NIẾT BÀN HOÀNG NỮ - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-08 03:04:20
Lượt xem: 39

 

Quốc sư nhà sẽ xuất hiện một vị Thiên mệnh Hoàng nữ. Vì , từ khi mới sinh , tỷ tỷ danh động kinh thành, nhận hết sự sủng ái. họ rằng, Chu gia vẫn còn một .

 

Khi chào đời, vặn gặp lúc đại hạn. Đích mẫu dẫn đợi ở ngoài viện suốt hai canh giờ.

 

Bà đỡ dùng mảnh vải rách bọc lấy , hốt hoảng hô lên: "Là một bé gái, là một bé gái."

 

Sắc mặt đích mẫu vô cùng đáng sợ.

 

chẳng màng đến sự ngăn cản của hạ nhân, xông thẳng sản phòng, lôi mẫu đang hôn mê khỏi chăn, giáng xuống hai cái tát tai trái .

 

Đánh xong, bà chán ghét lau tay. Thấy mẫu tỉnh , bà tàn nhẫn :

 

"Ngươi đừng trách , ai bảo ngươi sinh một thứ lành. Kiều Kiều của Hoàng hậu, tuyệt đối thể cái loại nghiệt chủng như ngươi ảnh hưởng."

 

Nói đoạn, bà đầu chỉ tay đứa trẻ sơ sinh là , lệnh cho ma ma: "Dìm c.h.ế.t nó vứt ngoài . Nếu lão gia hỏi tới, cứ bảo là Hà di nương sinh một t.h.a.i c.h.ế.t."

 

Mẫu khản cả giọng xin tha mạng.

 

Người dập đầu, một bức huyết thư dài cả ngàn chữ.

 

Người cam đoan tuyệt đối ảnh hưởng đến Chu Lệnh Kiều, chỉ xin cho ở trong phủ kẻ tớ là .

 

Về phụ trở về, cân nhắc hồi lâu, cuối cùng cũng giữ cho một mạng.

 

Cho nên từ nhỏ , sự đời của vốn ai mong đợi.

 

Mẫu cũng thường ôm thẫn thờ, cảm thán rằng giá như là một nam nhi thì mấy.

 

Chẳng vì mẫu trọng nam khinh nữ.

 

Mà là bởi vì ba năm , Quốc sư lập đàn hỏi trời, tính nhà sẽ xuất hiện một vị Thiên mệnh Hoàng nữ.

 

Năm đó Bạch di nương hạ sinh Chu Lệnh Kiều.

 

Phụ cảm thấy lời tiên tri ứng nghiệm, vui mừng mở tiệc rượu linh đình suốt ba ngày trời.

 

Ngay cả Hoàng hậu cũng hành đến dự, còn ban tặng cho Chu Lệnh Kiều một đôi vòng bạch ngọc ngay tại chỗ.

 

Bạch di nương nhờ con mà hiển quý, thành công lên vị trí chính thê.

 

Mẫu vốn cùng phủ một lượt với bà .

 

Lúc mẫu xinh yêu kiều, phụ sủng ái nhất, khiến Bạch di nương căm ghét đến tận xương tủy.

 

khi thăng vị, bà liền tìm đủ cách để gây khó dễ cho mẫu .

 

Sau khi mẫu mang thai, chuỗi ngày sống càng thêm gian nan.

 

Bạch di nương nể mặt phụ nên động đứa trẻ trong bụng .

 

ít nguyền rủa mẫu : "Nếu ngươi sinh con gái, thì đừng trách tâm xà khẩu độc."

 

Dẫu thì trong lời tiên tri thể đến hai vị Thiên mệnh Hoàng nữ.

 

Mà Chu gia cũng chẳng cần đến hai đứa con gái gì.

 

Phụ chỉ dùng một chiếc chiếu rách, đẩy và mẫu đến một gian viện hoang phế.

 

Chúng ăn cơm thừa canh cặn, dùng đồ đạc mà đám hạ nhân vứt .

 

Mọi đều chê chúng đen đủi, chẳng bao giờ qua .

 

Người chăm sóc cho mẫu là Hứa ma ma già yếu.

 

bao giờ cho phép rời khỏi viện hoang .

 

Năm năm tuổi, tràn đầy tò mò với tiền viện nên lén lút lẻn xem thử.

 

Đó là đầu tiên thấy Chu Lệnh Kiều.

 

Cô bé tám tuổi khi đang tựa bên hành lang cầu cho cá vàng ăn, khoác chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt như tuyết, xung quanh cả một đám nha v.ú già vây quanh hầu hạ.

 

Đó cũng là đầu tiên Chu Lệnh Kiều thấy .

 

Cách một cây cầu, ngón tay trắng nõn như b.úp măng của nàng chỉ về phía , hỏi: "Đó là ai ?"

