Chắc chắn là ngày nào cũng ăn thịt , bà già họ Tần thầm ngưỡng mộ. Nếu cuộc sống của họ sung túc như thì hãy mua thật nhiều đồ thể thao , để bà cũng kiếm chút "nước lèo". Trần Thanh hứa, cứ bán một đơn là thưởng ít nhất năm đồng!
Bà già họ Tần hai nước ngoài mà cứ như thấy những thỏi vàng di động. Bà nhiệt tình kéo tay phụ nữ ngoại quốc : “Bà xem, bộ quần áo tuyệt lắm, để dẫn bà thử.” Bà tự nhiên như ở nhà, lấy một bộ quần áo đang treo giá đưa cho bà khách đẩy phòng đồ.
Trương Đông Phi bên cạnh mà suýt rớt cả cằm. Không thể tin nổi, nước ngoài lời thế chứ! Mụ già bảo thử là ngay.
Bà Dana khi thử đồ xong, gương ngắm nghía. Bà già họ Tần lập tức kéo chồng bà Dana , ngớt lời khen ngợi bằng vốn tiếng Anh bồi:
“Xinh !” (Beautiful!)
“Rất mỹ lệ!” (Very beautiful!)
“Phi thường phi thường !” (Very very beautiful!)
Bà giơ hai ngón tay cái lên, khen lấy khen để.
Bà Dana xoay nghiêng, thấy cái bụng phệ của trông còn quá lộ liễu, vải mềm mại, mặc dễ chịu. Bà hỏi chồng: “Ông thấy nên nhập hàng về bán ?” Xu hướng thời trang thể thao đang bắt đầu thịnh hành ở nước họ, mà bộ đồ do Hoa Quốc sản xuất trông cũng .
Ông Hudson chắp tay lưng quanh vợ một vòng: “Cảm giác cũng đấy.”
Thalia đúng lúc tiến lên, mời ông Hudson cũng thử một bộ. Sau khi cả hai vợ chồng đều mặc đồ thể thao, bà già họ Tần mời họ đ.á.n.h thử bóng bàn để cảm nhận sự thoải mái khi vận động. “ thật với ông bà, chúng cái chẳng vì lợi nhuận , chủ yếu là hai nước chúng trở thành bạn bè thôi.” Bà già họ Tần trưng bộ mặt chân thành hết mức.
Hai vợ chồng nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn cầm vợt bóng bàn lên đ.á.n.h vài đường. Bà Dana cảm thấy thực sự nên bắt đầu hỏi giá. Thalia bèn đưa phương án cho họ xem: “Hai nước chúng quan hệ hợp tác lâu đời, giá cả chúng đưa sẽ ưu đãi.”
Một bộ đồ thể thao tính cả vốn lẫn lãi ước chừng tám đồng, đồ thể thao thì đơn giản nhưng để mặc thoải mái thì đầu tư nhiều chất liệu vải, hơn nữa giá đồ thể thao cầu đều hề rẻ. Trần Thanh giá 25 đồng.
Bà Dana lập tức nhíu mày: “Đắt quá, Hoa Quốc các bạn tặng quà kèm theo, bộ đồ quà tặng gì ?”
“Chúng quà tặng kèm, nhưng nếu ông bà đồng ý mua, chúng sẽ thực hiện quảng cáo tuyên truyền tại địa phương của ông bà, như việc bán hàng sẽ còn là vấn đề nữa.”
“Ồ?” Ông Hudson bắt đầu thấy hứng thú.
Thalia hiệu cho Trần Thanh. Trần Thanh nhờ nhân viên của xưởng phim bắt đầu trình chiếu đoạn phim quảng cáo. Khi đoạn quảng cáo hiện lên màn hình lớn, ở các gian hàng xung quanh đều đồng loạt đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-607-do-the-thao-len-ngoi-quang-cao-gay-chan-dong.html.]
Ống kính từ xa đến gần, từ từ tập trung một cô bé trong ngõ nhỏ. Cô bé tì tay lên bậu cửa sổ, đám bạn cùng lứa đang vui đùa với ánh mắt ngây thơ nhưng đượm buồn, cô đơn sang chiếc tivi. Tivi đang chiếu một trận thi đấu bóng bàn. Một nam thanh niên công nhân cũng đang tivi, mô phỏng theo các vận động viên, một vung vợt liên tục.
Khi ống kính chậm , tập trung quả bóng bàn, một bóng hình cô độc hiện : một cụ già con cháu rời , lặng lẽ quạt.
*Tùng!* Tiếng trống đột ngột trở nên dồn dập.
Cô bé mặc bộ đồ thể thao, dùng phấn vẽ đường chạy nền gạch xanh. Đường chạy dần hình thành, cô bé khao khát cùng bạn bè vui vẻ chạy đó. Hình ảnh đột nhiên xuất hiện một quả bóng bàn đang xoay tròn, phản chiếu ánh mắt sắc bén và hưng phấn của thanh niên. Tại phân xưởng, các công nhân dùng bàn sắt bàn bóng, quả bóng bàn bay v.út qua giữa những thanh thép.
Ống kính v.út lên cao, từ xuống: nhiều cụ già đang chuyển trong trận đồ bát quái vẽ nền gạch. Khi lòng bàn tay lướt qua làn sương sớm, nước tạo thành những vòng xoáy ngắn ngủi theo chưởng phong, rụng những chiếc lá ngô đồng đầy cây.
Cuối cùng là cảnh trẻ em vui vẻ chạy nhảy, thanh niên đối kháng quyết liệt, già thu thế bài Thái Cực Quyền. Chỉ trong vài chục giây ngắn ngủi, đoạn phim tái hiện một vòng tuần của nhịp sống sinh mệnh.
Trên màn hình hiện lên dòng chữ cùng lời thuyết minh: “Cảm thụ sức sống (Feel Alive)”.
“Oa!”
“Cái gì thế , trông cao cấp quá mất!”
“Ngắn thật đấy, nhưng quá.”
Người xem xung quanh trầm trồ khen ngợi.
Dù công cụ chụp hạn chế, đoạn quảng cáo của Trần Thanh chỉ dài một phút, nhưng mỗi khi một nhân vật xuất hiện, ống kính đều cận cảnh bộ đồ thể thao họ đang mặc. Bà Dana và ông Hudson cũng vô cùng kinh ngạc, đoạn quảng cáo thực sự xuất sắc. Nếu họ đồng ý bỏ tiền để đưa quảng cáo lên đài truyền hình, việc tiêu thụ sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều. 25 đồng nhân dân tệ, tính hề đắt.
Hai vợ chồng bàn bạc với , đồng thời tiến về phía khu vực thanh niên. Trương Đông Phi thấy khách đến bèn nhiệt tình giới thiệu, Mạnh Hoan Hoan cũng chăm sóc bà Dana chu đáo.
Đoạn quảng cáo phát lặp lặp chỉ thu hút khách hàng mà còn khiến nhiều đồng bào " ngang qua" một nữa kinh ngạc tài năng của Trần Thanh. Gian hàng của cô bỗng chốc trở nên náo nhiệt lạ thường. Khu vực nhi đồng là nơi đông xem nhất, lý do đơn giản là vì Mao Mao.
Mao Mao dường như năng khiếu ngoại giao bẩm sinh. Cậu bé một chiếc hòm gỗ, cất cao tiếng hát, còn phối hợp cực kỳ ăn ý với nhịp điệu của đoạn quảng cáo, khiến thể rời mắt. Giọng hát của bé cao v.út, trong trẻo và đầy sức truyền cảm, cộng thêm biểu cảm hài hước xem cứ dừng chân .