Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 641: Tiểu thúc là người đẹp trai nhất thế giới!

Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:35:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

mà...

Sắp cập bến !

Nếu xuống thuyền ngay, chắc chắn sẽ bắt!

Đáng c.h.ế.t thật!

Cả nhà Trần Thanh đúng là khắc tinh của lão!

Bản Trần Thanh liên tục phá hỏng kế hoạch của lão, Hạ Vũ Tường thì dám cả gan uy h.i.ế.p lão, vất vả lắm mới giải quyết xong hai đứa , giờ nhảy một con bé sáu tuổi!!!

Cái nhà lũ biến thái, đều đáng c.h.ế.t hết!!!

“Mày cũng là đồ ăn cháo đá bát, tiểu dì mày nuôi mày như ...”

“Tê ——”

Dương Tịch Văn cảm thấy cổ thứ gì đó dính dính, trơn trượt đang bò lên, một cái lưỡi rắn khẽ l.i.ế.m qua mặt lão!

Trên thuyền rắn!

Giọng trong trẻo của bé gái vang lên bên tai: “Tiểu Hắc, quấn lấy cổ lão , quấn c.h.ặ.t .”

Đồng t.ử Dương Tịch Văn giãn to: “Mày nuôi rắn!”

Một đứa trẻ sáu tuổi mà nuôi rắn!!!

Cảm nhận thứ ghê tởm đang quấn từng vòng quanh cổ , tinh thần Dương Tịch Văn gần như sụp đổ.

càng nguy hiểm, lão càng bình tĩnh. Chỉ còn một bước nữa thôi, lão để bất kỳ ai phá hỏng kế hoạch của . Đôi mắt nheo , lão lập tức hạ lệnh: “Bắt lấy Hạ Vũ Tường!”

Tiểu Ngọc trợn tròn mắt. Hạ Vũ Tường nhanh ch.óng bật dậy nhưng phản ứng kịp, lập tức khống chế.

Hai bên mỗi bên giữ một đứa trẻ.

Dương Tịch Văn gầm lên: “Bảo con rắn cút chỗ khác, nếu trai mày sẽ vối mặt liên tục đấy.”

Hạ Vũ Tường hét lớn: “Đừng lão!”

Dương Tịch Văn: “Đánh!”

Tiểu Ngọc vội vàng kêu lên: “Cháu theo! Cháu theo!”

Con bé gọi Tiểu Hắc .

Trong mắt Dương Tịch Văn hiện lên vẻ hài lòng.

Hạ Vũ Tường đau đớn nhắm mắt , xong , xong thật .

Nấp trong góc tối, Mao Mao nước mắt rơi lã chã, nhưng Tiểu Ngọc cảnh báo phát tiếng động. Vì thể trạng yếu, nếu bắt thì coi như xong đời. Mao Mao vô dụng, chỉ thấy bất lực và tuyệt vọng vô cùng.

Đầu óc Tiểu Ngọc cũng trống rỗng, con bé chẳng gì tiếp theo.

Hạ Vũ Tường mở mắt , khẽ: “Đừng sợ, chúng cùng c.h.ế.t.”

Đến lúc Dương Tịch Văn vẫn quên đ.â.m chọc: “Mày xem, mày hại c.h.ế.t em gái mày .”

Lão cách ngày càng gần, bắt đầu tay xử lý con bé đang uy h.i.ế.p .

Ba đứa trẻ rơi tuyệt vọng vô bờ bến.

Đột nhiên, một tiếng động cơ gầm rú vang dội đỉnh đầu, Dương Tịch Văn linh cảm chuyện chẳng lành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-641-tieu-thuc-la-nguoi-dep-trai-nhat-the-gioi.html.]

Linh cảm của lão chuẩn.

Hạ Viễn dẫn theo một đội quân nhân xuất hiện.

Mắt ba đứa trẻ đồng loạt sáng rực lên. Ngay khoảnh khắc , cả ba đều chung một ý nghĩ: Tiểu thúc là trai nhất thế giới!!!

Bảy kẻ trong khoang thuyền định dùng Hạ Vũ Tường để uy h.i.ế.p Hạ Viễn. Hạ Viễn từng bước tiến gần, và đôi mắt kinh ngạc của Hạ Vũ Tường, dứt khoát nổ s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t kẻ đang giữ bé.