 

Đám v.ú già lộ vẻ chán ghét: "Một đứa dã chủng thôi, đại tiểu thư mau đừng nữa, kẻo bẩn mắt ngài."

 

Họ rầm rộ rời , ngay cả làn gió thổi qua cũng mang theo ấm.

 

Đợi họ khuất, cụp mắt đôi bàn tay đầy vết nứt nẻ vì lạnh của .

 

Đó là đầu tiên nhận thức rõ rệt cách giữa và Chu Lệnh Kiều.

 

Đến chiều tối, ở tiền viện đột nhiên kéo tới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/niet-ban-hoang-nu/chuong-1.html.]

chống nạnh, sai trói ghế dài.

 

Ta nhận ả, chính là nha bên bờ sông ban sáng.

 

khúm núm mặt Chu Lệnh Kiều, nhưng lúc hống hách, chỉ thẳng mặt mà mắng:

 

"Tiểu tiện nhân, ai cho phép ngươi đến tiền viện? Lại còn dám xuất hiện mặt đại tiểu thư, thấy ngươi chán sống ."

 

Mắng xong, ả liền sai đ.á.n.h ba mươi bản t.ử.

 

Đánh đến cái thứ ba thì ngất .

 

Đến khi tỉnh , mẫu đang giường, khắp đều là m.á.u, Hứa ma ma ở bên cạnh bà ngừng rơi lệ.

 

Mẫu thấy tỉnh, cố gắng lắm mới mỉm với một cái.

 

Hứa ma ma bế gần, ấn đầu bắt dập đầu với mẫu ba cái.

 

Ánh mắt mẫu sáng, nhưng thở ngày một yếu .

 

Người còn vẻ dịu dàng như thường ngày, mà dùng ngữ khí kiên định nghiêm khắc với :

 

"A Phù, con hãy hứa với nương ba điều."

 

Ta dự cảm thấy điều gì đó, nắm c.h.ặ.t lấy tay , nhưng cổ họng khô khốc chẳng thể rơi giọt lệ nào.

 

Mẫu nhanh:

 

"Thứ nhất, nếu cơ hội, hãy rời khỏi Chu gia, mãi mãi đừng ;"

 

"Thứ hai, chăm chỉ học chữ, sách. Khổ nạn là nguồn cơn của sự sa ngã, A Phù, con ngoài để ngắm thế giới."

 

"Thứ ba, A Phù..."

 

Mẫu vuốt ve mặt , gằn từng chữ: "Đừng sống trong thù hận."

 

Mẫu .

 

Hứa ma ma chôn cất ở một vùng ngoại ô hoang vắng.

 

Bà cố chấp khắc chữ lên bia đá, đôi bàn tay đầy vết chai sần chảy m.á.u đầm đìa nhưng bà dường như hề .

 

đục :

 

"Mẫu con là một dũng cảm, mà dũng cảm thì nên kết cục như thế ."

 

Lúc đó hiểu câu .

 

Hứa ma ma cũng chẳng giải thích cho .

 

Về , bà tìm từ nhiều sách, ép nhận mặt chữ.

 

thông minh, học gì cũng nhanh.

 

Năm sáu tuổi, thể nhận hết mặt chữ trong sách, còn thường xuyên tự nghiền ngẫm vài kiến giải riêng.

 

Lúc đó kiêu ngạo, thường kéo ma ma để sách cho bà .

 

Bà luôn với đôi mắt đỏ hoe, cứ như thể đang một khác thông qua .

 

Ta nhớ đến mẫu .

 

Bà từng , ngoại trừ , mẫu là nữ t.ử thông minh nhất mà bà từng gặp.

 

An Nhu Truyện

Chỉ tiếc là sinh hợp thời, gả chẳng đúng , nên thể thi triển hoài bão.

 

Cứ như thế, ma ma đồng hành cùng lớn lên cho đến năm mười một tuổi.

 

Một ngày nọ, đang sách trong phòng.

 

Ma ma bưng một bát cơm đặt mặt .

 

Trong bát là cơm trắng và đùi gà hiếm thấy, mùi mỡ thơm phức tỏa ngào ngạt.

 

Ta nghiêng đầu hồi lâu mới khẽ : "Con nhớ cái bát , là đồ bọn họ dùng để cho A Hoa ăn."

 

Nói xong liền đùa vui: "Hứa ma ma, cướp đồ ăn của A Hoa về đây? Con ăn thì nó ăn gì?"

 

A Hoa là một con ch.ó đen nhỏ của Chu gia.

 

Chu gia nhờ Chu Lệnh Kiều mà địa vị thăng tiến vùn vụt, hối lộ phụ ít, nên Chu gia đặc biệt giàu .

 

Ngay cả thức ăn cho ch.ó cũng vô cùng phong phú.

 

Nói thì , nhưng vẫn đặt sách xuống, lau sạch tay ngoan ngoãn bưng bát lên, an ủi ma ma:

 

 

Loading...