Không khí im lặng như tờ. Bố Tân tức giận tát thẳng mặt con gái một cái: “Suốt ngày chẳng việc gì hồn, chỉ giỏi học đòi trộm cắp! Giờ thì , đền bao nhiêu là tiền! Tao bán mày cũng chẳng đáng giá ngần tiền! Tao thật đ.á.n.h c.h.ế.t mày ngay bây giờ cho rảnh nợ, đỡ mày gây họa cho tao!”
Tân Tiểu Kỳ bố đ.á.n.h ngã nhào xuống đất, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt. Lâm Sùng Bình thấy cũng chút đành lòng. Ải Cước Hổ thì ngoài cửa sổ hóng hớt, giơ cả hai tay tán thành: “Đánh c.h.ế.t nó , đ.á.n.h c.h.ế.t nó ! Nó chẳng hạng lành gì .”
Bố Tân tức giận quát ngoài: “Câm miệng!!!”
Lâm Sùng Bình cũng bất đắc dĩ: “Ải Cước Hổ, lớp em.”
“Em !” Ải Cước Hổ xem Tân Tiểu Kỳ trừng phạt thế nào. Cả đời nhóc ghét nhất là khác đổ oan! Lâm Sùng Bình thấy nhóc cứ bám c.h.ặ.t lấy bậu cửa sổ, thề c.h.ế.t , cũng chẳng buồn quản nữa, sang với bố Tân Tiểu Kỳ: “Đền tiền là cách giải quyết nhất. Hôm nay hai đưa 40 đồng. Ngoài , cả nhà nộp bản kiểm điểm tự kiểm điểm tư tưởng dài hai ngàn chữ. Con cái cứ đ.á.n.h c.h.ử.i là xong, cha dẫn dắt con đúng hướng.”
Mẹ Tân khó xử : “Vợ chồng thực sự đủ 40 đồng, thể bớt chút ? Con gái chẳng chỉ lấy hai mươi đồng thôi , chúng đền hai mươi đồng ?” Nhà bà tuy cả hai vợ chồng đều là công nhân viên chức, nhưng già trẻ, dạo còn vay một khoản tiền để mua việc cho chú em, mà đào ngay 40 đồng .
Thế là Tân kéo Tân Tiểu Kỳ dậy: “Tiểu Kỳ, con cầu xin bạn . Nhà bạn thiếu tiền , con bảo bạn tha cho con một .”
Gò má Tân Tiểu Kỳ sưng vù lên, cô bé cúi gầm mặt, bướng bỉnh nhúc nhích. Bố Tân thấy con gái lời, định giơ tay tát tiếp: “Có ? Không tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”
Tân Tiểu Kỳ bố túm tóc lôi đến mặt Hạ Vũ Tường, cô bé nức nở: “Lớp trưởng, tớ , tha cho tớ . Còn cả Tiểu Ngọc nữa, rõ ràng đây chúng là bạn cùng bàn, tớ đối xử với như thế, mà lúc nào cũng trả thù tớ. Nếu cứ nhằm tớ, thì tớ trộm thư của trai gì!”
Đều tại Tiểu Ngọc hết. Nếu Tiểu Ngọc điều, chịu bạn nhất với cô bé, thì cô bé chẳng những chuyện . Tân Tiểu Kỳ chằm chằm Tiểu Ngọc với ánh mắt đầy oán hận.
Tiểu Ngọc thấy ánh mắt đó cũng dọa giật : “Cậu với tớ lúc nào cơ chứ? Rõ ràng là việc , đổ cho tớ? Lần nào cũng trộm xé vở bài tập của tớ nên tớ mới báo cô giáo. Tớ mắng , cũng đ.á.n.h , ngậm m.á.u phun !” Tiểu Ngọc càng càng thấy uất ức. Cô bé tha thứ cho Tân Tiểu Kỳ nhiều , vì cô bé nghĩ Tân Tiểu Kỳ là bạn đầu tiên quen khi học, chắc hẳn là một bạn quan trọng. Vậy mà Tân Tiểu Kỳ lúc nào cũng bắt nạt cô bé, lưng, xúi giục khác cô lập cô bé, xé vở của cô bé... Bây giờ Tân Tiểu Kỳ còn dám là đối xử với cô bé ?! Sao đời xa đến thế!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-584-su-ngoan-co-cua-ke-pham-loi-va-su-cung-ran-cua-ha-vien.html.]
Hạ Viễn thấy Tiểu Ngọc rơm rớm nước mắt, đau lòng tiến lên bế cô bé lòng trấn an: “Không , của con.”
Tân Tiểu Kỳ ngước lên . Cô bé thấy chú vốn lạnh lùng như băng đang dịu dàng ôm Tiểu Ngọc dỗ dành. Cô bé bỗng ngẩn .
Bố Tân thấy con gái chỉ giỏi phá hoại, tát thêm một cái nữa: “Còn mau xin !” 40 đồng đấy! Cả nhà đang thắt lưng buộc bụng, giờ đền tiền, thì còn khổ đến bao giờ nữa!
Lâm Sùng Bình tiến lên ngăn : “Bố Tiểu Kỳ, thế là đủ đấy. Trẻ con cứ đ.á.n.h c.h.ử.i là giải quyết vấn đề. Bản hai vợ chồng cũng gương, chấn chỉnh tư tưởng của . Chuyện nhất định đền tiền, hai hãy đền bù thỏa đáng để con cái nhận thức đây là việc , sai thì chịu phạt, chứ cứ tìm cách trốn tránh.”
“Chúng ...” Bố Tân túi tiền rỗng tuếch, thực sự cảm thấy nhục nhã. Nhà ông tận ba là công nhân viên chức, ai mà chẳng hâm mộ, mà giờ đây đến 40 đồng cũng lấy nổi, còn con gái là kẻ trộm. là nhục nhã đến c.h.ế.t mất!
Mẹ Tân cầu xin Hạ Vũ Tường: “Cháu là lớp trưởng của lớp đúng ? Cô cháu là đứa trẻ ngoan. Cô chú dạo thực sự khó khăn, bọn cô đền cho cháu hai mươi đồng ?”
Hạ Vũ Tường: “Không .” Mức đền bù ban đầu định là hai mươi đồng, nhưng dượng cảm thấy đủ nên nâng lên 40 đồng, thể mất mặt dượng chứ!
Mẹ Tân thấy nhóc cứng như đá thì cũng bực bội. Thảo nào mà cha , cái loại trẻ con thế đúng là xứng đáng cha ! Chẳng chút giáo dưỡng nào cả. Cũng chẳng Trần Thanh dạy dỗ kiểu gì! Người lớn hạ xin xỏ mà nó vẫn cứ lạnh lùng từ chối.
Hạ Viễn thấy họ vẫn bồi thường, liền thẳng: “Thầy Lâm, phiền thầy báo công an giúp .”
“Không !!” Hai vợ chồng đồng thanh ngăn cản. Nếu báo công an thì sự nghiệp coi như chấm dứt, chừng con gái họ còn tù nữa.