Cổ tay Hạ Vũ Tường tiểu thúc nắm lấy, kéo lưng. Các quân nhân nhanh ch.óng khống chế những kẻ còn .

Dương Tịch Văn màn hình điều khiển, cách chỉ còn hai cây !

Chỉ hai cây nữa thôi!

Nực cơ chứ!

Lão chỉ thiếu đúng hai cây thể hưởng thụ cuộc sống vinh hoa!

Chỉ hai cây , đầy mười phút đồng hồ!!!

Chính mười phút ngắn ngủi chôn vùi nửa đời của lão, hủy hoại cuộc đoàn tụ mà lão chờ đợi bao năm. Mọi nỗ lực bấy lâu nay đều tan thành mây khói trong gang tấc!

Dương Tịch Văn nhắm mắt , lòng nguội lạnh như tro tàn.

Hạ Vũ Tường chẳng buồn quan tâm đến lão, theo bản năng hỏi tiểu thúc: “Tiểu dì cháu ạ?!”

Hạ Viễn đáp: “Dì đang mang thai, lên trực thăng nhưng thuyền đuổi theo .”

Hạ Vũ Tường che mắt , vỡ òa nức nở.

Tiểu Ngọc cũng mếu máo tiểu thúc: “Tiểu thúc ơi, cháu sợ c.h.ế.t khiếp mất. Cháu cứ tưởng bao giờ gặp chú và dì nữa, hu hu hu...”

Nước mắt con bé rơi lã chã, con d.a.o găm trong tay một quân nhân tiếp nhận, Tiểu Ngọc kìm nữa mà nhào lòng tiểu thúc.

Tim Hạ Viễn thắt , ôm c.h.ặ.t lấy con bé hỏi: “Mao Mao ?”

Mao Mao nấp trong bóng tối cuối cùng cũng dám ló mặt . Lúc c.ắ.n Tiểu Hắc, vì dùng sức quá mạnh nên rụng mất bốn năm chiếc răng, giờ miệng đầy m.á.u, cánh tay cũng trật khớp. Cậu mếu máo : “Dượng ơi, cháu ở đây.”

Đồng t.ử Hạ Viễn co rụt , vội vàng tiến lên kiểm tra, thấy bé chỉ rụng răng và trật khớp tay mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Thuyền cập bến, quân nhân Hoa Quốc bàn giao với cảnh sát Cảng Thành, Mao Mao lập tức đưa bệnh viện.

Hạ Viễn dẫn theo hai đứa trẻ cùng, nắm c.h.ặ.t t.a.y Hạ Vũ Tường. Ánh mắt bé đờ đẫn, trạng thái còn đáng sợ hơn cả Tiểu Ngọc và Mao Mao.

Mao Mao đẩy phòng bệnh.

Hạ Vũ Tường ghế băng ở hành lang bệnh viện, Hạ Viễn xổm xuống mặt : “Cháu nhớ tiểu dì ?”

“... Nhớ ạ.” Giọng Hạ Vũ Tường khản đặc.

Một giọt nước mắt lăn xuống, vội vàng lau . Hôm nay nhiều quá, thật mất mặt.

Nhìn tiểu thúc đang lo lắng cho , Hạ Vũ Tường rơm rớm nước mắt: “Cháu cũng nhớ chú nữa.”

Hạ Viễn lau nước mắt cho : “Chú , nên dùng tốc độ nhanh nhất để tìm các cháu.”

Sau khi bọn trẻ gặp chuyện, hai lập tức điều tra lộ trình của Dương Tịch Văn. Dương Nhất Hà : “Bố cháu lúc say bảo con của Thư ký Dương đang ở nước ngoài, chắc chắn lão định nước ngoài tìm con.”

Anh lập tức dùng quan hệ liên hệ với hải quân khơi chặn !

Hạ Viễn sợ thuyền kịp vì biển quá rộng, một hai con tàu thể định vị và chặn bắt chính xác ngay , hơn nữa thuyền nhỏ thường linh hoạt hơn. Huống hồ thuyền còn trẻ con, thể nổ s.ú.n.g bừa bãi.

 

 

Loading...