NIẾT BÀN HOÀNG NỮ - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-08 03:04:23
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"

 

"Không phiền phức, tạp gia còn sang phủ Hình bộ Thị lang, dám trì hoãn thêm."

 

Đức công công xong, vẫy tay gọi mấy tùy tùng định rời .

 

Ông .

 

Ta, kẻ nãy giờ vẫn ẩn nấp núi giả, đột nhiên lao ngoài.

 

Ta hướng về phía Đức công công.

 

Mà là quỳ sụp xuống chân phụ , giọng đầy kiên định: "Phụ , con cũng tham gia tuyển chọn bạn cho công chúa."

 

Biến cố xảy quá đột ngột.

 

Phụ kinh hãi lời , theo bản năng ngước mắt Đức công công, quát mắng : "Ngươi là phận gì mà cũng dám định đến mặt công chúa điện hạ bẩn mắt ngài?"

 

Ông thật sự quá kinh hãi.

 

Đến mức bỏ qua cả tiếng "Phụ " mà gọi.

 

Và câu đó của ông cũng gián tiếp thừa nhận phận của .

 

Đức công công nhíu mày chằm chằm .

 

Bạch phu nhân thấy , hốt hoảng lên tiếng: "Còn đần đó gì? Con tiện tì mất mặt đến tận mặt Đức công công , còn mau lôi nó xuống?"

 

Hai nha thô kệch tiến lên lôi kéo .

 

đất, c.h.ế.t sống siết c.h.ặ.t lấy vạt áo bào của phụ .

 

Đây là cơ hội duy nhất của , thể buông tay.

 

Thấy sức bọn họ quá lớn, chống chọi nổi, liền nhanh ch.óng to:

 

"Hoàng thượng hạ chỉ, tất cả tiểu thư đủ tuổi của các quan viên từ tam phẩm trở lên đều thể tham dự. Phụ , con cũng là nữ nhi của , năm nay qua mười ba tuổi, nếu giấu con thì chính là kháng chỉ."

 

Những lời của vô cùng thẳng thắn.

 

Người nhà họ Chu vốn chẳng thể dung thứ cho , dù đắc tội họ thì bọn họ cũng chẳng quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của .

 

mặt Đức công công, dù bọn họ căm hận đến cũng dám động .

 

Quả nhiên, Bạch phu nhân siết c.h.ặ.t khăn tay, trừng mắt đầy căm tức.

 

Thế nhưng mặt bà vẫn gượng :

 

"Con bé là do lão gia cùng một thị sinh , là phận thứ nữ, vốn chẳng thể đưa nơi trang trọng. Vì sinh mẫu qua đời khiến nó chịu đả kích quá lớn, giờ đây tâm trí điên điên khùng khùng, để công công chê ."

 

Đức công công đưa mắt về phía .

 

Ông cũ trong cung, sớm luyện thói viên dung thế thái. Chẳng nghĩ đến điều gì, ông nở nụ nhưng chạm đến đáy mắt, thong dong : "Theo tạp gia thấy, Chu nhị tiểu thư năng lớp lang rõ ràng, giống kẻ điên ."

 

Dứt lời, ông sang cha : "Chu đại nhân, là nữ nhi của ngài, bất luận là đích thứ, chung quy vẫn là thánh chỉ của Hoàng thượng hạ xuống, vạn đạo lý kháng chỉ."

 

Cha những năm đầu chỉ là một quan viên ngũ phẩm.

 

Mấy năm nay nhờ lời tiên tri về Hoàng nữ lên vị trí tam phẩm.

 

tận xương tủy, ông vẫn là một kẻ khiếp nhược.

 

Vừa đến hai chữ "kháng chỉ", mặt ông sợ đến cắt còn giọt m.á.u, vội vàng đáp: "Hạ quan vạn ý đó, chỉ là sợ thể con bé khỏe. Nó vốn nuôi dưỡng ở vùng quê từ nhỏ, gần đây mới đón về phủ, kịp thông cáo rộng rãi. Hạ quan cũng nghĩ thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, nên hôm nay mới gọi nó ."

 

Đức công công nhạt, vài câu khách sáo rời .

 

Cứ như thế, phận của nghiễm nhiên trở thành một thứ nữ nuôi dưỡng ở vùng thôn quê từ bé.

 

Đức công công , cha liền trừng mắt giận dữ : "Đi theo tới từ đường."

 

Đến từ đường, dĩ nhiên để tên tộc phả.

 

Mà là động dụng gia pháp.

 

Ta thu dáng vẻ đáng thương khi nãy, thong dong dậy.

 

Những năm qua cũng từng huyễn hoặc về cảnh tượng chuyện với cha .

 

trong vài gặp mặt ít ỏi, ông bao giờ thèm lấy một .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/niet-ban-hoang-nu/chuong-4.html.]

