"Cậu xứng đáng nhận."
Trần Thanh .
Ngay đó cô gọi tên Trương Đông Phi.
Hốc mắt Trương Đông Phi ươn ướt. Có tiền , trong nhà chỉ cần trả nợ nửa năm là thể nhẹ gánh!
Cậu nhận lấy tiền, lập tức kéo chị gái về thôn, cho , cuộc sống cần khó khăn túng thiếu nữa.
Trần Thanh thấy ấp úng nửa ngày cũng gì, dứt khoát gọi tiếp theo.
Bác tổ trưởng kích động nhận lấy tiền.
Bà cụ Tần càng hưng phấn kêu lên: "Ái chà chà, ngờ bà già thật sự thể kiếm hơn 100 đồng, đúng là tổ tông phù hộ."
Bà chấm nước bọt ngón cái và ngón trỏ, đếm đếm xấp tiền, mắt đều đỏ lên.
Bà tuy rằng vẫn luôn là thành phố, nhưng trong nhà từ nhỏ nghèo, sống cuộc sống chắt bóp, bao giờ một khoản thu nhập lớn như .
Trần Thanh cuối cùng phát tiền lương cho Thalia, Điền Mộng Nhã cùng với nhân viên chiếu phim của Xưởng phim, đó mời cùng ăn cơm.
Trong lúc ăn cơm, Tiểu Ngọc đề phòng trai như đề phòng cướp: "Không lấy."
Mao Mao hỏi Tiểu Ngọc: "Tiểu Ngọc, tiền ? Tớ cho ."
Cậu bé trực tiếp đưa hơn 100 đồng cho Tiểu Ngọc.
Bà cụ Tần hành động của Mao Mao, trong đầu hiện lên bốn chữ: Đồ phá gia chi t.ử!
Nếu là cháu trai bà , bà sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t thằng nhãi ranh .
Hơn 100 đồng, là cái thứ thể cho là cho ?!
Đừng là cho trực tiếp, con trai bà, cháu trai bà cưới vợ nếu dám tiêu hơn 100 đồng, bà đều đ.á.n.h gãy chân chúng nó!
Tiểu Ngọc phong bì của Mao Mao, lắc đầu: "Cậu cầm , tớ thiếu tiền ."
Hạ Vũ Tường: "Có thể cho tớ." Cậu thiếu tiền.
Mao Mao yên lặng nhét phong bì trong bụng áo, vẫn là .
Tiểu Ngọc cần tiền, đại khái là thật sự cần dùng tiền, cho nên bé nguyện ý cho Tiểu Ngọc.
Hạ Vũ Tường thì khác, là cái động đáy, bao nhiêu tiền đưa cho đều thể nuốt chửng hết.
Hạ Vũ Tường lạnh.
Uổng công còn cả ngày gọi là em !
Mao Mao múc một ngụm canh gà, phồng má sức thổi: "Oa, canh gà tươi ngon quá."
Tiểu Ngọc cũng học theo, nhét phong bì trong bụng áo, múc canh gà uống: "Ngon quá , tiểu dì dì ăn nhiều một chút nhé."
Trần Thanh : "Được."
Nhìn Hạ Vũ Tường chịu thiệt thòi, thật sự quá vui sướng.
Hạ Vũ Tường dọc đường đều chằm chằm tiền của em gái như hổ rình mồi, về nhà càng ép hỏi: "Em đòi tiền cái gì?"
"Em cho em gái."
"Em chắc chứ?" Hạ Vũ Tường tin cô bé, "Em sẽ lấy tiền mua quẩy, bánh bột ngô đường, nước ga, kẹo sữa Đại Bạch Thỏ chứ?"
"Sẽ ." Tiểu Ngọc tức giận, "Em là giữ chữ tín."
Cô bé cho em gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-629-chia-tien-thuong-va-quyet-dinh-chuyen-cong-tac.html.]
Thì khẳng định chính là cho em gái.
Hạ Vũ Tường: "Vậy ."
