NIẾT BÀN HOÀNG NỮ - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-02-08 03:04:30
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu Chu Lệnh Kiều , chẳng biến thành trò cho thiên hạ ?
Thế nhưng cha lúc còn tâm trí nào mà giữ thể diện cho Hoàng hậu nữa.
Ông chỉ rằng Chu Lệnh Kiều Hoàng nữ, mà khả năng đó chính là .
Ông chỉ rằng thể đ.á.n.h mất vinh hoa phú quý hiện tại.
Vậy thì chỉ đành hy sinh Bạch phu nhân và Chu Lệnh Kiều thôi.
Bạch phu nhân chợt nghĩ điều gì đó, gương mặt dữ tợn lao tới: "Lão gia, ông đang bậy bạ gì thế?"
Chu Lệnh Kiều cũng gào lên ch.ói tai: "Cha, con mới là đích nữ, Thiên mệnh Hoàng nữ chính là con!"
Ba bọn họ c.ắ.n xé lẫn , cuối cùng cha thắng thế, ông lết tới chỗ của bậc quân sư.
"Năm xưa mẫu của Chu Lệnh Kiều và mẫu của Chu Tuyết Phù cùng tiến phủ. Bạch di nương m.a.n.g t.h.a.i sớm hơn, nên thần mới đinh ninh Chu Lệnh Kiều là Thiên mệnh Hoàng nữ, vì thế nâng Bạch di nương lên phu nhân. nếu thần Tuyết Phù sinh ba năm mới thực sự là Hoàng nữ, thì cái ghế đích nữ chắc chắn đến lượt Chu Lệnh Kiều ạ!"
Mọi hiểu .
Lập tức, những ánh mắt khinh bỉ đổ dồn về phía bọn họ.
Theo lời kể của cha , chuyện cũ từ mười mấy năm một nữa phơi bày.
Lần , ông dám che giấu thêm điều gì.
Hoàng đế trầm ngâm hồi lâu.
Giữa những tiếng cầu xin và lóc t.h.ả.m thiết của Chu Lệnh Kiều và Bạch phu nhân, cuối cùng ngài cũng gọi thị vệ đến, lôi cả hai đại lao.
Cha như từ cõi c.h.ế.t trở về, ông vội vã chạy đến bên với ánh mắt thiết tha: "A Phù, con của cha, cha sai , cha nhất định sẽ bù đắp cho con thật !"
Ta vô cảm rút tay .
Hoàng đế cao với vẻ ban ơn: "Nếu sự thật phơi bày, trẫm ban hôn cho ngươi và Dục nhi nhé."
"Hừ."
Trường công chúa nở nụ khinh miệt.
"Hoàng đế, A Phù là của bổn cung, ngươi hỏi qua ý kiến của bổn cung ?"
Tầm mắt của hai giao giữa sảnh tiệc.
Giữa bầu khí sặc mùi binh đao, Trường công chúa ngoắc ngón tay với : "A Phù, đây."
Ta dậy, bước đến bên cạnh Trường công chúa.
Bà khoác bộ cung trang lộng lẫy, dựa tay mà thẳng dậy, ánh mắt đảo qua một lượt gương mặt của tất cả tân khách.
Những tham gia yến tiệc hôm nay đều là quan viên từ tam phẩm trở lên trong triều.
Trường công chúa vẫy tay với bọn họ: "Trong các khanh, ai nguyện ý về phía bổn cung ?"
Sắc mặt của đồng loạt biến đổi.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, các Thị lang của lục bộ dậy, tiến về phía Trường công chúa.
Nối gót theo là Ngự sử đại phu, Quốc t.ử giám Tế t.ửu, Thái thường tự khanh...
Cha của Thẩm Tòng Nghi hất đổ chén rượu, chỉ tay Trường công chúa, giận dữ quát: "Hoang đường, bà định mưu triều soán vị !"
Trường công chúa mỉm đầy ẩn ý: "Hai mươi năm , nếu bổn cung nhường , thiên hạ sớm là của bổn cung . Chớp mắt hai mươi năm trôi qua, Hoàng đế chẳng nên công trạng gì, khiến đất nước suy tàn. Vì bách tính, vì xã giã, bổn cung chấn hưng quốc gia thì gì sai?"
Gương mặt Hoàng đế bỗng chốc trắng bệch như tờ giấy: "Hoàng tỷ, tỷ hậu thế sẽ chỉ trích tỷ thế nào ?"
Trường công chúa lạnh lùng đáp: "Khi còn sống còn chẳng màng, huống hồ là chuyện khi c.h.ế.t? Nếu do ngươi hôn quân vô đạo, há nhọc lòng như ?"
" tỷ là nữ t.ử! Từ xưa đến nay, gì đạo lý nữ t.ử đế vương!"
"Đạo lý đều do con . Ta mạnh hơn ngươi, lời chính là đạo lý."
"Cấm quân của trẫm ? Hắc Giáp vệ của trẫm ? Người !"
Hoàng đế hoảng loạn gào thét.