Chẳng thể ngờ câu đầu tiên ông với dùng gia pháp.

 

Trong từ đường, cha ngay ngắn ở vị trí chủ tọa.

 

Bạch phu nhân ở phía bên cạnh ông , phía là Chu Lệnh Kiều đang dùng ánh mắt âm trầm chằm chằm .

 

An Nhu Truyện

Cha quát: "Quỳ xuống!"

 

Ta khuỵu gối, thái độ kiêu ngạo cũng tự ti.

 

Cha nhận lấy một nhành roi mây từ tay tiểu tư.

 

Đây là một sợi mây thô cỡ cổ tay, xung quanh mọc đầy gai nhọn hoắt, thì cứng cáp nhưng thực chất dẻo dai vô cùng.

 

Nếu đ.á.n.h , c.h.ế.t cũng lột một tầng da.

 

Ông dậy : "Đức công công là cận bên cạnh Hoàng thượng, hôm nay ngươi đắc tội với ông , e là sẽ gieo mầm họa cho Chu gia mặt Thánh thượng. Tỷ tỷ ngươi là chuẩn Thái t.ử phi, thể để ngươi liên lụy , ngươi ?"

 

Trong lòng lạnh.

 

Nói thật đường hoàng, quan minh chính đại.

 

Thực chất ông chỉ trách ông mất mặt.

 

vẫn cúi đầu: "Nhi nữ ."

 

"Biết thì chịu phạt. Chỉ khi tự nếm trải nỗi đau thì mới ghi nhớ. Hôm nay phạt ngươi là chuyện bất đắc dĩ, đừng ngoài rêu rao, ?"

 

"Nhi nữ ..."

 

Ta chậm rãi đáp.

 

Cha hừ lạnh một tiếng, giơ tay định quất xuống.

 

Ta khẽ hé môi, thốt nốt vế : "... Là nhi nữ , nhưng cha , còn ba ngày nữa là cung học lễ nghi, nếu nhi nữ mang thương tích , kẻ nhạo chính là cha đấy."

 

Roi mây khựng ngay giữa trung.

 

Bạch phu nhân thấy ông do dự, sợ ông thuyết phục nên vội vàng lớn tiếng:

 

"Chuyện vốn là của ngươi, lão gia phạt ngươi thì cùng lắm chỉ thấy ngài nghiêm khắc, lấy chuyện nhạo chứ!"

 

" mà," ngẩng đầu, bình tĩnh đáp trả, " cung thì những tiếp xúc đều là bậc quyền quý, tâm tư họ nhạy bén cỡ nào, thể suy nghĩ nông cạn như ?"

 

Nghe nông cạn, Bạch phu nhân tức đến tím mặt, định lao lên tát một cái.

 

Trong lúc hỗn loạn, nghiêng đầu, thẫn thờ về phía cha .

 

Ông cũng , trong mắt hiện lên vẻ trầm tư.

 

đang suy nghĩ về lời , mà là gương mặt của ngẩn .

 

Ta ông đang nghĩ gì.

 

Ông đang nhớ đến mẫu .

 

Mẫu ông dùng lời lẽ lừa gạt trong chuyến xuống phía Nam năm đó.

 

Khi , nhan sắc và tài hoa của mẫu đều vang danh khắp Kinh Châu.

 

Thời trẻ cha cũng ngoại hình khá khẩm, miệng lưỡi ngọt ngào, cứ thế mà lừa mẫu về tay.

 

Ngũ quan của kế thừa hảo những ưu điểm của họ.

 

Vừa nhắc đến hai chữ "quyền quý", ông đột nhiên nảy toan tính.

 

Thấy Bạch phu nhân định đ.á.n.h mặt .

 

Ông lập tức ngăn : "Nó cũng lý. Nếu mang vết thương cung thì đúng là tổn hại thể diện Chu gia. Chuyện trừng phạt cứ đợi khi nó trở về tính ."

 

Bạch phu nhân hậm hực buông tay, trừng mắt đầy ác độc.

 

Đợi khi cha rời , bà tiến tới bóp c.h.ặ.t cằm , lạnh lùng : "Tiểu tiện nhân, đúng là giống hệt con ngươi, sinh cái bản mặt hồ ly tinh dụ ."

 

"Ngươi tưởng thế là thoát ? Chỉ dựa ngươi mà đòi bạn học của công chúa? Sau khi đuổi về Chu gia, chẳng vẫn trong tay cho tùy ý xử trí ?"

 

Chu Lệnh Kiều vốn đang tức giận cũng vì câu mà nguôi ngoai phần nào.

 

bằng nửa con mắt: "Ngươi nhất nên cầu nguyện bản thể bám víu ai đó trong cung cứu giúp, bằng ngày về Chu gia, cuộc sống của ngươi e là sẽ còn êm đềm như ."

 

 

Loading...