NIÊN NIÊN HỮU KIM TRIÊU - 9 + NGOẠI TRUYỆN: CUỘC SỐNG SAU NÀY+ NGOẠI TRUYỆN: LỤC NGHIỄN

Cập nhật lúc: 2025-05-21 13:19:36
Lượt xem: 11,940

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta m.a.n.g t.h.a.i bao lâu, Tạ Kim Triêu hằng ngày căng thẳng vô cùng, nâng niu như ngọc như châu, chỉ sợ sơ suất một chút sẽ vỡ tan.

 

Kẻ bên ngoài nhân cơ hội kết giao, liền dâng một vũ cơ cho .

 

Còn đợi Tạ Kim Triêu kịp bày tỏ lòng trung, chồng nổi trận lôi đình, lập tức đuổi thẳng vũ cơ về.

 

“Phì! Nhà họ Tạ chúng cái thói ! Lão Tam, nếu ngươi dám tà tâm lúc , thì cút khỏi cửa cho ! Nếu nhờ Niên Niên, cả nhà giờ thành nắm đất lạnh !”

 

“Con Niên Niên là đủ , mẫu đừng nghĩ oan cho con.”

 

Tạ Kim Triêu chắp tay liên tục nhận , miệng ngớt cầu xin.

 

Ta khẽ bật , khoác tay chồng, đưa ngón tay nhẹ chọc mi tâm :

“Chàng ở ngoài cứ rêu rao ghen, thì cho xứng với lời chứ.”

 

Việc ăn của Tạ Kim Triêu ngày càng khởi sắc, cửa hàng của cũng buôn bán thuận lợi, tiếng lành đồn xa.

 

Qua tháng Tám, hạ sinh một đôi long phụng thai.

 

Bình minh ló rạng, tiếng oanh hót vang khắp sân vườn.

 

Tạ Kim Triêu bên cạnh, hốc mắt đỏ hoe, trông còn tiều tụy hơn cả .

 

“Không sinh nữa! Ai hối cũng sinh nữa!”

 

Ta nghiêng đầu ngoài song cửa.

 

Ngoài nắng lên độ, gió nhẹ dịu dàng.

 

Chỉ mong năm dài tháng rộng, cũ vẫn còn,

Sớm xuân chiều thu, mãi mãi tương phùng.

 

Ngoại truyện 2 – Góc của Lục Nghiễn

 

Lần đầu tiên gặp Tống Niên Niên, phụ đang đưa đến phủ họ Tống khách, dọc đường ngừng dặn dò:

 

“Con chăm sóc tiểu thật , như thế phụ mới tiện mở lời.”

 

Mở lời điều gì? Chính là nhờ sắp xếp cho một chức quan t.ử tế.

 

Trong lòng sớm chán ngán, chỉ buồn bực đáp lấy lệ một tiếng “”.

 

Đến nơi thì thấy tiểu cô nương b.úi hai b.úi tóc con ve, đôi mắt hạnh to tròn lấp lánh, đáng yêu vô cùng.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Lần tái ngộ , nhà họ Tống vướng vòng lao lý, phụ nể tình xưa cũ, liền quyết định gả Tống Niên Niên cho đồng dưỡng tức*.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-nien-huu-kim-trieu/9-ngoai-truyen-cuoc-song-sau-nay-ngoai-truyen-luc-nghien.html.]

Ta vốn thích cái cảm giác khác định đoạt phận, vì thế cũng chẳng hảo cảm gì với nàng.

 

Thế nhưng tiểu cô nương chẳng hề sợ ánh mắt lạnh nhạt của , ngày ngày theo lưng, giọng ngọt như mật:

 

“A Nghiễn, A Nghiễn, bao giờ mới cưới ?”

 

Nếu thời gian thể , Lục Nghiễn ba mươi tuổi nhất định sẽ với bản lúc thiếu niên rằng:

 

“Hãy sớm đồng ý, đừng để tiểu cô nương khổ sở đợi chờ nữa.”

 

Vì chuyên tâm đèn sách, màng thế sự ngoài cửa sổ, cho nên khi Tống Niên Niên mẫu xỉa xói, xem như kẻ ăn bám trong nhà, từng ngăn cản.

 

Chỉ vài câu thôi mà, gì to tát ?

 

Mấy món trang sức mà nàng mang theo, cuối cùng cũng đều rơi tay – Lục Niệm.

 

Nàng buồn bã trốn góc tường âm thầm thút thít, an ủi đôi câu, nhưng đến miệng chỉ thành:

 

“Muội còn nhỏ, đừng chấp nhặt với con bé, nhường chút cho thì .”

 

Lần đó, là đầu tiên thấy trong mắt Tống Niên Niên hiện lên thứ gọi là thất vọng.

 

Thế nhưng chẳng bận tâm, bởi cho rằng, ngoài nhà họ Lục , nàng chẳng còn nơi nào thể .

 

Cho nên, khi nhà họ Tạ tới cầu , nàng cũng dứt khoát rời hề do dự.

 

Khi tin nàng gả cho khác, như trợn mắt nổ đom đóm.

 

Ta hiểu, bao nhiêu năm tình nghĩa, vì Tống Niên Niên thể chờ thêm một chút?

 

Tên Tạ Tam Lang chỉ là một kẻ công t.ử bột, chứ?!

 

Nhìn Tống Niên Niên và Tạ Kim Triêu xứng đôi như ngọc, ngọn lửa đố kỵ trong n.g.ự.c như thiêu cháy thứ.

 

Ta nàng đầu , nhưng tiểu cô nương chẳng buồn liếc một nào nữa.

 

Về ... về , Thẩm Thính Nguyệt hạ độc. Nhờ mệnh còn sót một tàn, nhưng thể tàn tạ, từ đó chẳng thể cất bước.

 

Nhà họ Lục chìm trong bóng u sầu, tang thương như mây xám phủ kín.

 

Không còn nàng, cũng chẳng còn sinh khí.

 

Ta ngẩng đầu lên nóc nhà, lòng thầm nghĩ —

E rằng, đây chính là báo ứng.

 

-HẾT-

 

Loading...