NIẾT BÀN HOÀNG NỮ - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-02-08 03:04:26
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
lúc .
Từ căn phòng phía bìa trái, một thiếu nữ bước nhanh ngoài.
Nàng buộc một dải lụa đỏ đầu, trang phục gọn gàng, gương mặt chút phấn son, ánh mắt vài phần ngang tàng.
"Chuồng ngựa thì , định coi thường ai đây? Ta sẽ ở chung phòng với nàng ."
Sự việc cứ như mà định đoạt.
Thiếu nữ giúp giải vây tên là Khương Niên Hỷ, năm nay mười lăm tuổi, là con gái của một vị hộ quốc tướng quân.
Vị tướng quân quanh năm đóng quân nơi biên ải, để nàng ở trong kinh thành.
Thuở nhỏ nàng thường các tiểu thư khác bắt nạt, vì nàng cực kỳ chán ghét hành vi kéo bè kéo cánh bài xích khác, thế nên mới tay giúp .
Chu Lệnh Kiều tuy vui.
nể mặt cha của Khương Niên Hỷ nên chỉ bĩu môi rời .
Khương Niên Hỷ tính tình thanh lãnh, dù giúp nhưng cũng chẳng thích trò chuyện cùng .
Ta cũng kẻ khéo mồm khéo miệng.
Chúng cứ thế sống chung trong một phòng mà chẳng mấy khi qua .
Thời gian đó, Hách Liên đại nhân dẫn dắt chúng học cầm kỳ thi họa, pha cắm hoa.
Tiểu công chúa vốn thích cưỡi ngựa b.ắ.n tên.
Trong chương trình học cũng môn .
Vừa để rèn luyện thể, thể bầu bạn giải khuây cho tiểu công chúa.
Đám Chu Lệnh Kiều vẫn thỉnh thoảng tìm cách gây khó dễ cho .
Khi thì đổ nước vo gạo phần cơm của .
Khi thì cố ý sai hầu mang nước lạnh cho tắm rửa.
Thậm chí còn thường xuyên giấu y phục của , khiến muộn giờ và Hách Liên đại nhân trách phạt.
ngoại trừ những việc đó, ngày tháng ở đây vẫn hơn ở Chu gia nhiều.
Cứ thế trôi qua một tháng.
Tiểu công chúa thời gian dài du ngoạn sơn thủy ở Giang Nam cuối cùng cũng về cung.
Nghe tin trong cung nhiều nữ t.ử cùng lứa tuổi, thậm chí còn vì lấy lòng mà học cưỡi ngựa b.ắ.n tên.
Nàng lập tức nổi hứng ham vui, tổ chức một cuộc đua ngựa tại mã trường.
Đã là thi đấu thì tất nhiên sẽ nguy hiểm.
Trường công chúa vốn cưng chiều , cho phép nàng trực tiếp xuống sân, nhưng để nàng mãn nhãn, cuộc thi vẫn tổ chức như dự kiến.
Những tham gia thi đấu đều là các quý nữ tiếng tăm trong kinh thành.
Bình thường bọn họ luôn bộ tịch, điệu đà như liễu yếu gió.
Người trong kinh thành từng thấy võ phu đua ngựa, từng thấy vương công quý tộc đua ngựa, nhưng bao giờ thấy đám tiểu thư lá ngọc cành vàng đua ngựa ?
Vì thế bọn họ cảm thấy mới lạ, lũ lượt kéo đến yêu cầu xem thi đấu.
Đám học t.ử ở Thái Học điện vốn ở sẵn trong cung, đương nhiên cũng tư cách xem thi đấu.
Sau ba ngày chuẩn .
Ta cùng đám thiếu nữ mặc kình trang, tiến mã trường.
Vốn dĩ đây chỉ là một cuộc thi quy mô nhỏ để giải khuây.
Thế nhưng lúc hiện trường chật kín .
Thậm chí, ngay cả Trường công chúa quyền cao chức trọng và Hoàng hậu cũng đích tới dự.
"..."
Thái giám dắt ngựa đến cho chúng .
Mười sáu con ngựa với đủ chủng loại bên cạnh mã trường, liếc mắt một cái trúng con ngựa màu nâu .
Trông nó giống con ngựa nhỏ ngày xưa của .
Ta theo bản năng liền chọn nó.
Chu Lệnh Kiều cách đó xa, thấy liền mỉa: "Ngươi cũng hoài cổ gớm nhỉ."
Ta gì, bước sang một bên để chuẩn .
Lúc , từ khán đài bỗng một xuống.
Hắn hờ hững bước đến cạnh bệt xuống đất, vẻ mặt tùy ý, giống như cố tình đến tìm .
Thế nhưng lời nhắm : "Con ngựa đỏ nâu rõ ràng dũng mãnh hơn, ngươi chọn sai ."
Ta lau chùi dây cương, một lát mới thong dong đáp:
"Ngựa dù đến cũng cần gặp Bá Nhạc cưỡi. Ngược , một Bá Nhạc giỏi thể huấn luyện vô lương câu."