Tiểu Ngọc chủ động đưa, cũng năng lực cướp lấy.
Hạ Vũ Tường thấy em gái thở hồng hộc về phòng, cũng buồn bực. Tại em gái cũng béo lắm, mà sức lực lớn như , giống như con trâu, là chăm sóc em gái, hiện tại em gái thể quật ngã hai như .
Tiểu Ngọc giấu tiền kỹ, lấy b.út một tờ giấy, ghi: "Tiền mua kẹo cho em gái".
Tiểu Ngọc cảm thấy mỹ mãn, đó đầu , tầm mắt đột nhiên rơi chiếc cặp sách.
Ngày mai, học!
Tiểu Ngọc do dự mãi, vẫn là tiến lên mở chiếc cặp sách lâu động đến, lật xem vở bài tập.
Một tháng học .
Cô bé sẽ 0 điểm chứ? May mắn là bỏ lỡ kỳ thi giữa kỳ, cô bé còn hai tháng để học tập.
Tiểu Ngọc là một đứa trẻ độ tập trung cao, cô bé giống như Hạ Vũ Tường luôn quy hoạch tương lai lâu dài. Cô bé chỉ thỉnh thoảng nảy một chút ý tưởng cổ linh tinh quái, nhanh tắt ngấm.
Cô bé thích tập trung sự việc mắt.
Học học, chơi chơi.
mải chơi điên cuồng suốt một tháng trong thời gian học, Tiểu Ngọc cũng cảm thấy đến lúc học hành t.ử tế.
Cốc cốc cốc ——
Tiểu Ngọc đầu: "Tiểu dì!"
Trần Thanh: "Con một tháng cũng học, dì tìm cho con một giáo viên dạy kèm ?"
"Là học thêm bên ngoài ạ?"
"Cũng gần như , con ở trường học bổ túc đến giờ dì tan tầm, dì lúc đón các con tan học, ?"
"Có học xong chương trình trong một tháng thì cần học thêm nữa ạ?"
" ."
"Vậy con học thêm ạ."
"Được, ngày mai dì cùng các con đến trường."
Hôm , Trần Thanh đến văn phòng giáo viên trường tiểu học con em Xưởng máy móc, nhờ Lâm Sùng Bình giới thiệu giáo viên dạy kèm.
Giáo viên dạy kèm cần phụ đạo ba đứa trẻ, một ngày 5 hào. Sau khi thương lượng xong, Trần Thanh liền thẳng đến Xưởng máy móc tìm Thư ký Đặng Mỹ Hoa.
Đặng Mỹ Hoa thấy Trần Thanh tới, khổ chúc mừng: "Chủ nhiệm Trần ở Quảng giao hội thật sự là tỏa sáng rực rỡ."
"May mắn mà thôi." Trần Thanh đến mặt bà xuống, đó đưa một phong thư cho bà , "Thư ký, bà xem cái ."
Đặng Mỹ Hoa mở thư , thấy là thông báo điều động, lập tức ánh mắt sắc lẹm: "Cô chuyển sang Xưởng may mặc!"
" ."
"Xưởng máy móc bây giờ?" Đặng Mỹ Hoa ở Xưởng máy móc một thời gian, rõ ràng tầm quan trọng của cá nhân Trần Thanh ở đây.
Toàn thể công nhân viên chức Xưởng máy móc, vô luận là ai, đều nể mặt cô. Xưởng ủy từ một bộ phận chút thu hút, trở nên quan trọng nhất, trong đó trung tâm chính là Trần Thanh!
Có cô ở đây, công nhân viên chức mới ngoan ngoãn tuân thủ quy tắc. Ngay cả các lãnh đạo Xưởng máy móc khi một "việc riêng" cũng sẽ cân nhắc kỹ lưỡng, ít nhất sẽ quá trớn, tránh để Trần Thanh nắm thóp. Cô là nhân vật quan trọng nhất của Xưởng máy móc, thể điều Xưởng may mặc !