Mạnh Hoan Hoan nhất thời nên vui nên buồn. Tại cô tố chất như ? Vì cô là y tá mà!
Mỗi họp ngắn, Trần Thanh đều cố gắng khen ngợi tất cả , bởi vì những theo cô đều nỗ lực vượt xa tưởng tượng, cô bỏ sót bất kỳ ai. Sau cuộc họp, Trần Thanh phát phiếu thịt cho từng .
Trên đường về nhà, bà Tần trút bỏ vẻ nịnh bợ mặt Trần Thanh, sang mỉa mai Trương Đông Phi: “Chẳng là ai lên thành phố ở lỳ nhà bao nhiêu lâu, cho ăn ngon mặc , cung phụng như ông hoàng. Nếu là đối đãi như thế, chỉ cần một xu trong túi cũng đưa cho họ, chứ đừng là phiếu thịt.”
Trương Đông Phi tức đến nổ đom đóm mắt, nắm c.h.ặ.t phiếu thịt trong tay: “ còn lâu mới đưa phiếu thịt cho mụ già c.h.ế.t tiệt như bà.” Cậu còn đợi hết hội chợ để mua thịt mang về cho bố ăn chứ.
Bà Tần thế là nhảy bổ đấu khẩu. Người bán vé xe buýt xem đến là hào hứng. Hai cãi suốt dọc đường cho đến khi Trương Đông Phi xuống xe .
Chẳng bao lâu , nhóm Trần Thanh cũng về đến nhà. Tiểu Ngọc bò bàn, khuôn mặt bầu bĩnh ép đến biến dạng: “Hôm nay doanh của con kém quá.” Dù đeo kẹp tóc xinh cũng chẳng ăn thua! Tiểu Ngọc ôm mặt: “Quả nhiên dựa nhan sắc để kiếm cơm là bền vững mà.”
Trần Thanh đến rung cả vai: “Con đang cái gì thế hả?”
Bán hàng dễ, Tiểu Ngọc thở dài thườn thượt, vẻ mặt đầy ưu tư. Hạ Vũ Tường hôm nay cũng chút bực bội. Dù dì nhỏ khen bán , nhưng đó là tính theo tuần, còn hôm nay doanh của cũng sụt giảm! Hạ Vũ Tường lấy sổ tay , bắt đầu nghiên cứu cách để tăng doanh .
Đang , bỗng ngửi thấy một mùi thơm nồng nàn lan tỏa trong khí. Hạ Vũ Tường vội chạy cửa xem, thấy chú nhỏ đang hầm một nồi canh gà mái già: “Hôm nay nhà ăn thịt gà ?!”
“Ừ, chuyện .” Biết tin mang thai, hai vợ chồng quyết định chính thức thông báo cho hai đứa trẻ, nên Hạ Viễn mua một con gà để ăn mừng.
Trực giác mách bảo Hạ Vũ Tường rằng đây là chuyện đại sự. Tiểu Ngọc reo lên: “Oa oa oa! Thịt gà kìa!” Lâu lắm cô bé ăn thịt gà.
Hạ Viễn chia hai cái đùi gà cho Tiểu Ngọc và Hạ Vũ Tường. Ở nhà , đùi gà chia luân phiên, vặn đến lượt hai đứa nhỏ. Tiểu Ngọc thèm đến nhỏ dãi, thấy đùi gà trong bát là định đ.á.n.h chén ngay.
Hạ Vũ Tường ngăn em gái , hỏi chú nhỏ: “Chú chuyện gì ? Có liên quan đến việc hai ngoài từ sáng sớm nay ?”
Tiểu Ngọc khó khăn lắm mới dời mắt khỏi đùi gà, ngoan ngoãn chú .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-625-bua-toi-am-ap-va-loi-thu-nhan.html.]
Hạ Viễn lên tiếng: “ là liên quan đến chuyện sáng nay. Chú đưa dì nhỏ bệnh viện kiểm tra sức khỏe, và bác sĩ dì nhỏ m.a.n.g t.h.a.i .”
Tiểu Ngọc chớp chớp mắt, thể tin nổi mà hẳn lên ghế để bụng dì nhỏ: “Dì nhỏ m.a.n.g t.h.a.i em bé ạ?!”
Hạ Vũ Tường cũng tin cho chấn động, môi mấp máy mãi mà thốt nên lời.
Trần Thanh đáp lời Tiểu Ngọc: “Có một nửa khả năng là em gái đấy.”
“Thế thì em gọi con là chị ! Nếu em gọi con là chị, con sẽ cho em chơi hết đồ chơi của con.” Tiểu Ngọc vốn sớm muộn gì dì và chú cũng con. Ban đầu cô bé chút sợ hãi, nhưng đó cảm nhận tình yêu thương và sự an tuyệt đối từ hai , nên giờ đây cô bé đón nhận sinh linh mới với sự mong chờ và bao dung.
Trần Thanh trêu: “Được thôi, nếu em lời, con cứ phát m.ô.n.g em cũng .”
Tiểu Ngọc khanh khách: “Anh bảo đ.á.n.h trẻ con, con sẽ đ.á.n.h em .” Cô bé nhảy xuống ghế, đến bên cạnh dì nhỏ, mắt long lanh bụng dì: “Chào em nhé, chị là Hạ Ngọc Đình, năm nay 6 tuổi, là chị Tiểu Ngọc của em đây. Em ở trong bụng dì ngoan nhé, đừng quấy dì, cũng đừng sợ khi đời nhé, vì sinh em bốn yêu thương em , em sẽ là đứa trẻ cực kỳ, cực kỳ hạnh phúc đấy.”
Hốc mắt Trần Thanh bỗng cay xè, một cảm giác hạnh phúc khó tả dâng trào. Tiểu Ngọc nhà cô thực sự cách yêu thương khác.
Tiểu Ngọc giới thiệu xong, lôi kéo trai chào em: “Anh mau chào em .”
Hạ Vũ Tường chỉ thấy ngượng ngùng. Trần Thanh và Hạ Viễn đều tủm tỉm . Hạ Vũ Tường vốn thích tiếp xúc thể, bèn xa xa với cái bụng của dì nhỏ: “Anh là cả, sẽ chăm sóc em.”
Nói xong thấy sến súa chịu nổi, mặt đỏ bừng đến tận mang tai: “Em thấy gì , mau ăn cơm !!” Giọng gắt gỏng để che giấu sự hổ.
Tiểu Ngọc thấy trai thật nhạt nhẽo, chẳng thú vị như , chắc chắn em sẽ thích hơn cho xem! Nghĩ đến đó, Tiểu Ngọc che miệng hì hì. Hạ Vũ Tường lườm em: “Ăn cơm nhanh lên!”
“Biết ạ.” Tiểu Ngọc chỗ, nhưng ánh mắt vẫn rời khỏi dì nhỏ.