NINH AN - 3
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:36:15
Lượt xem: 373
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tùng Nguyệt chờ ngoài cửa:
“Cô nương, chuyện gì ?”
“Không gì.”
Ta đậy nắp giếng .
“Ta nhớ hôm nay còn mấy khoản sổ sách soát xong, ngươi về , tối nay ở tiểu viện.”
Tùng Nguyệt gật đầu, xoay khóa cửa rời .
Người hiển nhiên cạn sức, bàn tay nắm dây thừng run rẩy sắp tuột .
Ta vội chộp lấy tay y:
“Giữ c.h.ặ.t lấy !”
Y mở bừng mắt, dốc hết chút sức lực cuối cùng phối hợp cùng .
Kéo y lên khỏi giếng, y liền ngất .
Ta nhận y chính là vị quan Hoàng thành ty hành sự sấm sét trong t.ửu lâu ngày nhập kinh.
Thực , phận của y chỉ , y còn là Thái tôn Đại Cảnh, Triệu Duật.
Một năm , Thái tôn du ngoạn nhiều năm cuối cùng cũng hồi kinh, hoàng đế đích chỉ định trưởng quan Hoàng thành ty, giữ trong kinh thành.
Việc vốn trái lẽ thường, nhưng triều đình một ai dị nghị, mặc cho vị công t.ử ăn chơi nổi tiếng nắm giữ Hoàng thành ty, tùy ý hành sự, đắc tội vô triều thần.
Ta đỡ y trong phòng, thắp đèn dầu kiểm tra thương thế.
Trên vai y cắm một mũi tên gãy, m.á.u thấm ướt nửa ống tay áo.
Ta cắt áo y, dùng lụa ngâm rượu mạnh lau sạch vết m.á.u.
Y đau đến tỉnh , ngón tay lạnh lẽo bỗng siết c.h.ặ.t cổ tay , ánh mắt từ cảnh giác dần trở nên dịu xuống, chỉ khàn giọng một câu:
“Đừng để lộ…”
Ta gật đầu theo lời, tay ngừng động tác, thuận thế bóp mở miệng y, nhét một miếng vải.
Khi rút mũi tên gãy , trán y đầy mồ hôi mịn, gân xanh nổi rõ, mà vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, phát lấy một tiếng.
Ta nhanh ch.óng xử lý vết thương, cầm m.á.u cho y.
An trí xong xuôi, kéo ghế canh bên giường:
“Ngủ , nơi an .”
Dứt lời, ánh mắt y mới dần mờ .
Sáng hôm , ánh bình minh hé, còn.
Chỉ để một tấm ngọc bài khắc chữ “Duật”.
Ta cất kỹ ngọc bài, như thường lệ mở cửa tiếp tục ăn.
Sinh ý tiệm nhỏ của , lợi nhuận cũng khá.
Thoáng chốc, chúng đến kinh thành nửa năm, cửa tiệm của ở Tây Thị cũng chút danh tiếng.
Ta chuẩn mở rộng quy mô, chỉ đơn thuần kinh doanh nước điểm tâm, mà cả dân thường lẫn văn nhân đều là đối tượng khách hàng của .
Vì thế, đem bộ tích lũy mấy năm đổ , mua một khu vườn bỏ hoang lâu, đặt tên là Ninh An.
So với Hoa Lâu, nơi chuyên phục vụ văn nhân mặc khách và quan to quyền quý, phạm vi kinh doanh của Ninh An cư rộng hơn đôi chút.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ninh-an/3.html.]
Trong vườn chia bốn khu.
Ngoài việc giữ khu điểm cũ để khách nghỉ ngơi thưởng , còn mời hoa tượng tu sửa vườn hoa cho thanh nhã.
Bên cạnh hoa viên là một tàng thư các, bên trong lưu giữ những bản sách quý hiếm, cô bản và tranh vẽ tinh mỹ mà sưu tầm nhiều năm.
Cuối cùng, tòa lầu ba tầng sâu nhất trong vườn cải tạo thành nơi ở chuyên cho sĩ t.ử các châu phủ lên kinh dự thi nhưng túi tiền eo hẹp.
Giá cả nơi đặt chăng, nếu thực sự túng quẫn, còn thể đề thơ vẽ tranh để khấu trừ chi phí.
Mỗi mùa khoa cử, sĩ t.ử từ khắp nơi đổ về kinh thành nhiều đếm xuể, trong đó thiếu kẻ xuất hàn môn.
Dẫu vượt qua bao kỳ thi đến hội thí, vẫn thường khốn đốn vì tiền bạc.
Ninh An cư liền thể giải quyết nỗi lo ăn ở cho họ.
Để tránh kỳ thi kẻ gây chuyện, còn cần bố trí canh giữ.
Hạng mục ban đầu ắt là thu đủ chi, nhưng về lâu dài, lợi ích thu lớn hơn nhiều.
4
Đã quyết tâm xong xuôi, và Tùng Nguyệt liền bắt tay chuẩn , tu sửa khu vườn cũ, tiến hành xây dựng Ninh An cư.
Cái Tết đầu tiên ở kinh thành cũng trôi qua vội vã trong bộn bề công việc.
Ninh An cư rốt cuộc kịp khai trương khi các sĩ t.ử các châu phủ kéo về kinh ứng thí.
Gạch xanh ngói biếc, cửa trồng một cây quế.
Ta đích lập quy củ:
“Phàm sĩ t.ử lên kinh dự thi, đều thể dùng thơ họa để trừ tiền!”
Trước cửa ít sĩ t.ử mang theo hành trang, trong mắt ánh lên vẻ do dự, chần chừ dám bước .
Một sĩ t.ử mặc áo xanh vượt qua đám đông, ngẩng đầu tấm biển Ninh An cư, dứt khoát bước trong.
Ta mỉm tiến lên, ôn tồn :
“Ninh An cư chuyên mở cửa cho sĩ t.ử hàn môn, trong phòng sách vở b.út mực đều chuẩn đầy đủ.”
Nghe , gật đầu ôn hòa, theo bước qua ngưỡng cửa.
Phẩy b.út vung mực, đề thơ trừ phí.
Dưới bức họa đề: Vĩnh An năm thứ hai mươi, mùa thu, Lục Quân.
Người quen thuộc các lộ sĩ t.ử liếc mắt liền nhận , vị công t.ử tài hoa xuất chúng chính là Giải nguyên đến từ Định Châu.
Lục gia vốn cũng là thế gia thư hương nổi danh ở kinh thành, chỉ vì thẳng thắn can gián mà phạm húy tiên đế, biếm Định Châu một chức quan nhỏ bé.
Ba mươi năm , con cháu họ Lục nữa đặt chân chốn phồn hoa .
Ta sai treo tác phẩm của lên tường, phái đưa tới chỗ ở.
Thấy , mấy học t.ử khác tìm đến khách điếm hỏi han.
Không bao lâu, cửa Ninh An cư tụ đầy văn nhân mặc khách, phần nhiều là bàn luận, bình phẩm thơ họa của các sĩ t.ử.
Trong đó, tác phẩm của Lục Quân tôn sùng là tác phẩm xuất sắc.
Hơn một tháng , kỳ hội thí sắp đến.
Các sĩ t.ử còn thường xuyên ngoài, đa phần ở trong phòng ôn tập.
Một ngày nọ, trong lầu một vị khách đang dùng bỗng vô cớ ngã xuống đất co giật.