NINH AN - 1
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:35:02
Lượt xem: 278
1
Thấy gật đầu, Tạ bá mẫu thở phào nhẹ nhõm.
Bà nắm tay , dặn dò trời lạnh nhớ mặc thêm áo.
Hàn huyên mấy câu, tiễn bà khỏi cổng viện.
Ánh mắt Tạ bá mẫu mang theo áy náy:
“Đứa trẻ ngoan, rốt cuộc vẫn là Tạ gia với con.”
Ta lắc đầu nhẹ, xoay trở sân trong, gió thổi xào xạc.
Ngước mắt lên, hoa lê rụng thành một trắng xóa như tuyết.
Nhiều năm về , trong sân nhà cũng từng một cây lê như .
Đó là do phụ mẫu tự tay trồng khi chào đời.
cũng chính một mùa như thế , phụ t.ử trận nơi sa trường, kéo theo đó là cảnh nhà tan mất.
Ta tuân theo di mệnh của mẫu đến nương nhờ Tạ gia, đường chạy nạn sốt cao dứt, ngất lịm bên vệ đường.
Trong cơn ý thức mơ hồ, một bóng xuống ngựa, lao nhanh về phía .
Khi tỉnh , ở trong Tạ phủ, đầu tiên thấy là tổ phụ của Tạ Chấp Ngọc.
Một gương mặt từng trải phong sương, nhưng che giấu vẻ hiền từ trong ánh mắt.
Tạ tổ phụ cho một phận mới, còn là độc nữ Ôn gia ở biên châu nữa, mà trở thành cô nhi của một chi họ hàng xa xôi bên Tạ gia.
Tạ tổ phụ từng rõ nguyên do, cũng truy hỏi.
Những năm đó, Tạ tổ phụ cho sách luyện võ, lớn lên từng ngày.
Ông ông còn một đứa cháu trai, trạc tuổi .
Ta nghĩ, lẽ đó chính là cứu về phủ.
Mùa xuân năm thứ năm, Tạ bá phụ tuyên bố hôn ước giữa và Tạ Chấp Ngọc, rằng đó là hôn sự định từ khi chúng còn đời.
Sau ngày , Tạ tổ phụ liền bao giờ tỉnh nữa.
Ban đêm, sưng húp đôi mắt, đến linh đường thủ linh.
Đó là đầu tiên gặp Tạ Chấp Ngọc.
Hắn phong trần mệt mỏi, lưng thẳng quỳ linh vị, nhưng bờ vai khẽ run theo nỗi nhớ thương.
Dưới ánh nến, mặc một đồ tang, giữa hàng mày khóe mắt đều là vẻ tiều tụy.
Ta lặng lẽ bước tới, quỳ xuống bên cạnh .
Ta đưa cho một chiếc khăn trắng, đầu .
Trong đôi mắt đỏ hoe thoáng hiện một tia kinh ngạc, nhận lấy khăn, khẽ lời cảm tạ.
“Nàng là… Ôn Ninh?”
Giọng khàn đặc.
Ta gật đầu.
Gió đêm dần lớn, ngọn nến thổi đến lay lắt, bóng của chúng in lên tường quấn lấy .
Nghĩ đến cảnh cũ, kìm vùi đầu nức nở.
Tạ Chấp Ngọc khoác áo choàng lên , nhẹ nhàng vỗ về lưng .
Sau đó, Tạ Chấp Ngọc ở Vân Châu, để giữ tang cho tổ phụ, chuẩn cho khoa cử .
Với tư cách gia chủ mới nhậm chức, gánh vai trọng trách nặng nề, một chống đỡ vinh nhục thịnh suy của Tạ gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ninh-an/1.html.]
Còn thì trở thành trụ cột trong Tạ phủ, tận tâm chăm sóc Tạ bá mẫu, lo liệu chu việc vụn vặt trong phủ, cẩn thận quản lý việc ăn của Tạ gia.
Cho đến ngày say rượu gục trong lương đình, đó là đầu tiên thấy Tạ Chấp Ngọc yếu đuối như .
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
Ngày thường luôn giữ điềm tĩnh vững vàng, để lộ nửa phần cảm xúc.
Ta bước tới nhận lấy vò rượu, với :
“Đừng sợ, mệt thì ngủ một lát .”
Hắn mới buông vò rượu, tựa vai mà ngủ say.
Năm thứ bảy ở Tạ phủ, Tạ Chấp Ngọc lên kinh thành.
Đến sinh thần của , sai mang về một cây trâm hoa lê bằng bạch ngọc.
Ta ở bên Tạ bá mẫu, cùng bà chờ đợi tin tức khoa cử của .
Tạ Chấp Ngọc từ nhỏ thông minh xuất chúng, ba tuổi thơ, tám tuổi dự đồng thí của năm .
Cho đến khi tin mười tám tuổi đỗ trạng nguyên truyền về, cũng chẳng khiến ai bất ngờ.
Trong Tạ phủ một mảnh hỉ khí, đều cho rằng chuyện của chúng sắp tới nơi.
Nào ngờ hoàng đế đột ngột lâm trọng bệnh, thánh chỉ ban quan chức chậm chạp ban xuống.
Mãi đến mùa xuân năm , Thụy vương quyền chấp chính mới nhớ tới vị trạng nguyên lang Tạ Chấp Ngọc .
Thuận tay phái nhậm chức ở một nơi cằn cỗi nghèo nàn, khiến đều sững sờ.
2
Nói cũng trùng hợp, đêm khi thánh chỉ ban xuống, vô tình cuộc trò chuyện giữa và Tạ bá mẫu.
Hắn Thụy vương kiêng dè , e rằng sẽ điều ngoài nhậm chức.
Những chuyện từng hé lộ với dù chỉ nửa lời.
Tạ bá mẫu kinh hãi kêu lên.
Tạ Chấp Ngọc chỉ thản nhiên :
“Tránh xa tranh đấu đảng phái cũng .”
Tạ bá mẫu hỏi: “Nếu quả thật như , Ninh nhi ?”
Hắn trầm mặc, đáp.
Ta dừng cửa sổ, chờ đợi câu trả lời của .
Một lúc lâu , giọng Tạ Chấp Ngọc vang lên.
Hắn dứt khoát:
“Nàng rốt cuộc cũng là tổ phụ con chọn thê t.ử, lỡ dở nàng bao nhiêu năm nay, chi bằng tìm một thời cơ thích hợp nhận con nuôi, nàng tìm một mối hôn sự .”
Ngừng một chút, :
“Dù phận nàng thấp kém, ở quan trường cũng chẳng giúp ích gì cho con.”
Tạ bá mẫu vội vàng cắt lời: “Đừng nữa!”
Tạ Chấp Ngọc thêm gì.
Tảng đá trong lòng rốt cuộc rơi xuống, xoay rời .
Ta chờ đợi thêm nữa.
Ta vốn định đêm đó đến từ biệt Tạ bá mẫu, sáng sớm hôm liền rời .
Khi đến viện của bà, thấy y sĩ đang hành lang chuyện gì đó với Đỗ ma ma, sắc mặt phần phức tạp.