sau một hồi bắt mạch kỹ lưỡng, sắc mặt nghiêm trọng tuyên bố đây là trúng độc. 

 

Trong phòng lập tức xôn xao, kẻ gây chuyện thế, giọng càng thêm cao:

 

“Chư vị đều đó, quả thật là kịch độc!”

 

Lời còn dứt, một đội bộ khoái lúc xuất hiện cửa.

 

“Nơi tụ tập ồn ào?”

 

“Đại nhân đến thật đúng lúc! Chưởng quầy Ninh An cư đầu độc, đang !”

 

“Thì ! Người , bắt nghi phạm về nha môn tra hỏi cẩn thận!”

 

Tên quan sai dẫn đầu hai lời liền bắt

 

Ta rút tấm lệnh bài khắc chữ ‘Duật’:

 

“Ta xem ai dám!”

 

Bộ khoái nhận lệnh bài, lập tức quỳ xuống thỉnh tội. 

 

Ta sắc mặt đổi, sang đại phu:

 

“Có là trúng loại độc gì ? Xin đại phu cứu .”

 

Đại phu và kẻ gây chuyện bỗng câm lặng, .

 

“Nếu vị đại phu chẩn là độc gì, mời đại phu khác tới xem?”

 

Trước cửa, Lục Quân dẫn An đại phu, danh vọng cao nhất phố bên tới. 

 

Lúc Ninh An cư vây kín

 

Sau khi An đại phu bắt mạch, quả thật là trúng độc. 

 

Ông trao đổi ánh mắt với :

 

“Chỉ là, loại độc uống hai canh giờ mới phát tác.”

 

Hai canh giờ , Ninh An cư còn mở cửa. 

 

Đám đông xung quanh xì xào:

 

“Chẳng là vu oan ?”

 

Kẻ nóng nảy buột miệng:

 

“Ngươi… ngươi dám bịa đặt! Chất độc rõ ràng là… là…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ninh-an/4.html.]

Tùng Nguyệt lập tức hỏi dồn: “Là cái gì?”

 

Lời dứt, trừng to mắt, tựa như bừng tỉnh đại ngộ. 

 

Thấy thế cục xoay chuyển, kẻ đất kìm nữa, lén mở mắt dò xét tình hình. 

 

Nếu cưỡng ép kéo tới quan phủ, Ninh An cư ắt đóng cửa điều tra. 

 

rõ chân tướng, cũng khó tránh liên lụy đến những sĩ t.ử khổ học đang tín nhiệm Ninh An cư. 

 

Thậm chí kẻ vì thế mà trượt bảng, Ninh An cư liền c.h.ế.t yểu từ trong trứng nước.

 

Giờ đây đều phản ứng , kẻ gây chuyện còn đường chối cãi. 

 

Thấy việc bại lộ, lén lút dạo tới cửa định thừa loạn bỏ trốn.

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

“Chặn bọn chúng !”

 

Vài tiểu nhị thủ trong tiệm cùng đại ca áp tiêu tiếng liền lao theo. 

 

Đám đông cửa bất chợt tách , kẻ gây chuyện còn kịp bước ngoài, một cước đá ngược trở .

 

5

 

Triệu Duật vẫn là dáng vẻ cà lơ phất phơ như , y khoanh tay dựa nghiêng bên khung cửa, ánh mắt rơi thẳng lên :

 

“Ai là báo quan?”

 

Hôm nay y mặc thường phục, tuy còn khí thế sát thần khiến khiếp sợ như ngày thường, nhưng vẻ tản mạn phóng túng toát từ trong xương cốt vẫn khó che giấu. 

 

Khi về phía , khóe môi y khẽ nhếch lên. 

 

Y nghiêng đầu, tùy tùng lập tức hiểu ý, nhanh ch.óng áp giải kẻ bắt về quan phủ. 

 

Đám bộ khoái khi nãy chẳng phân trắng đen định bắt cũng lầm lũi theo rời .

 

Người vây xem thấy việc xong, dần dần tản , nhưng tiếng bàn tán vẫn hồi lâu dứt. 

 

Ta tiến lên mấy bước, hành lễ với y:

 

“Đa tạ đại nhân.”

 

Ánh mắt y đầy hứng thú quan sát Ninh An cư, cuối cùng dừng bức tường treo kín thơ họa:

 

“Chưởng quầy tâm thiện, Ninh An cư nên kẻ khác hãm hại.”

 

Ta lặng lẽ một bên:

 

“Chỉ là tạo chút thuận lợi cho các sĩ t.ử nghèo khó, đành lòng để minh châu vùi trong bụi.”

 

Y chuyển ánh ngoài cửa sổ, nơi phố xá đông đúc qua :

 

“Những việc nhân nghĩa ở đời, luôn dễ mây mù che phủ. Mong rằng phen sóng gió , nơi đây thể thật sự yên .”

 

“Ngọc bài xin trả đại nhân.” 

 

Ta cung kính dâng ngọc bài lên.

 

Triệu Duật liếc một cái qua loa, xoay rời :

 

“Cứ giữ lấy.”

 

Ta khom đáp .

 

Đêm đó, quan phủ phái đến báo, rằng kẻ gây chuyện nhận tội. 

 

Quả thực là khác sai khiến, mục đích là bại hoại thanh danh của Ninh An cư, cắt đứt đường ăn của chúng .

 

Tùng Nguyệt lén lút hỏi :

 

“Cô nương, vị công t.ử rốt cuộc là thế nào ?”

 

Ta ngọn đèn án, khẽ :

 

“Là một quý nhân.”

 

Hơn nữa, là một quý nhân cùng mục đích với .

 

Vài ngày , các sĩ t.ử đến Cống viện. 

 

Ta sai chuẩn sẵn chăn đệm ấm cùng b.út mực giấy nghiên, cùng Tùng Nguyệt thức suốt đêm bánh hành dầu, bỏ từng hộp thức ăn của họ. 

 

Trước lúc lên đường, dặn dò họ cứ an tâm ứng thí. 

 

Loading...