NIẾT BÀN HOÀNG NỮ - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-02-08 03:04:31
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"

 

"Ai bảo với ngươi là nữ t.ử thì nhất định gả ?"

 

Ta bước nhanh, quả thực chút mệt mỏi, giọng điệu uể oải: "Trường công chúa điện hạ chẳng cũng thành hôn đó ? Ta khao khát trở thành một kỳ nữ như , lập lập nghiệp, tạo dựng một mảnh trời riêng, chứ vây hãm trong chuyện tình ái ."

 

Trần tặc lưỡi một cái, như một đứa trẻ ngang ngạnh: "Trường công chúa tuy thành hôn, nhưng diện thủ ở bên cạnh giải khuây mà. Nàng cái gì cũng cần, sẽ thành bà già xí đấy."

 

Ta lạnh lùng một tiếng: "Vậy cũng tìm diện thủ."

 

Trần : "... Suy nghĩ của nàng nguy hiểm."

 

Chúng tranh luận ầm ĩ, lúc bước khỏi hành cung thì thấy một bóng dáng thanh cao như ngọc thềm điện.

 

Hắn mặc một chiếc áo đơn trắng như tuyết, dường như hòa một với tuyết trắng giữa đất trời.

 

Là Thẩm Tòng Nghi.

 

Nửa canh giờ , phụ Trường công chúa hạ lệnh c.h.é.m đầu.

 

Thẩm gia là phe bảo hoàng kiên định, phụ c.h.ế.t, Trường công chúa vẫn nghĩ kỹ nên xử trí thế nào.

 

Trăng thanh gió mát, dáng của thanh nhã, kiêu ngạo cũng siểm nịnh.

 

Ta suy nghĩ một lát, xách váy về phía : "Thẩm công t.ử, công chúa nghỉ ngơi , ngươi chuyện gì thì ngày mai hãy ."

 

Dĩ nhiên, công chúa chắc chịu gặp .

 

Ánh mắt Thẩm Tòng Nghi đờ đẫn, một lát mới cứng nhắc đầu, giọng tê dại: "Không cần, cứ đây đợi là ."

 

Trần liếc : "Ngươi đợi cũng vô ích thôi. Phụ ngươi phạm điều đại kỵ, tru di cửu tộc là cái chắc . Chi bằng thừa lúc công chúa định ngày tịch thu tài sản c.h.é.m đầu, ngươi hãy cứ ăn uống hưởng lạc nốt quãng thời gian cuối cùng ."

 

Thẩm Tòng Nghi khẽ nhếch môi, hề đáp . Chúng hết cách, đành về nghỉ ngơi . Trường công chúa đăng cơ, nhiều việc xử lý. Suốt nửa tháng đó, chúng hầu như từng rời khỏi điện Cần Chính.

 

Những thứ mà dạy cho bắt đầu phát huy tác dụng.

 

Ta bận rộn tối mày tối mặt để giúp công chúa xử lý chính sự.

 

Trường công chúa tin tưởng và Trần .

 

Ta giúp lo việc đối nội, Trần lo việc đối ngoại. Chỉ trong vòng nửa tháng, triều đình vốn đang chao đảo cũng dần bình lặng trở .

 

Vấn đề mà Hoàng đế cũ để nhiều.

 

Không chỉ quốc khố trống rỗng, mà phân nửa triều đình đều là quan tham nhũng, bao che cho .

 

Thậm chí ngay cả quân nhu phát xuống cũng cắt xén chẳng còn bao nhiêu.

 

An Nhu Truyện

Mỗi thư từ tướng sĩ nơi biên ải gửi về cung đều đám quan chặn hết.

 

Nếu nhờ Trường công chúa kế vị, sức chỉnh đốn, e rằng chỉ năm năm nữa thôi là đất nước sẽ lụi tàn.

 

Một ngày nọ, nửa tháng .

 

Đức công công bưng một nhành mai , : "Bệ hạ, bên ngoài tuyết rơi ."

 

Những ngày qua tinh thần của công chúa luôn căng như dây đàn.

 

Chúng sợ sẽ vì lao tâm khổ tứ mà đổ bệnh.

 

Thế là đề nghị: "Bệ hạ, ngoài ngắm tuyết một chút ."

 

Chúng bước khỏi điện Cần Chính.

 

Bên ngoài quả nhiên đang lất phất những bông tuyết lớn.

 

Hòa cùng sắc trắng của tuyết là bóng lưng thẳng tắp như tùng của Thẩm Tòng Nghi.

 

Trường công chúa cau mày: "Hắn vẫn ?"

 

Đức công công bất lực đáp: "Vẫn ạ. Suốt nửa tháng qua ngày nào cũng tới, sắp biến thành tượng băng luôn ."

 

Trường công chúa lắc đầu, thở dài: "Thẩm Tòng Nghi là một nhân tài , tiếc là phụ quá ngoan cố, hủ bại, đúng là uổng phí một mầm non như ."

