NINH AN - 11
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:39:32
Lượt xem: 266
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuộc trò chuyện đêm giữa và Tạ bá mẫu khiến bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Nếu cùng sóng vai, lẽ còn chờ thêm mười năm, thậm chí hai mươi năm, đợi đến khi trở thành quyền thần một triều, mới thể tiến gần trung tâm quyền lực, mới thể vì của chúng mà minh oan rửa sạch.
Vì thế, theo suy nghĩ của , rời khỏi Tạ phủ, rời khỏi nơi dốc hết tất cả để che chắn mà bản chẳng là họa phúc.
Những năm , thư từ gửi về đều chỉ bình an.
Cho đến ngày đó, vội vàng đến Biên Châu gặp Tạ Chấp Ngọc, yêu cầu hồi kinh trợ giúp .
Hắn trầm mặc giây lát, cuối cùng vẫn gật đầu.
“Phu nhân đang gì ? Thất thần cả .”
Bên cạnh, Triệu Duật bóc thịt cua đặt bát .
“Đa tạ điện hạ.”
Ta mỉm cảm tạ.
Triệu Duật từ khi thành hôn với , trầm hơn nhiều, giữa và y cũng lan truyền ít giai thoại ân ái.
Tạ Chấp Ngọc thấy , ánh mắt phức tạp, nâng chén nhấp nhẹ, cuối cùng hóa thành một nụ khổ.
Yến tiệc sắp tàn, Triệu Duật liên tục uống rượu.
Ta nhắc y một câu dậy rời tiệc.
Đi đến bên bờ Thái Dịch Trì, đối diện một bước tới, thôi:
“Ninh…”
Ta dừng bước, :
“Tạ đại nhân.”
Ánh mắt rơi cây trâm hoa lê tóc :
“Cây trâm … nàng vẫn còn giữ.”
Ta định đáp lời thì sự xuất hiện của Triệu Duật cắt ngang.
“Phu nhân tìm mãi, chúng nên về nhà .”
Triệu Duật nắm lấy tay , kéo .
“Cáo từ.”
Ta đành vội vàng chào tạm biệt Tạ Chấp Ngọc.
Trở về phủ, Triệu Duật một thư phòng.
Khi cung nhân dìu y về phòng, cả say đến mức tỉnh.
Ta sai nấu canh giải rượu, nhưng Triệu Duật như đứa trẻ, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay buông.
Ta đỡ y dậy giường, đầu y nghiêng tựa lên vai , thở nóng ấm phả cổ .
“Điện hạ, mau uống canh giải rượu , say rượu mà ngủ sẽ hại .”
“Nàng… cũng từng quan tâm như ?”
Triệu Duật đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt mê mang.
“Cái gì?”
Triệu Duật đáp lời , bưng bát canh giải rượu uống cạn một , mơ mơ màng màng ngã lòng .
Bất đắc dĩ, chỉ đành sắp xếp cho y ngủ .
Sáng hôm tỉnh , bên cạnh còn ai.
Ta dậy chải rửa, Tùng Nguyệt khẽ gọi:
“Cô nương?”
Theo tiếng qua, cây trâm hoa lê gãy thành mấy đoạn, đặt bàn trang điểm.
Ta lập tức cảnh giác, bởi đó cây trâm hoa lê vẫn thường đeo.
Nó đ.á.n.h tráo từ lúc nào, ai đ.á.n.h tráo, đủ loại suy đoán hiện lên trong đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ninh-an/11.html.]
Trong thời gian và Triệu Duật cấm túc, trong phủ cài thêm ít tai mắt; nếu giao ngoài, e rằng sẽ sinh phiền phức.
Đang lúc phiền muộn, Triệu Duật bỗng xuất hiện ở cửa:
“Nàng tỉnh ?”
“Điện hạ.”
Ta dậy, khom hành lễ.
Triệu Duật sải bước tới, đỡ lấy :
“Không cần như .”
Tùng Nguyệt thấy thế liền cúi đầu lui ngoài.
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Triệu Duật lấy từ trong n.g.ự.c một cây trâm vàng:
“Sáng sớm bất cẩn rơi vỡ trâm của nàng, đây coi như bồi lễ.”
Ta hiểu rõ trong lòng, nhanh ch.óng bình tâm tình, nhận lấy trâm vàng:
“Làm điện hạ tốn kém .”
“Thấy nàng luôn đeo, cây trâm ngọc đó quan trọng với nàng ?”
Triệu Duật bỗng hỏi thăm.
“Người cũ tặng.”
Tâm trí đều đặt ở cây trâm hoa lê thế , nhất thời hiểu vì Triệu Duật như .
Ta y, từ thần sắc của y dò xét điều gì đó.
y để lộ chút cảm xúc nào, chốc lát dậy rời .
Ta nghĩ, lẽ y chỉ tiêu hủy chứng cứ bất lợi cho mà thôi.
Sắp xếp suy nghĩ, như thường lệ ngoài, đến Ninh An Cư.
13
Đến ngày Thượng Nguyên, Triệu Duật vốn hẹn cùng dạo hội đèn, giữ trong cung bàn chính sự, và Tùng Nguyệt liền ngoài .
Trên phố chen như nêm, nhân lúc Tùng Nguyệt mua kẹo hồ lô, kẻ gian giữa đường bắt cóc.
Trong chiếc khăn bịt miệng tẩm t.h.u.ố.c mê, khi tỉnh thì trói quăng trong một gian mật thất tối tăm.
Ta nhắm mắt lắng động tĩnh xung quanh, một giọng nữ quen thuộc truyền tai:
“Không để đầu mối gì chứ?”
“Bẩm Vương phi, ám vệ bên cạnh nàng đều loại bỏ, đây là tư trạch của Quốc công gia, ai dám tự tiện xông .”
Thụy Vương phi khẽ “ừ” một tiếng.
Ta giả vờ tỉnh, ấn công tắc chiếc nhẫn, một lưỡi d.a.o cực nhỏ, cực sắc lập tức bật .
Trong lúc bọn họ chuyện, cắt đứt sợi dây trói cổ tay, chỉ cần dùng thêm chút sức là thể thoát .
Thụy Vương phi từ cao xuống , trong mắt tràn đầy khoái ý của kẻ đại thù sắp báo:
“Tỉnh ?”
“Đáng thương cho ngươi xuất thương gia mà còn hao tâm tổn sức tranh đoạt. Ta và Vương gia phía thế gia đại tộc chống lưng, ngươi tưởng chỉ mở cái Ninh An Cư, lôi kéo vài kẻ hàn môn, là thể đối đầu với chúng ?”
“Vương phi hà tất đích đến?”
Ta dậy, thẳng mắt nàng .
“Thứ bản phi , bản phi g.i.ế.c, từ đến nay đều tự tay .”
Thụy Vương phi lạnh.
“Vậy Vương phi đoán xem, Thái Tôn lúc đang gì?”
“Hắn lật tung cả thành tìm ngươi thì ? Cùng lắm cũng chỉ là ngươi nhặt xác mà thôi.”
Triệu Duật nhận tin liền điều động Cấm quân lục soát khắp thành tìm .