Hắn liếc một cái, khẽ : "Dã tâm của ngươi cũng nhỏ ."
Ta xoay lên ngựa, sắc mặt đổi: "Ngươi nghĩ nhiều ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/niet-ban-hoang-nu/chuong-7.html.]
Ngày , chỉ là một mã nô thấp kém trong mã trường .
Mà giờ đây, thể hiên ngang lưng ngựa, cùng Chu Lệnh Kiều chung một võ đài để cạnh tranh.
Nàng bảo hãy chấp nhận mệnh.
cái 'mệnh' hiện giờ nàng dám nhận ?
Nghĩ đến đây, thoáng thẫn thờ trong chốc lát, nhưng giây tiếp theo, ánh mắt trở nên kiên định.
Đội ngũ phân chia từ sớm.
Tám một nhóm.
Ta vặn xếp chung nhóm với Khương Niên Hỷ, Chu Lệnh Kiều và Triệu Phủ Vinh.
Ngựa của tám nhanh ch.óng tập hợp.
Chu Lệnh Kiều với nụ như thể nắm chắc phần thắng.
Sau đó nàng khẽ liếc mắt hiệu với Triệu Phủ Vinh.
lúc , tiếng chiêng trống vang lên.
Tám con ngựa gần như cùng lúc lao v.út ngoài.
Khương Niên Hỷ dẫn đầu vị trí thứ nhất.
Chu Lệnh Kiều xếp thứ hai.
Ta đuổi theo ngay lưng nàng , định tăng tốc.
nàng Triệu Hủ Vinh gắt gao chặn .
Mã thuật của cô hẳn là tồi, luôn thể từ phía chếch sang bên cạnh mà khóa c.h.ặ.t vị trí của .
Chu Lệnh Kiều thấy thì đắc ý nở nụ .
Thấy nhất thời đuổi kịp, nàng liền lao về phía Khương Niên Hỷ.
Hai con ngựa càng lúc càng gần.
Chu Lệnh Kiều đột nhiên khó, thế mà thẳng tay đ.â.m sầm về phía nàng .
Nếu Khương Niên Hỷ tiếp tục chạy, hai con ngựa sẽ lập tức va chạm.
Nếu nàng ghì dây cương để tránh cú va chạm , đồng nghĩa với việc thua cuộc.
Khương Niên Hỷ mím môi, trong mắt hiện lên vẻ quật cường.
Thế nhưng ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc .
Ta lấy một tư thế cực kỳ khó, xoay kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa, vòng qua sự ngăn cản của Triệu Hủ Vinh tăng tốc, một tay lôi Khương Niên Hỷ sang ngựa của .
Một loạt động tác mượt mà như mây trôi nước chảy, khán đài vang lên một trận vỗ tay khen ngợi.
"Cô nương tệ, điều trông lạ mặt."
"Nghe là thứ nữ của Chu gia."
"Xùy..."
Đám quyền quý thế gia vốn coi thường sự phú quý nhờ con gái của Chu gia.
Một thứ nữ như , bọn họ càng chẳng thèm để mắt.
Ngược , Trường công chúa đang ở vị trí cao khẽ nhấp một ngụm , : "Có chút bản lĩnh."
Hai con ngựa va , Chu Lệnh Kiều một lực lớn hất văng ngoài.
Nàng ngã rạp đất, vẻ mặt vặn vẹo: "Đau quá..."
Trận đấu kết thúc.
Ngay đó, bên cạnh vang lên tiếng hô của thái giám: "Thái t.ử điện hạ đến ——"
Mọi theo bản năng ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy một nam t.ử mặc mãng bào màu đen, dáng vẻ thanh cao như vầng trăng sáng, nét mặt đầy vẻ lo lắng, sải bước về phía .
Chu Lệnh Kiều chẳng màng tới đau đớn, thẹn thùng vuốt lọn tóc bên tai, tủi : "Thái t.ử ca ca, tay của đau quá."
Thế nhưng Thái t.ử chẳng thèm nàng lấy một cái.
Hắn lướt qua nàng .
An Nhu Truyện
Tiến thẳng về phía .
Ta nghi hoặc chằm chằm .
Khoảnh khắc tiếp theo, cánh tay dài của vươn .
Bế thốc Khương Niên Hỷ .
Nam t.ử thanh tú nhíu c.h.ặ.t mày, giọng khàn đặc: "Dọa c.h.ế.t , nguy hiểm như thế nàng thể càn? Có thương ở ?"
Khương Niên Hỷ gượng gạo, đẩy : "Tránh xa một chút."
Lúc Chu Lệnh Kiều ở phía giậm chân: "Thái t.ử ca ca, thương là cơ mà!"
"Ồ, là ngươi ." Thái t.ử vô cảm đầu, "Chính ngươi giở trò hòng hại khác, vì thắng lợi mà từ thủ đoạn như , thật khiến cô thất vọng!"