 

Ta khẽ nhướng mày, chợt nghĩ điều gì đó: "Công chúa, chẳng đang cân nhắc nhân tuyển tuần thú phương Nam ? Thần thấy Thẩm Tòng Nghi cũng đấy."

 

"Ồ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/niet-ban-hoang-nu/chuong-12.html.]

"Hắn phẩm hạnh cao khiết, cương trực công minh, hẳn là thể chỉnh đốn đám quan tham . Hơn nữa Hộ bộ Thị lang canh chừng, cũng dám hai lòng. Nếu , cân nhắc giữ dùng cũng muộn."

 

Trường công chúa lộ vẻ suy tư.

 

Ta lay lay cánh tay , hiếm khi nũng nịu: "Người chẳng là kẻ trọng tài nhất ?"

 

Trường công chúa liếc đầy ý vị: "Ngươi đúng là coi trọng ."

 

Ta lắc đầu mỉm .

 

Trường công chúa : " cũng là hậu nhân của Thẩm gia, nếu giữ trong triều, e rằng sẽ đời đàm tiếu. Chỉ một cách để giữ một cách danh chính ngôn thuận..."

 

"Cách gì ạ?"

 

"Ban hôn cho hai đứa nhé."

 

Hôn sự của và Thẩm Tòng Nghi cứ thế mà định đoạt. Trần khi chuyện liền đùng đùng nổi giận xông cung, định tìm Trường công chúa hỏi cho lẽ.

 

Ta vội vàng cản , dỗ dành: "Chỉ là kế tạm thời thôi mà, chỉ là kế tạm thời thôi. Đợi Thẩm Tòng Nghi giải quyết xong việc phương Nam, sẽ hòa ly với ngay."

 

Trần tức đến đỏ cả mắt: "Nàng chịu thành hôn với , chịu gả cho , điểm nào bằng chứ?"

 

"Ngươi dĩ nhiên là cái gì cũng hơn , chẳng qua là đang cần phương Nam đó ? Phương Nam nhiều tham quan hào tộc, bao che lẫn như một bức tường kín mít, việc giao cho ai cũng chẳng béo bở gì, chẳng qua là kẻ gánh tội thôi."

 

Trần vẫn hậm hực hỏi: "Vậy nàng xem, nàng thích ?"

 

"Ta điên ? Ta còn từng chuyện với quá vài câu."

 

"Vậy vạn nhất lửa gần rơm lâu ngày cũng bén thì ?"

 

"Thành hôn xong bao lâu phương Nam, còn cung hầu hạ công chúa, lấy thời gian mà nảy sinh tình cảm? Số ngày tiếp xúc với còn chẳng bằng một đầu ngón tay của ngươi nữa."

 

Sắc mặt Trần hòa hoãn đôi chút.

 

vẫn bộ tịch : "Ta cần , cho dù nàng hòa ly thì đầu thành của nàng cũng là với , thấy uất ức lắm..."

 

Ta đảo mắt khinh bỉ.

 

vẫn cố nhẫn nhịn, ôn tồn hỏi: "Vậy ngươi thế nào?"

 

Chuyện định , cũng chẳng đổi gì.

 

Nào ngờ dứt lời.

 

Trần đột nhiên nâng mặt lên, cúi đầu xuống, hình cao lớn của lập tức bao trùm lấy .

 

Hắn trao cho một nụ hôn nhẹ nhàng, đầy tình tứ và quyến luyến.

 

Hồi lâu , mới khàn giọng : "Thế ."

 

Ta: "..."

 

Ngoài điện đột nhiên vang lên một tiếng bước chân hoảng loạn.

 

Cả hai chúng lập tức đầu .

 

Chỉ thấy Thẩm Tòng Nghi đang cầm một hộp quà, ngây chúng , ánh mắt chút đờ đẫn.

 

Trần đắc ý nhướng mày với .

 

Ta đá một cái, bảo cút .

 

Hắn mới nếm chút ngọt ngào nên cũng giận, mỉm rạng rỡ rời .

 

Trước khi còn quên cảnh cáo Thẩm Tòng Nghi: "Liệu hồn mà an phận một chút, đừng ý đồ quyến rũ A Phù của ."

 

Ta: "..."

 

Trong điện rơi một yên lặng như tờ.

 

Một lúc , khẽ hắng giọng, ngước mắt hỏi : "Tìm việc gì?"

 

Thẩm Tòng Nghi ngơ ngác ngẩng đầu.

 

Không là ảo giác của , nhưng thấy hốc mắt dường như đỏ.

 

Hắn im lặng đưa hộp quà tay , khẽ thở dài: "Đây là đá bích tỷ truyền gia của Thẩm gia. Ta nàng đồng ý thành hôn với là để bảo vệ mạng sống cho . Dù cuộc hôn nhân là giả, vẫn vô cùng cảm kích nàng."

 

 

Loading...