"Được ." Tiểu Ngọc vẫn còn hết ý, chút tiếc nuối.
Dương Nhất Hà vốn đang Tiểu Ngọc kể chuyện về Hạ Vũ Tường thấy khá thú vị, nhưng nhắc đến việc chuyện với dì Thanh, tim cô bé bỗng đập nhanh liên hồi. Cô bé chậm chạp bước đến mặt Trần Thanh, giọng đầy khó khăn: "Dì ơi, ba con bảo con đến tìm dì. Ba nhờ dì giúp ba thăng chức, mời dì ăn cơm để xin về những chuyện đây."
"Vậy con dì ?" Trần Thanh nhẹ nhàng hỏi.
Dương Nhất Hà lắc đầu, những giọt nước mắt trong suốt bắt đầu rơi xuống: "Ba con nếu con mời , ba sẽ nhờ khác gọi dì , nên con mới đến đây."
Trần Thanh lấy khăn tay lau nước mắt cho cô bé: "Ba con còn gì khác ?"
Dương Nhất Hà gật đầu: "Có ạ... Sáng nay lúc ăn cơm, ba ba lý do tại ba dì gặp tai nạn. Nếu dì , ba sẽ cho dì sự thật."
Động tác lau nước mắt của Trần Thanh bỗng khựng . Ba của nguyên chủ mất! Cha nguyên chủ là công nhân phân xưởng, cô đến tìm ông thì phân xưởng xảy sự cố. Để giảm bớt thiệt hại cho xưởng máy móc, hai liều ngăn chặn hiểm họa, cuối cùng cả hai đều thiêu rụi đến mức còn tro cốt. Họ vốn là hùng của xưởng máy móc, chẳng lẽ chuyện còn ẩn tình khác?
Đầu ngón tay Trần Thanh run rẩy, thở cũng trở nên dồn dập: "Ba con mời dì ăn cơm ở ?"
"Là một tiệm cơm nhỏ hẻo lánh, thực chất là một hộ gia đình, nhưng họ thể kiếm nguyên liệu tươi ngon." Dương Nhất Hà suy nghĩ một chút, mượn b.út của Trần Thanh, vẽ những địa điểm quan trọng dẫn đến tiệm cơm đó.
Trần Thanh qua là ngay vị trí cụ thể. Dương Nhất Hà lo lắng: "Nơi đó vắng lắm, con sợ dì sẽ gặp nguy hiểm."
Từ khi giáng chức, ba cô bé luôn u uất, hở là nổi trận lôi đình, đập phá đồ đạc, còn đ.á.n.h với kế. Cô bé sợ ba sẽ điều gì đó với dì Thanh.
Trần Thanh trầm ngâm hồi lâu : "Dì sẽ cân nhắc, con đừng quá lo lắng."
"Vâng ạ." Dương Nhất Hà mím môi.
Hạ Vũ Tường chủ động đưa Dương Nhất Hà về nhà. Trên đường , bé ngừng dò hỏi thông tin, nhưng Dương Nhất Hà chỉ im lặng nắm c.h.ặ.t quai cặp. Hạ Vũ Tường thở dài, thực sự thích những ít như !
Đưa Dương Nhất Hà đến chân cầu thang khu tập thể, cô bé mới mở lời: "Cảm ơn lớp trưởng, lên nhà đây, bạn cũng mau về ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-633-su-that-ve-vu-tai-nan-nam-xua.html.]
Vừa nhà, Dương Tu Cẩn vồ lấy hỏi: "Con chuyện với Trần Thanh thế nào ? Có đúng như lời ba dặn ? Cô đồng ý ?"
"Dì cần suy nghĩ thêm ạ."
"Thế con hỏi cô định suy nghĩ đến bao giờ ?"
"Con... con dám hỏi..."
"Đồ vô dụng!" Dương Tu Cẩn gầm lên. Hắn chống nạnh, tức giận đến mức đ.ấ.m nát bức tường !
Hiện tại ở bộ phận hậu cần chẳng khác nào một kẻ chạy vặt, ai cũng thể dẫm lên một cái. Những quen đây thấy sa cơ lỡ vận thì càng bỏ đá xuống giếng. Hắn nhẫn nhịn suốt thời gian qua, giờ cuối cùng cũng một cơ hội rõ ràng: chỉ cần giải quyết một , thể vị trí cũ, thậm chí còn tiến xa hơn để kẻ khác ngước . Dương Tu Cẩn chờ đợi thêm một giây phút nào nữa.
Hắn hít sâu một , cố gắng bình cảm xúc, xuống nắm lấy vai con gái: "Ba con cố gắng. Ba ép con gì thêm, nhưng chuyện liên quan trực tiếp đến việc thăng chức của ba, nên ba nóng nảy một chút, con hiểu cho ba nhé?"
"Con hiểu ạ..." Dương Nhất Hà lí nhí đáp.
Dương Tu Cẩn xoa đầu con: "Ngoan lắm, muộn , tắm rửa ngủ ."
Dương Nhất Hà ngoan ngoãn vệ sinh cá nhân. Tô Mạn Mạn thấy liền ép hỏi: "Anh tìm Trần Thanh gì? Có định nối tình xưa ? cho , mà dám bậy, sẽ báo cáo tội quan hệ nam nữ bất chính đấy!"
"Câm miệng ngay!!!" Dương Tu Cẩn trực tiếp ném cái ca tráng men cô .
Tô Mạn Mạn nước lạnh dội đầy , đứa con trai trong lòng toáng lên. Cô kinh hoàng đàn ông đang nổi điên mặt: "Anh điên ? Chúng cãi con sợ!"
Ánh mắt Dương Tu Cẩn âm trầm. Chờ khi ghế Chủ nhiệm hậu cần, nhất định sẽ tống cổ mụ đàn bà ! Ánh mắt rơi xuống đứa con trai, hy vọng thằng bé thừa hưởng sự ngu xuẩn của nó. Nếu nó quá đần độn, đứa con trai khác, cũng thể bỏ rơi nó. Sỉ nhục lớn nhất đời chính là kết hôn với Tô Mạn Mạn. Mụ đàn bà đầu óc rỗng tuếch, suốt ngày chỉ chọc giận , chẳng chút dịu dàng, nết na nào của phụ nữ cả!
Dương Tu Cẩn càng nghĩ càng hối hận. Nghe Tô Mạn Mạn lải nhải ngừng, giơ tay định đ.á.n.h. Tô Mạn Mạn chẳng hề sợ hãi: "Anh dám đ.á.n.h thử xem? sẽ lên Hội Phụ nữ báo cáo . Lúc đó ngay cả cái chân chạy vặt ở xưởng máy móc cũng giữ nổi . Anh mà về quê thì khối mặt . cũng ngu thật, gả cho một kẻ nhà quê như , gia cảnh , cha thì thất học, một chữ bẻ đôi . Loại như xứng với ? Kết hôn với mà ơn thì thôi, còn dám hung hăng với và con trai !!!"