NINH AN - 15
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:41:38
Lượt xem: 248
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta đưa chiếc đùi gà to sắp đưa miệng tới mặt thiếu niên.
Gương mặt y lấm lem bùn đất, nhưng trong đôi mắt ngấn lệ, khiến đôi con ngươi trở nên đặc biệt đẽ.
Y cúi đầu chiếc đùi gà trong tay:
“Phụ cũng từng nướng gà cho ăn, nhưng mà… ông hại c.h.ế.t …”
“Ta… còn phụ nữa…”
Giọt nước mắt từ hốc mắt y rơi xuống, nện lên cổ tay.
Ta cảm nhận nỗi đau tột cùng của y, trong lòng còn chút bực bội vì liên lụy nữa.
Ta bước tới ôm lấy y, nhẹ nhàng vỗ vai an ủi.
Đêm đó, bên đống lửa, nướng nốt con gà còn .
Khi trời sắp sáng, để cho y cây cung phòng cùng con d.a.o găm.
Hóa , từ sớm… y cũng nhận .
17
Gần đây, triều đình liên tục vang lên tiếng bàn luận về việc lập Thái t.ử.
Người của Lễ bộ cũng bắt tay chuẩn các hạng mục liên quan đến việc lập Thái t.ử, tất cả đều cho rằng Triệu Duật chính là lựa chọn thể thế.
Trong thời gian hoàng đế bệnh nặng, Triệu Duật ở trong cung tạm thời xử lý quốc sự.
Không bao lâu , trong cung truyền tin hoàng đế bệnh tình chuyển biến , cùng với thánh chỉ lập Triệu Duật Thái t.ử.
Trong phủ, đều vui mừng khôn xiết, chỉ riêng mơ hồ cảm thấy bất an.
Mọi chuyện dường như thuận lợi quá mức.
Sáng sớm, Đức phi bí mật triệu cung.
Khi đến, Đức phi vẫy tay bảo xuống bên cạnh bà.
“Tin Duật Nhi phong Thái t.ử, giờ truyền khắp kinh thành.”
Ta khẽ gật đầu, trong lòng âm thầm suy nghĩ về đạo thánh chỉ đến quá đột ngột .
Đức phi chậm rãi mở miệng:
“Hôm nay gọi con đến, chỉ là nhắc nhở con vài câu, đừng quá căng thẳng.”
“Vâng.”
Ta cung kính dậy hành lễ.
Ta lặng lẽ bên cạnh Đức phi, ánh mắt xuyên qua song cửa chạm trổ tinh xảo, trong lòng mơ hồ cảm thấy, hoàng cung tưởng như yên bình , càng giống sự tĩnh lặng cơn bão lớn.
Ta tuy Đức phi là của Triệu Duật, nhưng ở Đức Nghi cung lâu, vẫn thấy Triệu Duật cho truyền tin đến.
Buổi chiều, Đức Nghi cung yên tĩnh một tiếng động.
Chỉ cần khẽ nhắm mắt , dường như thể thấy tiếng binh khí va chạm, tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang lên.
Ngay đó, cung nhân đến bẩm báo:
“Thụy vương mưu phản! Quân phản loạn vây kín hoàng cung!”
Đức phi ngẩng đầu, thản nhiên :
“Biết .”
Ta vẫn vững vàng, lộ chút biểu cảm nào.
Đức phi ngẩng đầu : “Con sợ ?”
“Nương nương sợ ?”
Đức phi mỉm , thêm nữa.
Cho đến khi trời sẩm tối, một tràng tiếng bước chân dồn dập phá tan sự tĩnh lặng trong điện.
“Thụy vương bại !”
Trong lòng khẽ thở phào một , mặt vẫn giữ vẻ trấn định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ninh-an/15.html.]
“Bại thế nào?”
Đức phi hỏi.
“Thái t.ử điện hạ sớm bày sẵn mai phục, cố ý để Thụy vương một đường đ.á.n.h thẳng đến hoàng thành. Đến con đường cung điện dẫn Thái Hòa điện thì phát động, quân phản loạn g.i.ế.c trở tay kịp, Thụy vương thấy đại thế mất, tự vẫn tại chỗ!”
“Tốt!”
Đức phi thu nụ , dậy nội điện, đầu :
“Con theo bổn cung.”
Ta theo bà bước nội điện, phát hiện giường là hoàng đế sớm tắt thở!
“Cuối cùng cũng thể rời khỏi hoàng cung ăn thịt !”
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Đức phi khẽ bật .
Nhìn cảnh tượng mắt, dường như hiểu điều gì đó.
“Chàng ở ?”
Giọng mang theo sự hoảng loạn.
Đức phi ngừng , đ.á.n.h giá , kể cho bộ sự tình.
“Không uổng công vì con mà bày mưu tính kế, tìm .”
Ta như bay lao khỏi hậu điện.
Ta về hướng nào mới thể tìm Triệu Duật.
Hóa , hoàng đế từng chọn một trong hai , y và Thụy vương, để lập Thái t.ử.
Ông chỉ hai hổ tranh , một c.h.ế.t một thương, để tiện lập hoàng t.ử do nữ nhân ông yêu thương sinh , Tề vương, kẻ ở tận nơi chân trời, Thái t.ử.
Ông lạnh lùng các con trai lượt chỗ c.h.ế.t.
Tiên Thái t.ử năm xưa, chính là vì tin tức “ai song ngư bội thì thiên hạ” do ông tung mà c.h.ế.t.
Còn đứa cháu trưởng thoát khỏi sự khống chế của ông , ông càng hề ý định để sống sót dù chỉ một khắc.
Thụy vương bức cung mà c.h.ế.t, Triệu Duật thì “đột phát ác tật” mà c.h.ế.t.
Thì , tất cả đều trong tính toán của hoàng đế.
Con đường lui mà Triệu Duật sớm tính cho : nếu thắng, sẽ để đón y, nếu thua, sẽ đưa và Tùng Nguyệt bọn họ rời an .
Trong cung tràn ngập núi thây biển m.á.u, nỗi sợ hãi chiếm trọn l.ồ.ng n.g.ự.c .
Ta gọi tên y, nhưng cổ họng như bóp c.h.ặ.t, cho phép dù chỉ một tia run rẩy thoát .
Con đường chân dường như điểm cuối.
Ngay khi gần như tuyệt vọng, phía truyền đến giọng quen thuộc đến mức thể quen hơn.
“Ôn Ninh!”
Ta đột ngột dừng bước, , chỉ thấy Triệu Duật nhuốm m.á.u.
Ta chẳng kịp nghĩ ngợi gì, vội vàng chạy tới đỡ lấy y.
“Chàng thế nào ?”
Sự lo lắng dành cho y còn kìm nén nữa.
“Ta , đừng sợ.”
Y nắm c.h.ặ.t t.a.y , trong mắt mang theo ý .
Ta đỡ y trở về điện nghỉ ngơi.
Trước khi ngủ, y vẫn chịu buông tay, hỏi:
“Nàng còn nguyện ý ở bên ? Nếu , thể để nàng rời .”
Ta giúp Triệu Duật chỉnh chăn:
“Đợi tỉnh , sẽ cho .”