An Nhu Truyện
Trường công chúa khẽ vuốt tóc : "Đám giá áo túi cơm mà ngươi nuôi dưỡng còn chẳng thông minh bằng A Phù nhà . Nàng chỉ cần bịa vài lời dối xoay bọn chúng như chong ch.óng ."
Ta mỉm đầy khiêm nhường.
Trước khi yến tiệc bắt đầu, mượn danh nghĩa Hoàng đế để lệnh cho bọn chúng sơn trang ngoài thành lấy rượu.
Cũng tại Hoàng đế quá mức hôn quân.
Nếu , một chuyện phi lý đến nhường , gì ai tin chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/niet-ban-hoang-nu/chuong-11.html.]
Hoàng đế và Hoàng hậu rệu rã ngã quỵ xuống đất.
Trường công chúa lệnh cho Đức công công bưng lên hai ly rượu độc.
Hoàng đế chằm chằm thứ chất lỏng vàng đục .
Giữa sảnh tiệc vẫn vị đại thần phục, khản giọng mắng nhiếc Trường công chúa.
Trường công chúa chẳng thèm chớp mắt, tay vung đao xuống lấy mạng Thẩm đại nhân ngay tại chỗ để răn đe kẻ khác.
Đêm nay thật hỗn loạn.
Khi tiếng ồn ào lắng xuống thì là nửa đêm về sáng.
Khắp nơi m.á.u chảy thành sông.
Ta ung dung dìu Trường công chúa lên vị trí chí cao vô thượng .
Sau đó, xuống kẻ duy nhất còn đang quỳ phía .
Mới chỉ một năm ngắn ngủi.
Cơ Dục quỳ mặt với dáng vẻ tê dại.
Còn , hất cằm, xuống từ cao: "Thái t.ử, còn ngài thì ?"
Cơ Dục ngẩn ngơ .
lúc , Khương Niên Hỷ chẳng từ góc nào lao , che chắn cho Cơ Dục trong lòng .
Gương mặt nàng trắng bệch nhưng thấy chút sợ hãi nào, chỉ : "Trường công chúa điện hạ, cầu xin cứu A Dục một mạng. Ta nguyện ý thành hôn với , khi cưới sẽ đưa biên ải tìm phụ , vĩnh viễn trở về kinh thành nữa!"
Trường công chúa gì, sang : "A Phù, ngươi thấy thế nào?"
Ta im lặng Khương Niên Hỷ: "Muội là vì cái gì chứ?"
Nếu nàng ở kinh thành, vinh hoa phú quý hưởng hết, hà tất vì một nam nhân mà từ bỏ cả cuộc đời .
Ta hiểu nổi nàng.
Khương Niên Hỷ đầy kiên định: "A Phù, và tỷ quen một năm, chuyện gì cũng tâm sự với . Tỷ là bằng hữu nhất của ở Thượng Kinh, tin tỷ cũng nghĩ như . Ta bao giờ cầu xin tỷ điều gì, nhưng chỉ xin tỷ một điều thôi. Sau nếu tỷ cần đến , nhất định sẽ xông pha dầu sôi lửa bỏng!"
Ta thở dài: "Muội bất chấp tất cả như , nếu phản bội , sẽ rơi cảnh vạn kiếp bất phục thế nào ?"
Cơ Dục ôm c.h.ặ.t lấy Khương Niên Hỷ.
Khương Niên Hỷ : "Ta tin ."
"Hy vọng hối hận."
Hai bọn họ rời khỏi kinh thành ngay trong đêm.
Chẳng bao lâu , Trần trở về.
Toàn sặc mùi m.á.u, ánh mắt lạnh lẽo, chỉ báo cáo: "Công chúa, tất cả những kẻ gào thét phục đều xử lý hết ."
"Ừm."
Trường công chúa mệt mỏi day day thái dương.
Trong phòng im lặng trong chốc lát, bà nhắm mắt hỏi chúng : "Nước cờ , bổn cung sai ?"
"..."
Chẳng ai lên tiếng.
Chuyện thị phi đúng sai, tự hiểu rõ là .
Có thể lên vị trí của bà, cần khác phán xét?
Đêm khuya lạnh lẽo thấm đẫm.
Khi ngoài, Trần lấy một chiếc áo choàng đại vũ choàng lên .
Hắn liếc , vẫn là nụ bỡn cợt , hỏi: "Nàng nghĩ xem nên xin Công chúa ban thưởng gì ? Vinh hoa phú quý, vàng bạc châu báu, là..."
Hắn ghé sát gần , gương mặt tuấn tú ánh trăng phản chiếu những mảng sáng tối đan xen.
Ta cau mày hỏi: "Cái gì cơ?"
Yết hầu Trần khẽ chuyển động: "Hoặc giả là ."
Ta đảo mắt một vòng, đẩy đẩy : " là biến thái."
Trần đuổi theo sát bên cạnh , lầm bầm: "Ta thật mà, Chu Tuyết Phù, qua năm nay nàng mười bốn , cũng đến lúc bàn chuyện gả cưới. Nàng vốn chẳng quen nam t.ử nào khác, là hai cứ góp gạo thổi cơm chung cho xong."